Loạn bắt đầu từ kho lạnh.
Đám công nhân của trại chăn nuôi Tây Uyển được giám đốc cầm đầu xe vừa dừng lại liền hùng hổ nhảy xuống, một đám hán tử cầm đồ nghề xông tới cổng kho lạnh, mục tiêu rất rõ ràng, bảo vệ kho lạnh, xua đuổi những kẻ bao vây. May mà bọn chúng còn chưa kịp xông vào kho lạnh, cả đám như thú dữ lao vào đánh đập, thế là người tới lấy hàng kêu cha gọi mẹ, vứt đồ chạy tán loạn.
Bạo lực là cách giải quyết tốt nhất, còn về phần phạm pháp hay không cứ đánh trước nói sau, đôi khi thà đụng chạm tới luật pháp còn hơn là tổn thất tới lợi ích, huống hồ đây là chuyện liên quan tới gia sản. Phía trước đánh, phía sau Khổng Tường Trung còn oai phong chỉ tay quát tháo:" Đánh chết mẹ chúng nó đi, xem đứa nào dám làm loạn."
Ba mươi tráng hán cầm vũ khí đánh đâu thắng đó, áp đảo toàn diện, như xông vào chỗ không người, làm người ta lấy làm lạ, sao bọn gây sự lại kém cỏi thế, đánh cái là chạy. Thôi thì cũng may đã tới được cổng rồi, Khổng Tường Trung thở phào, tóm lấy một tên lái xe kéo xuống, hung hăng hỏi:" Mẹ mày, ai bảo chúng mày tới đây gây rối?"
Lái xe ôm đầu sợ hãi:" Chúng tôi là người Hải Tiên Lâu, tới đây lấy hàng mà."
Khổng Tường Trung vốn giơ nắm đấm lên ngớ người bỏ ra, lúc này mới nhìn đồ vứt bỏ lại, nào là xe ba bánh, nào là xe đẩy, nào là thúng nào là mủng, như nhận ra điều gì, máu bốc lên đầu, xông tới tóm lấy một tên công nhân đang dương dương đắc ý. Chát chát chát, tát liên tục mấy cái, rống lên:" Nuôi lừa biến thành lừa luôn rồi à, ai chúng mày cũng đánh sao? Đây là khách hàng của kho lạnh ... Dừng, dừng hết, bọn ngu xuẩn này ... Trực ban, trực ban đâu?"
Gọi hồi lâu trông kho mới run rẩy đi xuống, khi mở cửa ra thì Tần Quân Hổ và Triệu Hồng Kỳ cũng gần như dẫn người tới cùng lúc. Nhìn hiện trường cũng khó hiểu, tóm trông kho hỏi, trông kho ú a ú ớ nói không rõ ràng, lúc đó có ba tên béo ở cổng chửi bới, rất đông người hô hào muốn đạp bằng kho lạnh, sau đó bọn chúng đánh nhau, rồi sau đó chẳng rõ nữa.
Nói đi nói lại vẫn không ra đầu đũa, Khổng Tường Trung nóng máu đá cho một phát ngã lăn quay, quát:" Con mẹ mày báo tin giả, giờ cảnh sát cũng tới rồi ...thứ ăn hại, không bằng lão tử nuôi mấy con lừa."
Đúng rồi, còn cảnh sát nữa, tiếng còi xe hú vang, hai chiếc xe cảnh sát tới, sáu bảy dân cảnh y phục còn chưa chỉnh tề xông ra, do chính đội trưởng Ngũ dẫn đội, còn toét toét còi quát tháo tất cả giải tán, không được tụ tập gây rối.
Tần Quân Hổ và Khổng Tường Trung rối rít chạy ra giải thích, toàn là người mình cả, đồn trưởng Ngũ hỏi rốt cuộc là sao, tới lượt hai người này ú ớ.
Điên rồi, điên lắm rồi, đồn trưởng Ngũ nhảy dựng lên, chẳng nể nang gì nữa :" Này, này, tôi nói hai người coi đồn trưởng tôi là con ở à, muốn sai bảo thế nào thì sai bảo sao? Mới sáng ngày ra, ai bảo cảnh sát? Bảo giả cũng phải bắt giam ... Tôi nói mà khu Tây Uyển là khu điển hình trị an, đâu ra mấy trăm người mang vũ khí đánh nhau? Đúng là chuyện hoang đường, ai theo tôi về lấy lời khai đây?"
Thế là hay rồi, trước mặt bao nhiêu quần chúng nhân dân như thế, cảnh sát không thể không duy trì hình tượng, đồn trưởng Ngũ chỉ tay quát tháo:" Còng lại, giữa ban ngày ban mặt mang vũ khí hành, giỏi, giỏi lắm ..."
Đúng là vác đá đập chân mình, gọi cảnh sát tới để bắt chính người của mình, hai ông chủ lớn bẽ mặt vô cùng, trơ mắt nhìn công nhân của mình bị cảnh sát còng tay lôi lên xe. Quần chúng thì tụ tập vỗ tay reo hò, có người chửi bới sướng mồm, hai ông chủ lớn không dám ý kiến, lén lút trốn đi, bảo Triệu Hồng Kỳ ra mặt giao thiệp, có vô sỉ tới đâu cũng phải giữ hình tượng.
Cảnh sát dẫn người đi, vừa mới lên xe thì kênh báo khẩn cấp truyền ra tin tức làm Đồn trưởng Ngũ đau dạ dày.
"Toàn thể cảnh sát đồn công an Tây Uyển tập hợp khẩn cấp, bắt đầu từ bây giờ các đồng chí chịu sự chỉ huy thống nhất của trung đội cảnh sát giao thông số ba ... Nhắc lại lần nữa, từ giờ các đồng chí chịu sự chỉ huy của ..."
Thế là hai chiếc xe cảnh sát vội vàng đổi hướng, đi tới điểm tập kết.
........... ...........
"Không đúng." Tần Quân Hổ đầu óc tỉnh táo, nhìn kho lạnh hỗn loạn như nghĩ ra điều gù:
Vừa nói một cái, Khổng Tường Trung cũng sững người, phàm là khuôn mặt trắng bệch do buông thả tình dục quá độ của Lão Tần xuất hiện vẻ hồ nghi là có chuyện chẳng hay ho gì. Tàn Quân Hồ nhìn theo xe cảnh sát đi xa, thình lình kêu lên:" Trại chăn nuôi ... Hỏng rồi, mau liên hệ với trại chăn nuôi."
Đây không phải chuyện đùa, Khổng Tường Trung sợ hãi gọi điện, không ai nhận máy mới biết có chuyện rồi. Tần Quân Hổ vỗ đầu:" Trúng kế điệu hổ ly sơn rồi, cái kho lạnh lớn thế này, chúng làm sao dám đụng vào, nhất định là phá hoại ở trại chăn nuôi rồi, nơi đó hẻo lánh, đi mau."
"Đi mau." Khổng Tường Trung gọi công nhân chạy theo ông chủ Tần:" Y dám làm gì chứ?"
"Làm sao tôi biết, tôi sớm cảm thấy không ổn rồi, đáng lẽ phải cẩn thận hơn mới đúng, một thằng dám liều mạng với Lừa Trọc thì con mẹ nó cái gì không dám làm. Ép y vào đường cùng hạ độc hết gia súc thì ... Chuyện này chúng ta làm quá rồi, không nên ép người ta vào đường cùng."
Tần Quân Hổ có chút ủ rũ, đập xa, phá chuyện làm ăn là thủ đoạn thường dùng để ức hiếp bách tính, nhưng giờ chính ông ta mới là người sợ, dù sao một bên giàu có một bên trắng tay, còn gì nữa mà không dám chơi. Giờ mí mắt ông ta giật liên hồi, nhớ tới cảnh tên đó ngồi im trên cái xe nát ở xưởng sửa xe là thấy sợ hãi.
Loại người ấy nên vỗ về chứ không nên dồn ép quá mức.
20 km, đi rất nhanh, ba cỗ xe gần như là phóng thẳng một mạch.
Có điều cũng rất chậm, chậm tới đủ làm rất nhiều chuyện, từ xa nhìn thấy cổng chính bị sập, trái tim Trần Quân Hổ lạnh ngắt. Trời mưa, đường trơn, từ xa đa phải phanh gấp, xe vẫn trượt đi một đoạn dài, Khổng Tường Trung nhảy xuống nhìn thấy lán trại đổ xiêu vẹo, còn một tên trông trại bị lừa đá ngất, gần như phát điên tóm lấy tên bị lừa đạp, tát bôm bốp, hai mắt phun lửa :" Lừa của tao đâu?"
"Chạy ..." Công nhân kia vừa tỉnh lại nhìn hiện trường, sợ hãi ngất luôn:
" Aaaaaaaaaaa, lừa của tôi .... Lừa của tôi, mẹ nó chứ , làm sao bây giờ ..."
Toàn bộ gia sản mọc chân chạy mất rồi, Khổng Tường Trung bi thương dâng lên từ đáy lòng, ngồi bệt xuống dưới đất, xung quanh còn mấy con lừa đang hưng phấn rút ra đút vào kêu như đang trêu ngươi, ông ta chỉ mặt chúng, ức tới bật khóc như đứa bé.
"Đừng khóc, còn chưa đủ mất mặt à? Mau tổ chức người đi tìm ... Chúng chưa đi lâu đâu, men theo dấu chân tìm .... Không, mưa mất dấu rồi, men theo đường vừa đi vừa hỏi, tôi không tin, hơn nghìn con lừa, ai có thể trộm được ... Báo cảnh sát, vụ trộm thế này đủ sử bắn rồi." Tần Quân Hổ giọng run run, chuyện lớn quá rồi, lần này e rằng trêu vào người không nên trêu chọc:
"Mau, còn ngẩn ra đó làm gì, tìm lừa đi .... Nuôi chúng mày thật phí công, không đáng tiền bằng con lừa." Khổng Tưởng Trung đứng bật dậy rống lên:
Cả đám chạy như ruồi không đầu.
........... ........
Một điếu thuốc lá được cuộn đưa tới trước mặt Đơn Dũng, Đơn Dũng nhận lấy, lóng ngóng châm lửa, vừa hút đã ho khù khụ, không quen với thứ thuốc lá quá nặng này.
Ông Sử mặt vừa hưng phấn, lo âu lại bất an, quá nhiều cảm xúc, trái tim già nua như không chịu nổi, giọng khàn khàn:" Thuốc kích dục chỉ là một phần, đa phần là chúng chạy theo số đông, trời mưa, nước đọng, tất cả có thể thành nhân tố giảm bớt sự hưng phấn của chúng, thuốc sẽ hết hiệu quả nhanh thôi, không thể gây loạn quá lớn."
Đơn Dũng gật đầu :" Vâng, nhưng cũng không nhỏ, đường xá thành thị thông bốn phương tám hướng, e cũng không hay ho gì."
Sử Bảo Toàn thở hắt ra, trái tim ông ta nãy giờ cứ lúc nhanh lúc chậm, cuối cùng kết quả ra sao chỉ có thể đoán, chứ ngay cả kẻ đầu sỏ cũng không khống chế được nữa rồi.