Lúc này Sử Bảo Toàn còn đang chìm trong phẫn nộ vì Đơn Dũng lén điều thôn dân đi, không cần nói cũng biết, chắc chắn là Căn Oa và Đại Bưu là người liên hệ, chỉ cần nói tới đánh nhau là đám trai tráng trong thôn hăng máu lắm, huống hồ Đơn Dũng còn thân thiết với xưởng thịt ngâm như thế. Chỉ cần y đánh tiếng một cái chắc chắn là gom được cả đám người đang vì chuyện không bán được lừa mà tích trữ đầy một bụng oán hận.
"Không cần bất ngờ, cháu tán thưởng máu nóng trên người nam nhân Sử Gia Thôn, chú Tam Hài nhịn nhiều năm rồi, chú Lão Trụ cũng muốn xả cục tức. Cháu biết là bác Sử trấn áp mọi người, nhưng bác nghĩ tới chưa, khi bầu nhiệt huyết tiêu hao hết, không một ai dám đứng ra, dù bác có bị người ta chèn ép cho khuynh gia bại sản cũng không dám đứng ra. Bác thấy như thế là hay sao?" Đơn Dũng hỏi:
"Con mẹ nó bớt đóng giả người tốt đi, mày tới Sử Gia Thôn không có ý đồ gì tử tế, mày đang đẩy mọi người vào hố lửa đấy." Sử Bảo Toàn sa sút nói, chửi mắng cũng không có khí thế, tới giờ muốn gọi đám kia về cũng muộn rồi:
"Đúng, nhưng ít nhất có thể đảm bảo cho đại đa số không rơi xuống hố lửa, trong đó có nhà bác đấy." Đơn Dũng phản bác, chỉ thẳng ông ta:" Bác cũng đừng làm ra vẻ người tốt, ai chẳng biết Sử gia tài sản bạc triệu, uy danh hiển hách từ đâu ra, còn chẳng phải do nhổ lông trên người thôn dân à? Bác giàu có tột độ, còn trong thôn toàn nghèo khó, đâu đâu cũng thấy độc thân, uy danh thế hệ bác lập nên, không ai dám nói gì, nhưng đời sau, đời sau nữa có thể khiến người ta phục không? Chưa cần nói đời sau, chỉ cần năm nay bị lỗ, bác ngẩng đầu lên trong thôn được không?”
Nhắm mắt lại, cắn chặt răng, đó là cảm giác đau tới tận tim phổi, mỗi từ như đâm ông ta ứa máu, Sử Bảo Toàn hoạt động cơ mặt cứng đờ, chỉ Đơn Dũng mãi mới nói lên lời:" Mày, mày, con lừa khốn nạn này, coi như mày tàn nhẫn ... Nếu có thể kéo đổ Tần Quân Hổ coi như cũng được."
"Đương nhiên rồi, bằng vào nhát chém này, cháu chẳng phải áy náy gì, ông ta dám lấy mạng cháu phải chấp nhận cháu liều mạng thôi."
Đơn Dũng mỉm cười, có thể thuyết phục được con lừa già này, e sẽ là chuyện đắc ý nhất trong đời y rồi.
Ông già xem ra đúng là bị kích thích, kiếm rượu uống, ho khù khù vẫn ngửa cổ uống ừng ực, châm chước lại kế hoạch của Đơn Dũng, phát hiện ra sơ hở, nói thẳng:" Không được, cậu chưa đủ tàn nhẫn, Tần Quân Hổ và Khổng Tường Trung giao tình rất tốt, cậu gây rối ở kho lạnh, bọn chúng sẽ điều người nơi khác tới, người ít sẽ bị thua thiệt ... Tốt nhất là phải xử cả hai tên vương bát đản đó."
Bản tính thổ phỉ, trừ cỏ tận gốc, Đơn Dũng rất tán đồng:" Ai gây rối ở kho lạnh, đó là chuyện phạm pháp, cháu không làm ... Khổng Tường Trung nếu tổ chức người đi chi viện, trải chăn nuôi của ông ta chỉ còn lại gia súc. Bác nói sơ hở này nên dùng không, dù sao gia súc dễ đối phó hơn người.”
Ợ ... Sử Bảo Toàn ợ một tiếng thật to, nhìn Đơn Dũng sợ hãi hơn vài phần, té ra y tính cả rồi, không khỏi tò mò:" Cậu định làm sao, đó toàn là gia sức sống."
"Dễ thôi." Đơn Dũng vuốt di động, mở một bức ảnh ra, đầy một thùng viên trắng trắng tròn tròn:
Sử Bảo Toàn cả đời làm việc với gia súc cũng chẳng nhận ra là cái gì:" Cậu định hạ độc à?"
"Bác Sử, bác còn độc ác hơn cháu đấy, con người tuy độc ác, nhưng gia súc vô tội mà, thế mà bác cũng ra tay được à?" Đơn Dũng nói đùa:
"Thế đó là cái gì?"
"Đó là một loại thuốc bổ, cháu đảm bảo tuyệt đối vô hại ..."
.... .....
Lúc này trong cơn mưa nhỏ mông lung sáng sớm, xe đi tới trại chăn nuôi gia súc Tây Uyển km số 12, Lôi Đại Bằng thò đầu ra, nhìn thấy ba phần tử cốt cán Bao Thiết Cương, Triệu Hướng Dương, Ma Tam Dương thở hồng hộc chạy tới :" Đi rồi, đi rồi, bốn cái xe, hai mươi mấy người, đi hết rồi, trong đó còn ai không thì chúng tôi không biết."
""Trong đó toàn là lừa thôi đấy.
"Lôi ca, anh xuống quê học được cách trộm lừa à?"
Đây là vùng ngoại ô hoang vu, cách đó không xa là ruộng ngô, mà trừ trộm lừa ra thì hình như chẳng còn việc gì để làm, khi đi học từng trộm ngô ở ruộng sau trường rồi.
"Đừng lải nhải, lấy đồ." Lôi Đại Bằng chỉ khoang sau, Sử Căn Oa và Sử Đại Bưu xuống xe, mở khoang ném đổ ra, mấy tên kia sáng mắt, ná rất tinh xảo, lại còn là loại có cả giá đỡ, tay cầm, thứ này là đồ chuyên dụng, không đùa được đâu. Lôi Đại Bằng lấy ra những viên tròn, chỉ dẫn :" Mau lên, mỗi người một khu, dùng tốc độ nhanh nhất bắn vào, xem xem trình độ các cậu thế nào. Nhanh lên thì này đông đá, một lúc là tan."
Nói xong Lôi Đại Bằng làn trước, pặc một phát bắn qua cửa sổ lán trại, làm mọi người phục sát đất. Tựa như nghịch ngợm thôi, cả đám tham gia náo nhiệt, mỗi người vốc mấy năm vào túi, chạy tới vị trí, tiếp đó bóng trắng bay vèo vèo, đại đa số rơi vào nóc, một số bắn lệch trúng lừa, làm chúng kêu ầm ĩ. Trong số này tất nhiên Lôi Đại Bằng có độ chuẩn xác cao nhất, ở khoảng cách từ 20 tới 40 mét bắn không trượt phát nào.
Chỉ vài phút đã bắn hết, cả đám còn thấy chưa đã, lúc thu tay rồi mới hoang mang, Triệu Hướng Dương ngửi ngửi tay:" Cái gì thế Lôi ca, không phải đầu độc chứ?"
Không phải đâu, cậu ăn cũng không sao hết." Lôi Đại Bằng thu dọn đồ nghề, có điều không nghe thấy động tĩnh gì khiến hắn cũng lấy làm lạ:
" Là cái gì thế?" Lão Bao thắc mắc, đoán thứ trong tay Lôi Đại Bằng không hay ho gì:
Lôi Đại Bằng quay sang Sử Đại Bưu chỉ bên trong:" Anh Bưu, sao chưa thấy động tĩnh gì:"
"Đợi chút xem sao?" Sử Đại Bưu gãi đầu:
"Ê Ê, Lôi Đại Bằng, rốt cuộc làm cái gì thế, không chỉnh người mà đi chỉnh lừa à? Rốt cuộc là cái gì?" Lão Bao bực mình hỏi to:
Lôi Đại Bằng ra hiệu cả đám anh em tụ lại:" Một thứ mà giang hồ tương truyền có thể biến Liễu Hạ Huệ thành Tây Môn Khánh, biến Mạnh Khương thành Phan Kim Liên, khiến lão nạp và sư thái nhìn một cái phải lòng nhau, đoán thử xem."
"Hả, xuân dược à?" Ba cái mồm cùng há hốc:
"Không, đây là dâm dược, nam nữ dùng đều được." Lôi Đại Bằng nghiêm mặt nói:
Cả ba cười phá lên, không biết là bị dáng vẻ của Lôi Đại Bằng chọc cười hay bị thủ đoạn thối nát của hắn chọc cười, chỉ trích hắn thất đức, không kiếm được bạn gái, lại đi hại lừa cái.
Cả đám nín thở chờ đợi, trong trại im phăng phắc, thi thoảng mới có một hai tiếng lừa kêu.
............. .............
"Thành phần của nó cơ bản là Methyltestosterone và hợp chất ni tơ, nói đơn giản là đây là thuốc kích dục, bản nâng cấp." Đơn Dũng giải thích xong thu lại di động: "Thứ này bốc hơi xong là chẳng để lại dấu vết gì, dù sao giờ dùng tới mấy chục loại kháng sinh, trong đó có cả thuốc kích thích, dù giải phẫu cũng khó tìm ra nguyên nhân."
"Cậu muốn kích dục toàn bộ gia súc của Lão Khổng à?" Sử Bảo Toàn không biết phải lấy từ ngữ thế nào để hình dung chuyện hoang đường này nữa:" Làm sao cậu có thể cậy miệng lừa ra nhét vào, bình thường đều phải trộn vào thức ăn mà."
"Chẳng cần, bắn vào trại là được, đây là thuốc kích dục mang mùi xương túc thảo, lừa vừa thức dậy việc đầu tiên là kiếm cái nhau, nó tự ăn thôi, chỉ cần một bộ phận bị kích thích, nó sẽ lá trại, dẫn cả đàn đi."
Nghe mấy lời này Sử Bảo Toàn có kích động cho Đơn Dũng vài cái tát, ai lại chơi trò ác độc như vậy? Có điều nghĩ tới chuyện mấy nhà kia bao vây mình, ông ta chẳng buồn làm người tử tế:" Nói tiếp đi."