Một cảm giác ớn lạnh chạy khắp toàn thân, Sử Bảo Toàn có chút sợ hãi thằng nhóc trước kia ông ta luôn coi là miệng còn hôi sữa. Xem ra nó cần cù bao năm, không đơn giản là muốn vất vả làm giàu, thằng nhóc này tới Lư Viên bốn năm, y là gây dựng mối quan hệ chắn tên chắn đạn cho mình.
Đây không phải là chuyện một người có thể làm được, nhưng nếu như có người cùng chung mối thù, không phải là không thể nữa, đặc biệt Sử Gia Thôn toàn đám mù chữ mù pháp luật, không sợ trời không sợ đất. Thì ra mầm họa chôn xuống từ bốn năm trước khi thằng nhóc có gương mặt thật thà đi xe đạp nát tới thôn làm người ta thương hại ...
Ông ta luôn để ý tới Đơn Dũng, lúc nào cũng tỏ ra là đứa trẻ ngoan thành thật, mắng không mắng lại, đánh không để ý, không ngờ lại là đứa mang tâm tư ác độc như vậy.
Lúc này cũng thế, y chỉ lặng lẽ thu dọn giấy tờ nói như thể không liên quan tới mình:" Không biết bác không dám làm, hay là không nỡ làm, có một câu nói là, cái mông quyết định cái đầu. Câu này nói đúng lắm, ở vị trí của cháu không khống chế được cuộc chơi lớn như vậy, hơn nữa trừ đợi chết ra thì cũng chẳng có cách nào ... Có điều cháu nghĩ, nếu kẻ chém cháu hôm đó lỡ tay lấy mạng cháu, bác nghĩ kẻ sai phái có phải chịu trách nhiệm không? Giờ đám đại hộ hợp vây chia rẽ Sử Gia Thôn, bác nghĩ có kẻ nào không đành lòng hay không dám? Có lẽ không lâu sau bác cũng sẽ thành kẻ nghèo rớt trắng tay như cha cháu, khi đó chúng ta có thể làm bạn được đấy."
Giọng nói lạnh nhạt, nhưng ý tứ khiêu khích càng đậm ... Khích cho Sử Bảo Toàn toàn thân run rẩy, nửa ngày trời mới lắc mạnh đầu, như xác định mình chưa già cả lú lẫn. Đến khi Đơn Dũng thu dọn xong xuôi mới hỏi:" Cậu chắc cách của cậu có tác dụng chứ?"
"Đương nhiên là có, cho tới giờ đã mất điện tám tiếng rồi, hơn nữa kho lạnh Tây Uyển còn bị bao vây. Nếu bác ở đó sẽ phát hiện, đám đại hộ cũng yếu ớt lắm, giống như Sử Gia Thôn ấy, chỉ vài tên nhà tiêu thụ liên hợp đã bóp cổ bác được rồi. Cả cái thị trường này đều yếu ớt, chịu không nổi một đòn."
Sử Bảo Toàn bĩu môi, ông ta không tin đám đại hộ lại kém cỏi như vậy.
Đơn Dũng cười gọi điện chỉ nói, gửi cho một tấm ảnh, lát sau có tiếng tít tít báo tin, y mở ra xem đưa tới trước mặt Sử Bảo Toàn, cổng chính kho lạnh Tây Uyển tụ tập một đám đông, từ mấy tên cao lớn có thể nhận ra, là thôn dân.
Sử Bảo Toàn vỗ trán đánh đét, bụng cứ như nấu cả nồi hoàng liên, mặt đầy đau khổ ...
Lúc này trước cổng kho lạnh Tây Uyển tụ tập càng lúc càng đông, hơn nữa trông không giống tới lấy hoa quả, rau rợ như mọi ngày. Hôm qua mưa mất điện báo lên trên còn chưa được giải quyết, lúc này chợt có nhiều người vây cổng, có người to gan mở một khe nhỏ hỏi:" Tìm ai?"
"Chả tìm ai?" Một tên béo đứng đầu nhổ bãi nước bọt:" Gây chuyện thôi."
"Thế nào, sợ chưa, bọn anh đây tới 500 người, hôm nay đạp kho lạnh bọn mày thành đất bằng." Lật Tiểu Lực làm bộ mặt hung dữ:
Bạch Thự Quang không chịu thua kém, chỉ tay mắng:" Giao Điêu Mãn Quý ra đây, bọn tao tới trừ ác."
Ba tên béo thôi đã rộng bằng cả cái cổng rồi, phía sau lập tức ồn ào quát tháo như có thể xông vào bất kỳ lúc nào. Sầm một cái đóng cửa lại, người kia co cẳng chạy vào phòng trực ban, lên tầng hai gọi điện :" A lô, giám đốc Triệu, kho lạnh xảy ra chuyện rồi, chuẩn bị đánh nhau, mấy trăm người cơ, bọn chúng muốn giao Điêu Mãn Quý ra ... Cái gì, báo cảnh sát ạ .... À, vâng, báo ngay."
Phía bên kia Triệu Hồng Kỳ vừa nhận điện thoại liền bò dậy, vội vàng mặc quần áo, gọi điện cho ông chủ:" Ông chủ Tần, hỏng rồi, có kẻ bao vây kho lạnh, tới những mấy trăm người đang quát tháo đập phá."
Đầu bên kia điện thoại, ông chủ Tần cả đêm say sưa, còn đang ôm một thiếu nữ da dẻ nõn nà thơm tho, vừa nghe một cái sững người, chẳng kịp suy nghĩ gì cả, phản ứng đầu tiên là báo cảnh sát, phản ứng thứ hai là gọi điện cho Khổng Tường Trung, nói thẳng:" Lão Khổng, mau, có kẻ tới kho lạnh làm loạn, đông lắm, mấy trăm người, sấp xông vào kho lạnh rồi, gọi nhiều người vào, cứ trấn áp được cục diện đã rồi tính sau ... Khẳng định là bọn nhãi kia báo thù, con mẹ nó ăn tim gấu gan báo rồi, lần này chơi chết chúng nó."
Cùng lúc ấy điện thoại của đồn công an Tây Uyển cũng vang lên, rồi điện thoại của đồn trưởng Ngũ ở cách đó mấy km reo vang, tiếp tới điện thoại ở trại chăn nuôi réo ầm ĩ. Như bứt một sợi tóc rúng động toàn thân, sự kiện bất ngờ lôi hết thế lực che giấu của đám đại hộ ra, thậm chí đồn trưởng Ngũ còn chưa ra cửa, điện thoại của chi cục đã gọi tới.
Nào trắng, nào đen, nào chay, nào mặn, các thế lực lên đường. Trong xe cảnh sát, dân cảnh ngáp dài, trong xe hàng, đám công nhân cầm đồ chơi, hướng cả tới Tây Uyển.
Hiện trường ... À đúng, hiện trường thế nào rồi? Đúng là có mấy trăm người thật, đang rất ồn ào.
Nhị Béo Bạch Thự Quang nhìn quanh nói:" Anh Lật, đâu ra 500 người, đến 50 còn chưa tới."
"Hề hề, người bị chặn ở ngoài cũng tính mà." Lật Tiểu Lực cười gian trá:
Đúng là 50 người này chặn lại không ít người ở ngoài, người đi xe ba bánh, người đi xe hàng, người xe đẩy, đều chẳng hiểu chuyện gì, bọn họ tới lấy hàng, bị chặn đường tới bực mình, hò hét quát tháo người phía trước chắn đường. Người không biết từ trong nhìn ra, cứ nghĩ là mấy trăm người tới gây sự.
Chưa nói quần chúng thấy ồn ào cũng tụ tập ngó nghiêng, vài tên rảnh việc giơ tay chửi hùa rồi cười ha hả như trò đùa.
Không dưới 500 người.
Lôi Đại Bằng biết giả vờ không được lâu, ngoắc ngoắc ngón tay gọi hai tên béo lại, ghé tai thì thầm, hai đứa tiểu đệ nhận lệnh, chia ra chuyển lời cho người Sử Gia Thôn.
Không lâu sau một cái xe ba bánh chửi nhau với ba người gánh hàng, lôi kéo giằng co, toàn lời ô uế phun ra không chịu nổi. Phía khác hai hán tử giống chăn lừa đấm nhau thùm thụp, chẳng hiểu vì sao, chỉ biết bỗng dưng loạn cả lên. Trên lầu trực ban, người kho lạnh thộn mặt, chẳng hiểu gì.
Ủa, ủa, ủa ... Sao bọn chúng nó lại đánh nhau vậy?
Đánh một cái Lôi Đại Bằng đắc ý, hai thằng tiểu đệ nịnh bợ luôn mồm, người ta đánh nhau, bọn họ sang một bên xem trò cười, trì hoãn thêm một thời gian. Đến khi có điện thoại gọi tới, báo cảnh sát xuất phát rồi, Lôi ca mới cười trộm, gọi hai tiểu đệ tới, giơ tay hô to:" Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, giải tán đi, rảnh quá à, trời mưa bỏ mẹ còn đánh nhau, giải tán đi."
Lạ cái là tiếng hô này rất hữu dụng, mấy tên đang đánh chửi nhau tưng bừng đều dừng cả lại bỏ đi hết, người vây ở giữa đi rồi. Đám người lấy hàng kéo tới, chả hiệu chuyện gì nhưng mặc kệ, muộn giờ rồi, cả đám chửi bới đòi mở cửa lấy hàng.
Cửa sắt bị đập sầm sầm.
“Bên trong kia làm cái gì thế hả? Mau mở cửa ra cho chúng tôi lấy hàng.”
“Con mẹ các người, chết rồi hả, mở cửa mau, muộn giờ người ta giành hết chỗ còn buôn bán gì nữa.”
“Mấy thằng chó kia, chúng mày không muốn sống nữa à, mở cửa.”
“Mở cửa, mở cửa mau.”
Nhưng mà lúc này đám trông kho làm sao dám mở cửa nữa, tuy có người ngờ ngợ, nhưng nhỡ bị lừa thì sao, với lại chỉ mười phút nữa thôi là cảnh sát với ông chủ tới rồi, chẳng cần vội, thế là cả đám kiên quyết tử thủ không ra ….
Bên ngoài càng chửi càng hăng, rốt cuộc thành mấy trăm người bao vây thật rồi.