Sự cố ở kho lạnh thực sự đã vượt ngoài tầm kiểm soát rồi, bây giờ dù có là ai cũng khó lòng xoa dịu được đám đông, mặc Triệu Hồng Kỳ ra sức hứa hẹn, không một ai nghe ông ta hết, sự xuất hiện của ông ta gần như chỉ giúp đám đông phẫn nộ có chỗ trút hết cơn giận ra mà thôi, không khác gì đổ dầu vào lửa.
Một lúc sau có xe phỏng vấn của ĐTH kéo tới, e là một số tiểu hộ sợ kho lạnh chối bỏ trách nhiệm nên gọi tới, thế nên phóng viên và camera vừa xuống, đám tiểu hộ như gặp cứu tinh, kéo tới mồm năm miệng mười chạy tới tố cáo với phóng viên. Phóng viên vừa mừng vừa lo, đây là tin tức tốt, nhưng những hình ảnh không tốt ảnh hưởng hài hòa xã hội này chẳng biết có được đưa lên không?
Lại thêm một lúc nữa cảnh sát cũng tới, bọn họ nhận được báo án, sợ sự thể vượt kiểm soát, mục tiêu chính là vỗ về thương hộ. Chỉ là dân cảnh nhìn đám đông có hơi ngán, đông không kém đàn lửa phá hoại sáng nay. Đồn trưởng Ngũ vừa mới cầm loa đứng trên tảng đá lớn nói được vài câu quan cách như thông lệ, thế là nào táo, nào chuối nào lê bay vèo vèo tới .... thế là cuống cuồng bỏ chạy vào trong xe đóng chặt cửa, xin bên trên chi viện.
Chuyện này chưa xong được, đám thương hộ mang thái độ, chưa giải quyết chưa đi, bao vây kho lạnh, dài tới cả dặm. Đồn trưởng Ngũ cảm thấy thuốc đau dạ dày thường mang theo người e là không đủ nữa rồi ...
Không ai chú ý tới có một cái xe van Trường An rách nát lặng lẽ đi qua bên ngoài kho lạnh, nhìn qua vài cái rồi lên đường, kính xe mới lắp ít nhất che được mưa gió rồi, nhưng những vết xước xát còn chưa xử lý hết. Trong xe không chỉ có Đơn Dũng còn có Lão Trụ, ông ta ngồi cắm chốt ở đây suốt một ngày rồi mà vẫn chưa thỏa, xe đi rồi mà vẫn quay đầu nhìn mãi.
Vừa đi Đơn Dũng kể tình hình trong thôn, Lão Trụ cười nhe răng cửa to như cái cột, lúc này Đơn Dũng lại ngạc nhiên, dù tính thổ phỉ của Sử Gia Thôn rất nặng, nhưng làm chuyện lớn thế này mà nhìn ông già chẳng có tí lo lắng nào vẫn khiến y ngạc nhiên:" Chú Trụ, trong mọi chuyện chú mới là người quyết định toàn cục, chuyện này chỉ cháu với chú biết, nhưng cháu đoán bác Sử đoán ra là bác rồi đấy."
"Đoán ra thì sao?" Sử Lão Trụ khinh bỉ, sờ mạng sườn, giọng mang chút câm hận:" Lão tử năm đó bị đánh gãy ba cái xương sườn, nín nhịn suốt từ đó tới giờ, chỉ có người ta đánh tôi, không cho tôi chơi chúng à? Phải nói cách của cậu được lắm, tốt hơn cả cho quả lựu đạn."
"Cháu có biết gì đâu, cháu chỉ lắm mồm tiết lộ cho chú hậu quả amoniac bị rò rỉ thôi mà." Đơn Dũng cười:
"Khôn lỏi, đúng, cậu không làm, tôi một mình làm, cảnh sát tra ra thì tôi đi ăn cơm nhà nước, khỏi phải ở trong thôn chịu ấm ức." Sử Lão Trụ có vẻ như nhiều lần bị Sử Bảo Toàn áp chế, đã sinh lòng bất mãn rồi, thế nên Đơn Dũng chỉ nói sơ qua kế hoạch liền được đông đảo đồng ý:
"Đã loạn thành thế này không dễ tra đâu, huống hồ bọn chúng vốn quản lý rất tệ ... Phải rồi chú Trụ, chú về trước đi, Bắc Điếm có xe đợi chú, xưởng thịt ngâm trong thôn mở lại rồi, mọi người đợi chú đấy."
"Ha ha ha, chuyến này đúng là hả, sướng, đã đời, ha ha ha ..."
Xe tới Bắc Điếm, Lão Trụ xuống xe, lên chiếc xe ba bánh trong thôn vẫy tay tạm biệt. Đơn Dũng khi lái xe về thành phố phát hiện một cái xe cảnh sát, có điều không phải nhắm vào y, đi qua chỗ Đơn Dũng còn bóp còi chào hỏi.
Ồ, là người quen.
Buổi chiều trên đường về Đơn Dũng đã đoán trong tay Sử Bảo Toàn còn quân bài chưa lật, nhưng không ngờ là quân bài tốt tới mức này, phần còn lại để cho ông ấy lo liệu hết là được.
Hai sẽ một trước một sau đi tới bệnh viện thành phố, Đơn Dũng xuống xe, nhìn chiếc xe cảnh sát lặng lẽ chờ đợi, mặt lạnh tanh đi lên.
Tới làm gì thế, à, còn chuyện chưa làm xong, y tới đây gặp một người cần gặp.
Lầu ba, phòng 304, Đơn Dũng đi vào phòng bệnh thì có ba tên đang chơi bài, tên trọc ngồi giữa nhìn thấy Đơn Dũng cơ mặt co giật, theo bản năng rút đồ chơi, nhưng nhận ra mình đang trong bệnh viện.
Chát, tên trọc ném bài, trừng mắt nhìn Đơn Dũng, nắm chặt tay.
Không sai, chính là Đô Trường Thanh, biệt hiệu Lừa Trọc, tên lưu manh có tiếng ở Tây Thành, giúp người ta đánh nhau, thu tiền và đe ọa người dân. Lần này ngậm đắng nuốt cay, e là nhất thời khó nuốt trôi.
"Anh Đô, tôi tới thăm anh." Đơn Dũng khách khí nói, ngoài mặt không để lộ ra chút gì:
Đô Trường Thanh mí mắt giật một cái, bảo bệnh nhân cùng phòng tránh đi, có chút chuyện riêng, hai người kia biết ý, vội rời giường ra ngoài đóng cửa lại. Trong phòng không còn ai nữa, Đô Trường Thanh rít lên:" Sao hả thằng nhãi, mày chưa chịu chứ gì, được, cứ nhắm vào tao đi."
Loại người này Đơn Dũng hơn bốn năm đi bán thịt khắp đường phố tiếp xúc không ít, dù kề dao vào cổ hắn, hắn cũng dám lên mặt, y ngồi xuống giường bên, mỉm cười:" Anh Đô, người lăn lộn đường phố đều biết, nửa đời trước dựa vào tàn nhẫn, nửa đời sau ăn nhờ thanh danh. Chơi tàn nhẫn à, thôi, bỏ đi, anh nên chú trọng thanh danh của mình ấy, với anh mà nói, thanh danh là bát cơm, đừng để mất."
Lời này rất lịch sự, kỳ thực ý tứ vô cùng khốn nạn, nói mày già rồi, muốn đọ tàn nhẫn mày không chơi nổi tao đâu, khôn ra thì giữ lấy cái danh tiếng mà sống, Lừa Trọc cũng biết thế, khịt mũi:" Mày muốn gì thì nói mẹ nó ra đi, đừng lải nhải."
"Muốn cho anh vãn hồi chút thanh danh, thế này đi, ra viện, xong chuyện ở đồn công an, tôi và anh tới Di Tân Lâu bày bảy tám bàn, nhận sai với anh, thế nào? Không đánh không quen mà, dù sao anh cũng là tiền bối." Đơn Dũng chìa cành ô liu ra:
Lừa Trọc mắt sáng lên ngay, nếu như thế chẳng những thanh danh không ảnh hưởng gì, còn kết giao với một đám tàn nhẫn chịu chơi, tất nhiên là cầu mà chẳng được, đối với người kiếm ăn ngoài đường phố mà nói, gặp người hiền lành xưng cha, gặp kẻ tàn ác thì gọi cha. Người ta không báo thù đã là may rồi, giờ có chuyện tốt này, nhưng Lừa Trọc không ngu, làm gì có chuyện ngon ăn như thế chứ :" Mày đừng làm ra vẻ người tốt, mày muốn gì nói mẹ nó ra đi, đừng vòng vèo."
Xem ra thằng này cũng biết bánh trên trời rơi xuống là bánh có độc, Đơn Dũng nói thẳng:" Đơn giản, tôi tìm Điền Mãn Quý."
"Không quen."
"Hắn thuê các anh, sao lại nói là không biết."
"Mày không biết tự đi mà tìm à?"
" Nếu phải tốn công như thế thì tôi tới phiền anh làm gì?"
"Cút."
Vài câu không hợp ý, Đô Trường Thanh chỉ tay ra ngoài đuổi khách:
Đơn Dũng thong thả đứng dậy, đối phương hiển nhiên còn phòng bị mình, tuy muốn sửa chữa quan hệ, nhưng không rõ ý đồ của minh:" Anh Đô, anh không nhận ra sao, chúng ta cùng là một loại người, đều liều mình để kiếm một miếng cơm thôi. Tôi chưa bao giờ đặt anh ở vị trí đối địch, muốn báo thù tôi cũng phải kiếm kẻ đằng sau chứ không phải các anh, anh với hắn là giao dịch làm ăn thôi, giao dịch hoàn thành, anh còn vì chút tiền mà bảo vệ hắn à? Chúng ta đánh nhau vỡ đầu chảy máu cho người ta kiếm chác, khi có chuyện chúng ta gánh vác, con mẹ nó chứ, anh thích kiểu đó à?"
Lừa Trọc là loại nhận tiền của người ta gánh nạn cho người ta, sao chẳng có cảm thụ đó, nhất thời không nói được gì.
Đơn Dũng đi ra cửa, vừa đi vừa nói:" Anh Đô, bảo trọng, lần khác tôi tới thăm ... À phải nghe nói hôm nay một kẻ tên Khổng Tường Trung bị cảnh sát bắt rồi, nghe nói kho lạnh khu Tây Uyển cũng gặp sự cố, cái cây đó không phải chỗ che bóng mát đâu."