Đám người đi tới xách đồ chơi bọc trong giấy báo, nhìn hình dạng không phải dao bổ dưa thì cũng là ống nước, vũ khí tiêu chuẩn đánh nhau ở đường phố, bộ dạng lấc cấc dừng lại cách mười bước, tạo thành vòng vây hoàn chỉnh."
"Hai người một tổ, Đại Bằng cậu với anh ... Căn Oa và Đại Bưu, đánh mạnh vào, đừng nương tay gì hết, nương tay càng thảm. Hạt Dẻ, Thịt Trắng, đừng đánh trả, với đồng phục của các cậu, chúng không dám làm gì đâu." Đơn Dũng nghiến răng nghiến lợi nói, tay nắm chặt cốc bia tới trắng bệch, y có chuẩn bị rồi, nhưng trường đao còn ở trên xe, không ngờ chúng ngang nhiên trắng trợn thế này:
Đám người bao vây dừng lại, nhìn sáu con mồi, dưới ưu thế áp đảo về nhân số, đã không có gì để hồi hộp nữa, thằng trọc cầm đầu nhổ bãi nước bọt, chỉ Đơn Dũng:" Tao và nó có chút chuyện riêng phải giải quyết, đứa nào không liên quan cút xéo."
Đây là trò ly gián để giảm bớt sức mạnh của địch, lưu manh cũng không phải ngu ngốc, chỉ là không ngờ Đơn Dũng ra tay trước hô:" Đánh!"
Đơn Dũng và Lôi Đại Bằng hướng bắc, Căn Oa và Đại Bưu hướng nam, hai hướng ngược nhau giống muốn phá vây. Đại Béo và Nhị Béo vù một cái chui xuống bàn.
"Đứng lại!"
"Á..."
" Con mẹ nó ..."
Thằng cầm gậy nhanh nhất đuổi theo Lôi Đại Bằng và Đơn Dũng, chúng không phát hiện chuyện quỷ dị, đó là Lôi Đại Bằng lại chạy trước mà Đơn Dũng lại ở phía sau. Mà Lôi ca còn hung dữ hơn bọn lưu manh, cầm cốc lớn, mắt trợn muốn toét ra:" Bố chơi với mày."
Cái mồm há to, mắt lồi cả ra, đám bao vây không ngờ con mồi dám liều mạng, hai thằng cầm ống nước đập xuống, ẩu đả dựa vào khí thế, thằng nào điên hơn là thắng.
Đúng lúc này xảy ra biến cố, Lôi Đại Bằng lăn người, như cái thùng phi lăn về phía trước, hai thằng cầm gậy đánh hụt còn bị Lôi Đại Bằng húc cho, một thằng chó ăn phân, thằng kia loạng choạng, cái đầu vừa tầm với cốc bia Đơn Dũng tạt sang.
Choang! Thằng vô phúc thấy cả máu và mảnh vỡ văng ra, ngã sầm xuống, chết ngất luôn chỉ sau một đòn tàn bạo. Thằng chó ăn phân không kịp phản ứng bị Đơn Dũng cho một cước lệch mặt, mất sức chiến đấu.
Ai tằng đánh nhau với Đơn Dũng và Lôi Đại Bằng sẽ biết hai thằng này vừa tàn nhẫn lại vô lại, người đánh dưới, người đánh trên, vừa đối mặt đã gục hai thằng. Phía kia Sử Căn Oa và Sử Đại Bưu dựa vào vóc dáng cao lớn, vung ghế đập thẳng hai thằng khác.
Chớp mắt đã thành cuộc hỗn chiến.
Rầm, bốp, uỵch, gậy gộc dao bổ dưa vung lên.
Úi, á, mẹ mày ... Tiếng la hét vang trời.
"Mẹ mày, mẹ mày !" Lôi Đại Bằng la hét như điên, rùn người xuống thấp, thấy người là đạp đầu gối, hắn đạp là ngã. Đơn Dũng cứ nhè đầu mà đánh, đánh là gục. Đánh quá dữ dội, cốc vỡ rồi, chỉ còn quai.
Thằng lưu manh tóc dài thừa cơ Đơn Dũng đánh tên khác vung dao chém, Đơn Dung cong lưng lùi lại vài bước, như trúng dao rồi. Thằng lưu manh lại chém Lôi Đại Bằng, trong chớp mắt Lôi Đại Bằng chỉ còn quai cốc trong tay vung lên:" Xem ám khí."
Thằng đó né ngay, nhưng chẳng thấy gì cả, vừa quay đầu lại thì Lôi Đại Bằng đã khạc một phát, nhổ đờm vào mặt, hắn theo bản năng nhắm mắt lại tức thì Đơn Dũng xông tới, quai cốc đâm vào tay, đánh rơi vũ khí.
Vũ khí mất rồi, tóc dài quay đầu bỏ chạy, không ngờ đít đau nhỏ, thì ra thằng béo cầm cái quai cốc to đâm vào lỗ đít hắn, vừa đâm vừa hô:" Sướng không, sướng không thằng đĩ đực."
Thằng tóc dài sợ đái ra quần, chạy thục mạng.
"Á, mẹ mày!" Lôi Đại Bằng vừa bất cẩn thì lưng trúng một gậy, la lên như quỷ kêu, lăn người tránh lại trúng một ống nước nữa.
Thằng cầm ống thu gậy lại, nhưng muộn rồi, Đơn Dũng đâm thẳng vào ngực hắn.
"Á" Một tiếng kêu thảm thiết, thấy trước ngực máu chảy ròng ròng, cơn đau làm hắn quên mất là mình còn có vũ khí đáng sợ hơn.
Chính là cái quai cốc, mũi nhọn nham nhở đâm vào ngực, Đơn Dũng mắt trợn lên như tượng Kim Cương Hộ Pháp muốn ăn thịt người, thằng đó vứt gậy chạy, líu lưỡi hô :" Cứu, cứu .."
Chưa tới hai phút, cuộc chiến thảm khốc đã phân thắng bại, Sử Căn Oa đập gục ba tên, trúng một đao, trán đổ máu, nhìn như hổ dại, không ai dám tới gần. Sử Đại Bưu tay chân linh hoạt, nhịn đau đánh gục hai thằng, dựa lưng vào Sử Căn Oa, rõ ràng là cao thủ ẩu đả, đánh có tiến có lui.
Đơn Dũng tướng mạo ít hung dữ nhất thì ra tay tàn bạo nhất, sáu thằng đối diện thì gục ba, đều bị đập vào mặt, hai thằng đo đất không rên tiếng nào không rõ sống chết, hai thằng chạy mất dép. Lôi Đại Bằng bị đau lên cơn điên, thằng trọc cầm đầu lui từng bước.
Nhìn rõ rồi, trên người thằng đó xăm con rồng cắt ngang qua vai, đầu cạo trọc lốc trông dữ tợn, với người bình thường thì có sức uy hiếp tuyệt đối. Nhưng đối diện với Lôi Đại Bằng mắt long sòng sọc như thú lên cơn, với Đơn Dũng mặt lạnh tanh ngực đẫm máu thì chỉ biết lui liên tục, ai ngờ đâu bọn này còn dã man hơn lưu manh, vốn ưu thế tuyệt đối, giờ chỉ còn một mình.
"Đứng lại, đừng ép tao ..."
Thằng Trọc rút dao bên hông ra vung vẩy, Sử Căn Oa mặt đầy máu, nhặt cái gậy dưới đất lên, Sử Đại Bưu cũng cầm một cái ống nước, dài phải mét rưỡi, lại thêm sải tay dài, con dao nhỏ kia hoàn toàn không có sức uy hiếp. Đơn Dũng nhổ bãi nước bọt, toàn thân máu me đi tới, giọng rít qua khẽ răng:" Tới đây, đâm đi, tao nhớ mặt mày rồi, mày không đâm chết tao, tao khiến mày đau đớn hơn cả chết ..."
Đơn Dũng bị trúng một nhát dao vào ngực, máu tươi lênh láng, tay vẫn cầm quai cốc, vừa nãy thằng này đâm người ta không chớp mắt bị Thằng Trọc thấy rồi, sợ hãi lùi liên tục.
"Bốp!"
Thằng Trọc mắt nổ đom đóm, nhũn người ngã xuống đất, bị Lôi Đại Bằng dùng gạch đập ngất, còn nhổ bọt đá một cái mới lo lắng nói:" Đản ca, anh bị thương rồi."
"Không sao, trúng một dao thôi, không sâu lắm, mau đi thống báo cho chú Lôi, chuyện này chúng ta không gánh được." Đơn Dũng nhìn bảy tên nằm rên rỉ kêu đau trên mặt đất, đến y cũng không rõ sao mình vừa rồi ra tay nặng thế:
Lôi Đại Bằng rút điện thoại ra, bảo:"Hay chạy đi, chuyện này lớn rồi."
Quá lớn rồi, hai thằng không kêu được tí nào, nằm như chết, Lôi Đại Bằng sợ hãi nhìn Đơn Dũng, lâu rồi không đánh nhau, không ngờ Đản ca ra tay còn hung dữ hơn xưa.
"Không trốn được đâu, không sao, anh ra tay có chừng mực, không chết được." Đơn Dũng cởi thắt lưng ném cho Lật Tiểu Lực đằng xa:" Cầm lấy, mang về nhà anh ... Các anh em, cám ơn mọi người."
Bình tĩnh, lại vô cùng bi tráng, biết kiếm miếng cơm không dễ, không ngờ thảm liệt thế này, Đơn Dũng xé áo băng vết thương, lặng lẽ nhìn thằng rên rỉ, thằng nằm lăn lóc còn mấy thằng đứng xa không dám tới.
Vậy mà lúc này điều Đơn Dũng nghĩ tới trong đầu lại là hôm đó cùng sư tỷ đi dạo phố, nhàn nhã, mỹ hảo làm sao, hoàn toàn không ăn nhập với cảnh máy me này … có lẽ sau chuyện này, tất cả hết rồi.
Lôi Đại Bằng gọi điện thoại xong, nhìn Đản ca đứng đó chẳng nói chẳng rằng, anh em bao năm ít nhiều cảm thụ được tâm trạng của đối phương, cơn giận bùng lên, nhặt lấy cái gậy đi chọc đít, vừa chọc vừa chửi:" Con mẹ lũ chúng mày, nãy lợi hại lắm mà ..."
"Anh Lật, làm sao bây giờ?" Bạch Thự Quang nhặt bao tiền Đơn Dũng nám cho, hai người bọn họ vừa nãy chui xuống gầm bàn sợ không thôi, tưởng bên mình thua chắc rồi, ai ngờ là cảnh máu me như thế.
"Cậu, cậu hỏi tôi ..." Lật Tiểu Lực mồm lắp bắt:" Tôi, hỏi ai?"
Tiếng còi cảnh sát chói tai vang lên, cảnh sát 110 phóng tới, tách đám đông lưa thưa xông vào, đến cả cảnh sát cũng giật mình, bảy tên nằm thẳng cẳng, bốn người ngồi dưới đất như tượng mặt máu me. Cảnh sát vội báo cho đại đội phòng chống bạo động, đứng xa xa không dám tới gần:" Không ai được nhúc nhích."
Chẳng ai để ý, cũng không ai nhúc nhích, tiếng còi xe cấp cứu ngày một gần, bốn cái càng đưa xuống, khiêng đi bốn tên, dìu đi ba tên.
Ông Lôi tới bị chặn ngoài tuyến cảnh giới, khi gặp được hai tên béo đi cùng con mình thì biết phần nào chuyện xảy ra, rút di động ra gọi ... Cùng lúc, một đội cảnh sát chống bạo động mang khiên bao vây bốn người toàn thân đầy máu đưa lên xe cảnh sát, phát hiện bốn người này bị thương không nhẹ ...
Xe cảnh sát chuyển bánh, Đơn Dũng nhìn cái xe yêu sớm chiều làm bạn đã thương tích đầy mình, mũi cay xè, chỉ muốn khóc ...