Đưa hai bát cháo nấu táo đỏ nóng hổi, Đơn Dũng cười cười cám ơn, Sử Bảo Anh định nói gì đó, nhưng ngại cha ở đây nên đi xuống lầu. Bộ dạng ấp a áp úng đó bị Sử Bảo Toàn thấy hết, ông nhìn Đơn Dũng đang sì sụp húp cháo, nói:" Thằng nhãi này muốn dung mạo chẳng có dung mạo, muốn gia tài chẳng có gia tài, sao con bé ngốc nhà tôi lại vừa mắt cậu thế nhỉ?"
Đơn Dũng đang húp cháo phun phì ra, trừng mắt nhìn ông già, tiếp tục húp cháo, kiên giữ im lăng, cái trò đùa này nói không chỉ một lần, Đơn Dũng không đáp lại, từ chối sợ tổn thương người ta, nhận lời thì y thà bị bắn phát nữa.
Thái độ của Đơn Dũng làm Sử Bảo Toàn bỏ tâm tư đùa cợt, quay lại chuyện chính:" Cửa hiệu gia vị xảy ra chuyện rồi, Văn Vũ bị đồn công an bắt đi, nói là tra chuyện đầu độc trong hoa tiêu. Chuyện thất đức đó không phải chúng tôi làm, Đơn Dũng, có phải là cậu làm không?"
"Hư trương thanh thế thôi, nếu là có vụ đầu độc thực phẩm thì sớm xôn xào thành phố rồi, bác nghe thấy chuyện nào như thế không?" Đơn Dũng bĩu môi:
" À, không có, nhưng mà Lư Nhục Hương đúng là hỏng mấy nồi thịt là thật." Sử Bảo Toàn kỳ thực tò mò nhất là làm sao làm được chuyện này cơ, hạ thấp giọng xuống hỏi:" Cậu nói cho tôi biết đi! Rõ ràng hoa tiêu đều qua tay chúng tôi, sao tới Lư Nhục Hương mà lại thành có vấn đề rồi? Tôi nghĩ không ra vấn đề ở đâu."
"Chuyện nghĩ không ra nhiều lắm, cháu bị bắn một phát mà cũng không tìm tược chỗ để kêu đấy thôi, còn phải trốn ở đây dưỡng thương ... Có điều bác này, ngày tháng tốt đẹp của bác hết rồi."
"Thế là sao?"
"Thì bác nghĩ mà xem, toàn bộ thị trường thịt Lừa Lộ Châu có mỗi bác là chơi như thế, khống chế hàng đầu nguồn, rồi cung ứng thị trường gia công thô, rồi gia công sâu bán ra Lộ Châu, rồi lại bán buôn bán lẻ thịt ngâm. Bác kiếm được bao nhiêu?" Đơn Dũng khơi ra vấn đề:
Sử Bảo Toàn sáng mắt, đây là khoản tài phú khổng lồ, so với trước kia chỉ đơn thuần chăn nuôi thì lớn gấp cả chục lần, ít nhất là người nhàn rỗi trong thôn đều có việc để làm rồi, thậm chí làm không xuể, tiền đếm mỏi tay, cười rách cả miệng. Chưa nói sau này, năm nay mới là thử nghiệm thôi mà chuyện cung ứng đảm bảo giá mang về thu nhập bằng nuôi 200 con lừa. Lợi ích không chỉ thể hiện ở thu nhập, trường thôn mang về cơ hội kiếm tiền, uy tín cao chưa từng có, ít nhất không giống trước kia, bề ngoài sợ, sau lưng chửi. Ông ta lẩm nhẩm, tính không ra, con số quá lớn, lợi ích quá lớn, nhất thời tính không xuể.
"Bác đừng tính nữa, chỉ tốt đẹp được vài ngày thôi, bác nhìn thấy, mọi người cũng nhìn thấy, bây giờ ẩm thực phát triển, nâng cao giá trị của thị trường thịt lừa, ai không biết lợi nhuận trong đó lớn, nếu không đã chẳng có chuyện cổ phần Lư Nhục Hương tranh đi cướp lại. Tầm nhìn người ta xa hơn bác nhiều, kinh doanh Lư Nhục Hương là khoản thu nhập lớn, lại còn nhà máy gia công Hâm Vinh, thêm nhà máy gia công chân không Thế Long, mô hình ba hợp làm một, không bao lâu nữa một chuỗi sản nghiệp khổng lồ sẽ xuất hiện. Cháu nghĩ Liêm gia nhất định nhìn ra tiềm lực thị trường, nếu không chẳng bỏ tỉnh thành về thành phố kiếm chác, lại còn không từ thủ đoạn." Đơn Dũng miêu tả một viễn cảnh, cơ mà là của đối phương:
Sử Bảo Toàn bĩu môi:" Hắn không định đoạt được."
" Chưa chắc , bác nhìn kết cục của cháu đi, cho cháu một phát, bác là người được lợi lớn, nên sắp tới lượt bác rồi." Đơn Dũng húp cháo, cứ như đang nói chuyện người khác:
"Xì, tôi có mấy nghìn người, kéo ra đủ dọa sợ vãi đái ... Biết năm xưa tôi chặn đường thu lộ phí không? Xe công xe cảnh sát thu hết, biết giải quyết thế nào không? Chính phủ chuyên môn vận chuyển cho 10 vạn cân lương thực, không dám bắt một ai hết. Hừ, dù năm xưa bọn quỷ Nhật Bản vào thôn, cũng chỉ có thôn dân bị chặt đầu không có thôn dân cúi đầu." Sử Bảo Toàn ương lên, vỗ bàn hung hăng quát:
"Thế bác cho cháu mượn mấy nghìn người đi, cháu trả bác mười năm phú quý." Đơn Dũng chỉ đợi hùng tâm của ông già nổi lên:
Sử Bảo Toàn ợ một phát, không dám tiếp lời, ông ta biết gan sói của Đơn Dũng lớn lắm, bị phát súng này, tiếp theo khẳng định báo thù càng dữ. Nhưng chuyện dính dáng tới thôn dân, Sử Bảo Toàn không còn dũng khí năm xưa nữa, dù sao đầu phải cái thời nghèo tới không có cái quần mà mặc nữa.
"Năm xưa khi cháu tới Sử Gia Thôn, lúc ấy trong thành phố chỉ có vài đại hộ đáng kể, Tịch Lư Nhục ở Đông Quan, họ cố thủ một nơi, chế biến cầu kỳ phức tạp, hao tốn thời gian, không thành được thế lớn. Kim Tư Lư Nhục ở Nam Thành thì là ông già tuổi nhiều hơn bác, phối phương giữ kỹ hơn vàng, không đáng lo. Nhưng khởi điểm bằng nhà hàng, Đào Thành Chương rất có nhãn quang, vài năm đã biến Lư Nhục Hương thành truyền kỳ trong giới, tài sản tăng lên gấp mấy lần. Một người khác là Tần Quân Hổ của Tây Uyển, ông ta cũng muốn đặt chân vào cả hai khâu chăn nuôi và gia công, nói ra mục đích cuối cùng là lũng đoạn Lộ Châu, giống bác bây giờ."
Sử Bảo Toàn chăm chú lắc nghe, giờ ông ta biết chỗ yếu của mình, không hạn hẹp như trước.
"Khi đó cháu muốn vươn lên, nghĩ ngã từ đâu thì đứng lên từ đó, nhưng mấy hiệu lâu năm không thu người ngoài, Lư Nhục Hương không dám nhận cháu, Tần Quân Hổ lúc đó căn bản coi thường cháu. Nên cháu quyết tâm tới Sử Gia Thôn kiếm cơ hội, bây giờ rất nhiều việc đã được thực hiện, Tần Lão Hổ đã ngã, hộ chăn nuôi nghe theo bác, người bán buôn thịt phải ngước mắt nhìn bác, bác tự mở bảy tám cửa hiệu .... Tất cả những thứ này nếu mất đi trong một đêm, cháu tin bác không thể chịu được, không biết thôn dân đi theo bác có chịu được không?
Chắc chắn là không thể chịu được, trước kia luôn luôn bị đám đại hộ tiêu thụ gây khó dễ, bề ngoài thì uy phong lắm, nhưng thực chất luôn phải cúi đầu với người ta. Giờ mới nở mày nở mặt được mấy ngày, tất nhiên không ai muốn quay về thời trước. Có điều hiệu gia vị gặp sự cố là một tín hiệu, hôm nay có thể phá một cửa hiệu, mai có thể phá mười cửa hiệu, Sử Bảo Toàn biết thôn dân tuy hung hãn, nhưng không đấu nổi tham quan gian thương.
"Nói đi phải nói lại, dù là bỏ đi hết tất cả, cùng lắm thì Sử Gia Thôn lại như trước kia, vẫn nuôi lừa chăn lừa, không có tổn thất gì hết. Có tranh đấu hay không, chỉ một câu nói của bác thôi, đó là nguyên nhân cháu đem toàn bộ lợi nhận cho bác, vì bác mới giữ được tài phú, có thể làu giàu cả thôn, còn cháu thì chẳng có chút cơ hội nào." Đơn Dũng nói rất thành khẩn, cũng rất bất đắc dĩ, nếu số tiền kia nắm trong tay y thì thực sự giữ không nổi, ít nhất Sử Gia Thôn còn có chỗ dựa, chứ y xảy ra chuyện thật, sợ là nơi để trốn cũng không có:
Sử Bảo Toàn vuốt bộ râu bờm xờm, châm chước lời Đơn Dũng, nhìn cái thằng nhóc bây giờ trông còn thảm hơn cả lần đầu mới gặp, thực sự là bùi ngùi, nói không rõ cảm giác. Sử Gia Thôn có ngày hôm nay là do y ban cho, mà bản thân y thì thân tàn ma dại thế này, nếu không giúp y trong lòng làm sao mà thanh thản cho được.
"Tôi biết ý cậu, không cần vòng vo khích tôi, cậu nói đi, làm thế nào, chỉ cần không chết người thì tôi tiếp hết." Sử Bảo Toàn tâm trạng nặng nề, song nói vẫn dứt khoát:
"Không nghiêm trọng như bác nghĩ đâu, chúng chỉ dám bắn trộm sau lưng, còn công khai, thời đại này không ai dám làm thế. Chúng đã làm thế này, chứng tỏ chúng ta ép chúng tới chỗ nguy rồi." Đơn Dũng rất bình tĩnh cũng rất cao hứng, vào lúc quan trọng Sử Bảo Toàn vươn tay ra kéo y, xem ra chọn đúng người rồi:
"Vậy cậu nói đi, nên làm thế nào?"