Bốp, chiếc đĩa trong tay Đào Thiên Hạc ném xuống chậu nước, nước bắn đầy mặt Đơn Dũng, cô đùng đùng nổi giận đứng bật dậy, tích tắc ra uy, ra uy xong không biết làm thế nào tiếp theo, cắn răng, đã làm thì làm tới cùng, cô khom người lật nhào cả chậu rửa bát, chạy đi. Để lại Đơn Dũng toàn thân đầy bọt nước rửa bát và đống bát đũa vỡ nát.
Đơn Dũng không nói gì cả, chỉ lặng lẽ ngồi nhặt từng mảnh vỡ một, bát đĩa còn lạnh để một bên, cái vỡ cho vào túi. Đột nhiên một chiếc giày da màu đỏ xinh xinh xuất hiện trước mặt, Đơn Dũng ngước mắt lên, là Ninh Giai, lại lặng lẽ nhặt nhạnh. Ninh Giai cũng đứng im nhìn, bên cạnh chơi bài uống rượu ầm ĩ làm không ai ngủ được, cô nhìn ra cửa sổ, chỉ thấy Đào Thiên Hạc nổi giận chạy từ bếp ra, sau đó lên xe đi luôn, gọi điện bảo cho cô biết là đi trước, nói cô nhờ Tống Tư Oánh đưa về thành phố.
Ninh Giai không khỏi tò mò, khi chạy tới nhìn thấy Đơn Dũng thu gom đống đổ vỡ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì càng khiến cô tò mò hơn nữa, nhặt được mấy miếng, hỏi:" Chị Đào Đào làm sao thế?"
"Không sao, lên cơn thần kinh."
"Người và việc có thể khiến chị ấy lên cơn thần kinh không nhiều, chẳng lẽ anh và chị ấy ..."
"Em nhất định phải tưởng tượng anh và cô ấy ngủ với nhau à?" Đơn Dũng nói thẳng ra điều Ninh Giai nghi ngờ:
Ninh Giai vốn nghi hai người này có chuyện, chỉ là nghe y nói thế với toàn thân ướt sũng, mảnh vỡ khắp nơi lại chẳng tin nữa:" Bằng vào anh á, chẳng qua năm xưa thừa lúc em vị thành niên lừa em thôi. Muốn lừa chị Đào à, anh mơ đi, bạn trai người ta hơn anh cả trăm lần."
"Em biết anh là kẻ lừa gạt tình cảm còn xen vào làm gì, không sợ anh lừa em lần nữa à?" Đơn Dũng chẳng biết sao mình lại nói câu này, đại khái trong lòng cảm xúc đang hỗn loạn, chưa ổn định lại:
"Xì, anh á, giờ Lôi Đại Bằng cũng chẳng tin anh." Ninh Giai khinh thường:
"Ha ha, cái này thì đúng." Đơn Dũng chưa từng đối diện nói chuyện tử tế với Ninh Giai từ ngày gặp lại, vì năm xưa y chẳng tạm biệt đã đi, giờ rốt cuộc cũng có cơ hội, hơn nữa nhờ Đào Thiên Hạc, không khí không tới mức lúng túng:" Ninh Giai, bất kể em có tin không, anh vẫn có một câu muốn nói với em."
"Thôi khỏi, xin lỗi nhận sai rồi tiếp tục hẹn hò với em chứ gì, đúng không?"
"Chà, em hiểu nam nhân tăng lên một tầng cấp rồi đấy, cái này mà cũng biết à?"
"Phải nói là hiểu loại nam nhân như anh đã tăng lên tầng cấp mới." Ninh Giai nhấn mạnh, tựa hồ nhìn thấu Đơn Dũng vậy:
Đơn Dũng cười tự trào:" Loại người như anh à, anh không để ý em nhìn anh ra sao, khi đó nhà anh xảy ra chuyện thật, không kịp nói một câu cáo biệt với em, về sau nghe nói em đã ra nước ngoài, anh tưởng không bao giờ gặp lại em nữa."
"Có phải anh mong không bao giờ gặp lại em?" Ninh Giai tựa hồ muốn chứng thực điều gì đó:
"Sao thế được." Đơn Dũng lắc đầu, ngại ngùng nói :" Dù sao em cũng là mối tình đầu của anh."
Ninh Giai thoáng sửng sốt, lập tức cười lớn, che miệng cười không ngừng, một chàng trai uy mãnh lại có chút xấu hổ nói ra câu đó, nhìn thế nào cũng khiến người ta thấy mới mẻ. Chuyện lãng mạn năm xưa giờ nghĩ lại thế nào cũng thấy buồn cười, cười hồi lâu Ninh Giai giúp Đơn Dũng nhặt nhạnh xong xuôi, dùng giọng điệu rất bình thản nói:" Thực ra em ở nước ngoài cũng rất muốn về gặp anh, gặp được rồi, điều làm em bất ngờ nhất là anh, làm em ít bất ngờ nhất cũng chính là anh."
"Câu này triết lý thật đấy, ý em là gì?"
"Không phải à? Bất ngờ là, anh đã bỏ hết chuyện trước kia, làm lại từ đầu. Về sau nghĩ, đây là điều không bất ngờ nhất, anh luôn thích chỉ huy người khác, sao có thể chịu được sự ước thúc của đơn vị. Có lẽ em nhiều chuyện rồi, đôi khi tự mình đưa ra lựa chọn, có thể kiên trì là tốt nhất." Ninh Giai vặn vòi nước, dùng nước suối trong vắt rửa đôi bàn tay trắng trẻo, quay đầu lại thấy Đơn Dũng ngây ra, vẫy mười ngón tay bắn nước vào mặt y:
Đơn Dũng sực tình nhìn Ninh Giai vẫn thanh thuần đáng yêu ngốc ngốc như vấy năm trước đang cười với mình, nụ cười đó như chạm vào dây thần kinh nào đó của y:" Sao anh nghe nói em hình như không thay đổi."
"Thay đổi gì?"
"Vẫn sùng bái anh, thích anh như trước." Đơn Dũng cố nén cười nói:
Ninh Giai cười khúc khích, gật đầu nói chẳng biết thật hay đùa:" Ừ, thích đấy, thì sao nào?"
"Vậy thì tốt quá, viết tiếp mối tình đầu không có kết cục của chúng ta." Đơn Dũng cũng nói tựa đang đùa, nhưng càng thản nhiên lại càng giống thật:
Ninh Giai kích thích:" Muốn tiếp tục cũng được thôi, có điều phải có thành tựu gì để lọt vào mắt xanh của em chứ?"
"Thành tựu thế nào, anh thấy mình hiện giờ rất có thành tựu."
"Thế này đã là gì? Ừm, ít nhất phải như chú Đào ấy, chính là cha chị Đào Đào, sở hữu thương hiệu lớn, phong lưu nho nhã, khí độ bất phàm, đi tới đâu cũng là tiêu điểm chú ý của mọi người ... Nam nhân như thế mới đáng để em thích."
Đơn Dũng nghe tới người đó dạ dày bị kích thích thật, "ợ" một tiếng.
"Sợ rồi chứ gì?" Ninh Giai hiểu theo hướng khác:
Đơn Dũng gật đầu thừa nhận:" Sợ rồi."
"Xem anh kém cỏi chưa, nếu em nói thần tượng Bill Gate còn chẳng phải làm anh sợ xỉu luôn." Ninh Giai mắng Đơn Dũng:" Ngay chút hùng tâm tráng chí như vậy mà cũng không có, còn muốn lăng nhăng."
À nói vậy nếu có hùng tâm tráng chí có thành tựu thì được lăng nhăng, Đơn Dũng nghe mà khen chế độ giáo dục ở nước ngoài thật là tốt, đến cả lăng nhăng cũng chấp nhận được, làm y bật cười:" Em chưa hiểu anh rồi, kỳ thực cả hùng tâm lẫn lăng nhăng anh đều có, tới khi đó anh chứng mình cho em xem."
"Hừ, thèm vào." Ninh Giai lau tay chuẩn bị đi: "Siêu thị dưới cờ Ninh thị không ít, em có thể giữ cho anh mấy cái quầy, làm được không bằng vào bản lĩnh của anh đấy."
Nói xong thè lưỡi trêu rồi đi, có lẽ câu cuối cùng mới là điều Ninh Giai thực sự muốn nói, Đơn Dũng ở sau nói cám ơn, muốn đi ra thị trường, trải hàng ở siêu thị là bước đầu, cũng là bước khó nhất, có sự hỗ trợ đó, y muốn từ chối cũng khó.
Nhìn Ninh Giai tựa như con bướm xinh đi sang gian bên gọi Tống Tư Oánh, cô gái ấy so với trước kia chẳng thay đổi gì, làm Đơn Dũng đứng tựa cửa nhìn khơi lên không biết bao kỷ niệm. Nhớ nhất tất nhiên là lần đầu tiên của hai người, đó là trải nghiệm cả đời khó quên, khi đó tối lửa tắt đèn, Đơn Dũng toát mồ hôi, loay hoay mãi không tìm ra cửa vào.
Khi đó cô ngốc Ninh Giai còn hỏi, có đúng không vậy, to như vậy làm sao cho vào được?
Khi đó Đơn Dũng bị ngốc cũng hoài nghi tri thức học được từ phim XXX, an ủi chính bản thân không tin: Chắc là đúng, anh xem trên phim đều làm thế.
Về sau vào được rồi, Ninh Giai cắn răng kêu: Đau chết đi được.
Đơn Dũng cũng đau, trấn an: Trên sách nói trước đau sau sướng.
Chuyện cũ hoang đường làm Đơn Dũng không nhịn được cười, cho dù bây giờ, y chưa chắc đã hiểu được hai chữ ái tình, nhưng trong lòng biết, nếu cho y một cơ hội nữa, sẽ không đành lòng tổn thương sự đơn thuần lương thiện của Ninh Giai.
Đang nghĩ miên man thì thấy Tống Tư Oánh khoác vai Ninh Giai đi ra, cười nói vô tư, lòng lại nghĩ, chẳng lẽ trưởng thành chính là lấy lý trí làm cái giá? So với tương lai lý trí chút, y thà đôi khi hoang đường chút.
"Lão Đơn, thằng bé nhà ông tương lai là lừa giống, nhìn thấy cô nương da non thịt mềm là động dục." Ông Sử nhỏ giọng nói, từ nhà xưởng đi ra, đứng ở cửa nhìn Đơn Dũng rất lâu rồi, Đơn Dũng thì cứ nhìn hai cô nương trên lầu, nên có đánh giá như thế: