"Hẳn là không sao đâu, anh ấy nói đang sửa xe, tạm thời không phân thân được."
Tư Mộ Hiền khẽ giọng nói với Vương Hoa Đình.
Chính là Vương Hoa Đình mời Đơn Dũng, mấy tháng không gặp, nhìn cô lại khôi phục tóc đuôi ngựa, trang phục thể thao đơn giản thoải mái ở trường, làm Tư Mộ Hiền ngạc nhiên. Ngược lại hắn mặc vest chỉnh chủ ngồi ở quán cà phê trông có vẻ như làm bộ làm tịch.
Ngoài cửa sổ là bầu trời xám xịt, mưa rất to, dòng người qua lại hối hả, Vương Hoa Đình tay cầm cốc cà phê nóng hổi lại không có lòng dạ nào uống, khẽ hỏi:" Anh ấy bị thương có nặng không?"
"Hẳn là không nặng, nếu không khó mà khỏe nhanh như vậy, tôi gặp Đại Bằng rồi, cậu ta nóng tính lắm, gặp thua thiệt lớn như thế, chẳng thèm nói với tôi. Tôi hỏi, cậu ta nói tôi chẳng giúp được, sang bên ngồi cho mát." Tư Mộ Hiền giải thích, nói tới đó chân thành nói với Vương Hoa Đình:" Cám ơn bí thư."
Cám ơn cái gì, chẳng qua ngày hôm đó Tư Mộ Hiền nóng ruột tìm cô, để cô gọi điện cho cha, nhờ cha cô gọi điện thoại hỏi tới chuyện Đơn Dũng, biết không có chuyện gì lớn liền yên tâm. Có điều sau đó nghe nói một người bị đánh một người bị chém thì không sao yên tâm được nữa. Chính bản thân Vương Hoa Đình cũng không nói được vì sao, chẳng qua cùng nhau xuống xã Tróc Mã một thời gian ngắn lại sinh ra nhiều vướng bận như vậy.
Cô không định ghi nhớ y, đáng tiếc không hề dễ quên:" Không có gì, một cú điện thoại thôi mà, chưa chắc có tác dụng gì, cha tôi phân quản văn hóa, không phải phái thực quyền ... Mộ Hiền, tôi hẹn cậu ra đây kỳ thực có chút lo lắng, hai người đó, trừ cậu ra không ai khuyên được, hai ngày qua tôi không ngủ được, lo họ lại gây ra chuyện gì."
"Không đâu, bạn quá lo rồi." Tư Mộ Hiền nhấp một ngụm cà phê che giấu, mắt liếc thấy bí thư nhìn mình chằm chằm với ánh mắt bất thiện, đủ để xuyên thấu lời nói dối của hắn. Tư Mộ Hiền cười xấu hổ:" Bí thư, bạn thực sự đề cao mình rồi, ba bọn mình quen biết mấy năm, lão đại lão nhị đều bá đạo, mình chưa lần nào định đoạt được gì, chỉ mình nghe họ, làm gì có chuyện họ nghe mình."
Đây là sự thực, thấy Tư Mộ Hiền trả lời thành khẩn, Vương Hoa Đình không ép hắn nữa, chỉ lấy làm lạ vừa ra trường ngắn như thế mà đã xảy ra chuyện lớn như thế. Tư Mộ Hiền rốt cuộc vì sao lại không hiểu rõ về chuyện xảy ra, chỉ nghe đồn thổi là chuyện làm ăn, có điều với sự thông minh của hắn cũng đoán ra được tám chín phần rồi.
Hai người thương lượng rất lâu, Vương Hoa Đình đem toàn bộ lo lắng vắn tắt lại bằng câu hỏi:" Mộ Hiền, xảy ra chuyện này, họ sẽ làm gì?"
"Bạn thực sự muốn biết à?" Tư Mộ Hiền thấy Vương Hoa Đình gật đầu thì trả lời khẳng định:" Ăn miếng trả miếng."
Tức thì Vương Hoa Đình sững người, chớp mắt hiểu rõ vì sao không mời được Lôi Đại Bằng, gọi điện cho Đơn Dũng không tìm được, lo lắng trong lòng như có giòi độc cắn cấu trong tim, làm cô ngồi im rất lâu.
Đáp án này giống suy nghĩ của cô, chỉ có điều được chứng thực từ chỗ Tư Mộ Hiền, làm cô có thêm một phần lo lắng.
"Bí thư, có một số lời mình không nên nói, trong lý giải của mình, lão đại lão nhị đều là người ân oán sòng phẳng, dù mình có thể khuyên họ nhẫn nhịn, mình cũng không làm đâu, vì như thế sẽ làm họ uất ức cả đời. Đặc biệt là Đơn Dũng, nếu anh ấy chịu ước thúc đã chẳng đi buôn bán. Bạn đừng lo, là bạn bè, chúng ta không thể quyết thay anh ấy đâu, chỉ có thể làm hết sức, nghe mệnh trời thôi." Tư Mộ Hiền có chút ý an ủi Vương Hoa Đình:
"Mình không lo, có lo cũng vô ích, mình chỉ hi vọng họ không sao." Vương Hoa Đình buồn bã, đưa cốc cà phê lên môi lại đặt xuống, chẳng nhận ra cốc đã nguội, chẳng còn mùi thơm nữa:
Ngoài trời mưa thu liên miên, đúng là thời tiết buồn nẫu ruột.
.............. ..............
Gió giật, mưa táp, chiếc xe nát tựa chim én xuyên qua mưa.
Đơn Dũng chọn những con đường nhỏ không có đèn xanh đèn đỏ để đi, tới thẳng Tây Nam Quan. Nhìn thấy chiếc xe chấp pháp của thành quản, Đơn Dũng đỗ xe lại, chạy vào ngõ nhỏ cách đó không xa.
Trong ngõ có mười mấy người, Lôi Đại Bằng dẫn một đám tiểu đệ thành quản lái xe tới đây, Lão Bao dẫn theo bạn bè trong trường đi xe đạp địa hình mặc áo mưa phóng tới. Mười mấy người vây quanh một thằng tóc xoăn gầy gò, thằng đó bị ấn lên tường, toàn thân ướt sũng, xem ra bị ăn đòn không ít, hai mắt kinh hoàng. Khi nhìn thấy rõ Đơn Dũng vuốt nước mưa tên mặt đi tới, cơ mặt co giật, run bần bật.
Trả thù tới thật nhanh, hắn nhớ tới người đối diện bị mình chém, mắt toàn sợ hãi.
Không sai, chính là hắn, là thằng đêm hôm đó chém Đơn Dũng để lại sẹo ở ngực, Lôi Đại Bằng chỉ mặt nói:" Hẳn tên là Lông Xoăn, biệt hiệu Từ Vinh Cường, cha em nhờ rất nhiều người mới tìm thấy nó, nếu không phải bọn Lão Bao Ma Can nhanh chân thì hắn chạy mất rồi."
Có đoạn video quay được, lại có mối quan hệ của ông Lôi, tốn không ít công sức, bắt được con cá lọt lưới này. Đại Béo Nhị Béo luôn theo sát Lôi Đại Bằng thấy đôi mắt hung tợn của Đơn Dũng, sợ xảy ra chuyện, khuyên:" Đản ca, bao nhiêu người thế này, anh muốn làm cũng phải chọn lúc tối lửa tắt đèn, thế này không thích hợp."
"Cút, đừng xen vào bữa bãi." Lôi Đại Bằng mắng một câu:
Đơn Dũng vỗ vỗ vai Đại Béo bảo không sao, tách đám đông ra đi thẳng tới, nhìn Lông Xoăn ở khoảng cách gần, cởi áo phanh ngạc ra, một vết thương rất dài vừa đóng vảy, như con rết trăm chân bò lên ngực đỏ rực vô cùng kinh khiếp. Giọng Đơn Dũng lạnh thấu xương:" Nhận ra không?"
Tên đó gật đầu, ra sức gật đầu, không kiểm soát được cảm xúc ra sức gào khóc:" Đại ca, tha cho em đi, tại Lừa Trọc gọi em tới ... Em định cầm dao theo lấy can đảm, không ngờ làm bị thương người khác, cảnh sát tới nhà em nhiều lần, em muốn trốn không có chỗ nào để trốn ... Tha cho em đại ca ơi."
"Tha cho mày cũng được, có điều nhát dao này phải có chủ nợ để tao đi tìm chứ? Tao biết mày được người ta bỏ tiền ra thuê, là ai?" Đơn Dũng hỏi:
Thằng kia vừa ngần ngừ, Lôi Đại Bằng đã vung cánh tay nần nẫn thịt tát một cái:" Con mẹ mày, anh tao đang hỏi đấy."
"Lừa Trọc ạ." Lông Xoăn đáp
Lại chát phát nữa, Lôi Đại Bằng quát:" Mẹ mày, ai thuê Lừa Trọc?"
"Điêu ca ạ." Lông Xoăn không có tí ý thức phản kháng nào:
"Cái gì? Điểu ca à, tên như đầu b vậy, tên đầy đủ là gì? Làm cái gì?" Lôi Đại Bằng vung tay lên, nhưng lần này không tát mà dừng giữa không trung:
Cái này hữu dụng hơn cả tát, Lông Xoăn rối rít nói:" Điêu Mãn Quý, lái xe của ông chủ Tần."
"Ông chủ Tần là ai?"
"Tần Quân Hổ."
"Thằng đó thuê bọn mày mấy lần?"
"Nhiều ạ."
"Nhiều là bao nhiêu lần, con mẹ mày không biết đếm à?"
Cùng với từng cái tát, Lông Xoăn đối diện mười mấy người đứng im lìm trong cơm mưa lớn trong ngõ sâu như tử thần đòi mạng, chỉ biết cầu khẩn:" Anh ơi, ai trả tiền thì em đi đánh, làm sao mà nhớ mấy lần."
Vừa nói không nhớ, Lão Bao, Chân Thối xắn tay áo lên, Lông Xoăn tới cực hạn, hét lên:" Bọn mày, bọn mày chém chết tao đi, làm gì có kiểu ức hiếp người ta như vậy, không cho người ta sống nữa à?"
Lôi Đại Bằng nhìn Đơn Dũng, Đơn Dũng phất tay:" Đi, dẫn hắn đi."
"Không đi, không đi, tao không đi đâu hết." Lông Xoăn phát cuồng rồi, sợ tới quá mức rồi, co người ngồi trong góc, sẵn sàng lăn ra ăn vạ:
Đơn Dũng ngồi xuống, khinh miệt vỗ vỗ má hắn:" Đừng hiểu lầm, tao chưa ngu tới mức chém mày một phát, tới đồn công an, đem những lời mày vừa nói nói lại với cảnh sát, chuyện này chỉ xử lý trị an thôi, so với việc mày sợ hãi chạy trốn khắp nơi, không bằng vào trại giam ở cho thoải mái ... Mày có đi không?"
"Đi đi, tôi đi tự thú." Lông Xoăn lúc này thấy cảnh sát an toàn hơn nhiều, nhưng bao người vây quanh như thế lại sợ không dám đứng dậy:
Đơn Dũng thống khoái nói:"Giải tán!"