Sau một trận mưa thu, thời tiết lạnh dần, nhiệt độ ngày không lên quá 20 độ nữa, lá cây đua nhau rụng, cảnh sắc tiêu điều. Thị trường thịt lừa Ba Châu trải qua hai tuần dao động, giá cả lặng lẽ quay lại mức giá trước kia. Nghe nói nguyên nhân do lượng thịt tươi của Lư Viên, Đại Tân Trang, Tương Viên đã điều tiết thị trường, hơn nữa năm nay Lư Viên đứng đầu cùng nhà hàng Lư Nhục Hương liên hợp tổ chức "Lễ hội món ngon thịt lừa", mời đầu bếp thịt lừa nổi tiếng các nơi, mỗi tuần đều mở một lần tiệc Lư Toàn Yến, người được thử qua khen nức nở, ai chưa được thử thì háo hức không thôi. Đưa nhà hàng lẩu Lư Nhục Hương tới vị trí đứng đầu Lô Châu.
Con người thích nhìn phồn hoa trước mắt, dễ quên vết thương quá khứ.
Lúc này nhà hàng lẩu Lư Nhục Hương ở đường Anh Hùng giăng đèn kết hoa, hoa lụa đỏ treo từ nóc nhà tới ven mép đường, ngoài sảnh dựng lên hình ảnh tác phẩm đắc ý của đầu bếp thịt lừa, còn có lời bình của vài vị lãnh đạo. Sắp tới trưa, bất ngờ tổng giám đốc Đào Thành Chương tự mình tới nhà hàng, trông cửa từ xa nhìn thấy khom người chào, chỉ là tổng giám đốc xuống xe lại không vào, thì thầm với mấy vị dáng vẻ ông chủ, nhìn kiểu này trông cửa cũng đoán ra, tám phần là có nhân vật lớn tới.
Thế à, đoán chưa chắc đã chuẩn.
Giám đốc Đào rất có phong phạm nho thương đứng ở chính giữa, thi thoảng xem đồng hồ, đứng bên phải là ông chủ Tiền Trung Bình của nhà máy thịt Hâm Vinh kém hơn chút, thân hình phì nộn, đầu hói quá nửa, mở miệng không vui:" Tôi nói này giám đốc Đào, con lừa già đó làm cao quá rồi, mấy người chúng ta chờ đợi, vậy mà ông ta không tới cho đúng giờ, sắp 10 giờ rồi đấy."
Đào Thành Chương không đáp, nghiêng mắt khó chịu với ông ta, Tiền Trung Bình biết mình lỡ lời:" Được được, tôi lỡ lời, là ông Sử."
"Lão Tiền, nay khác xưa rồi, nếu không có ông Sử, hôm nay đừng nói tới kiếm tiền, ông lỗ tới khóc không còn nước mắt rồi. Kiếm được cả đống tiền rồi lại còn mắng người ta à?" Đào Thành Chương ít nhiều còn nhớ tới lợi ích Sử Bảo Toàn mang tới:
Tiền Trung Bình nghe tới đó không dị nghị gì, cái mặt nọng béo núc cười toe toét, lần này ông ta khiếm không ít, ghé tai ông chủ Đào nói:" Lão Đào, lầy này tôi thấy là nhờ ông chứ, ý tưởng của lão già họ Sử tuy không tệ, nhưng nếu không có chúng ta thì làm sao ông ta làm được gì, đừng nói là qua được chính phủ và kiểm dịch, ông ta còn chẳng thể thuê được xe đông lạnh ... Không thể để ông ta lấy đi tận một nửa được."
"Thôi thôi, Lão Tiền, vừa vừa thôi, số tiền này tôi cầm mà mí mắt nháy loạn xị, không biết Lão Tần có ngày nào đó tới tìm chúng ta không?" Đào Thành Chương nhỏ giọng nói, tuy Tần Quân Hổ ôm nợ bỏ trốn, nhưng dù sao chỉ là trốn, không như Khổng Tường Trung đang ngồi tù:
"Không sao, nợ cả đống như thế, thách lão ta dám về, tôi nghe nói lão ta đi Hà Lan rồi." Tiền Trung Bình hả hê nói:
Đào Thành Chương đột nhiên ngăn ông ta lại, vì có thêm người tới, ông chủ của Vị Nguyên, lần này thịt lừa tăng giá, ông ta phải bỏ không ít tiền nhập hàng, gặp nhau tuy khách khí, nhưng lúc bắt tay nói nỏi với ông chủ Đào :" Lão Đào, con mẹ nó ông tệ quá đấy ..."
Nguyên nhân là vụ làm ăn này không có phần của ông ta chứ sao nữa, tuy người ta nói lời khó nghe, nhưng tới nhà là khách, Đào Thành Chương vẫn tươi cười mời vào nhà hàng.
Lại đợi thêm một lúc thấy có hai chiếc xe thương vụ đi tới, dẫn đầu là chiếc Audi đỏ, Tiền Trung Bình huých vai Đào Thành Chương:" Lão Đào, con gái ông tới rồi kìa, chúng ta quen biết nhau bao năm, cái khác tôi không hâm mộ, ông có cô con gái tài giỏi như thế, tôi thích lắm đấy, hay chúng ta thông gia đi."
"Bằng vào con trai ông ấy à? Ăn chơi còn giỏi hơn ông, thôi đừng tới hại nhà tôi." Đào Thành Chương nói đùa đi tới vẫy vẫy tay:
Cô con gái và bạn trai xuống xe đi tới, tóc hơi uốn xoăn một chút, gương mặt tỏa ra vẻ đẹp năng động thời thượng, mặc chiếc đầm bó bên trong, ngoài khoác áo lông vàng, eo thắt đáy lưng ong, bước đi uyển chuyển, chỗ váy ngắn sát mông thậm chí nhìn thấy khe mơ mờ. Chàng trai thì dáng thanh thanh, mặc vest màu xanh lam, đeo kính gọng vàng trông rất trí thức, nhìn qua ai cũng nói xứng đôi vừa lứa.
Con gái ôm tay cha, con rể tương lai trông nho nhã khiêm nhường chào bác. Mặc dù có cha giúp, nhưng con gái tuổi này đã kinh doanh công ty người mẫu Duy Đa Lợi ăn nên làm ra, Đào Thành Chương thấy nở mày nở mặt lắm. Đi cùng còn có đám người mẫu hơn chục người, toàn bộ mặc váy khoe ra những cặp chân dài miên man, bọn họ xuống xe một cái, mắt Lão Tiền đã đỏ rực."
"Cha và bác Tiền đợi ai thế?" Cô con gái hỏi:
"Đợi vài người khách quan trọng, các con đi làm việc của các con đi, triển lãm mỹ thực ở đại sảnh hôm nay giao cho các con đấy. Chà, Giai Giai cũng tới à? Sao không mời cả cha mẹ cháu." Đào Thành Chương khách sáo một câu:
Ninh Giai hôm nay mặc váy công sở hết sức chính thức, đoan trang xinh đẹp, khác hẳn bộ dạng yêu nữ hôm gặp Đơn Dũng, đi tới nhỏ nhẹ chào:" Cám ơn bác Đào ạ, mẹ cháu theo chủ nghĩa ăn chay, mời cũng không tới đâu, cha cháu nói rảnh sẽ tới."
" Nhất định phải mời đấy, hai năm rồi bác chưa gặp ông ấy." Đào Thành Chương dẫn đoàn người đi vào:
Lão Tiền nhìn chân nhìn gương mặt Ninh Giai, loại thiếu nữ đang dần dần chuyển thành thiếu phụ này là hợp khẩu vị ông ta nhất, nhìn thiếu điều chảy nước dãi :" Lão Đào, con gái nhà ai đấy?"
"Lão Ninh của bách hóa Ninh Hoa, phất lên còn sớm hơn chúng ta, giờ sức khỏe không tốt, giao cho con trai quản lý rồi. Hay bảo con trai ông theo đuổi cô bé đó đi, vừa ở nước ngoài về, người ta gia sản dư dả lắm đấy." Đào Thành Chương nói thế chứ trong mắt ông, đem so với cô gái đi du học phương Tây về, thằng con của Lão Tiền chỉ đáng xách dép mà thôi:
Tiền Trung Bình mỉa mai lại:" Thôi thôi, đừng trêu tôi nữa, thứ kiếm được ít tiền rồi đóng giả nho thương như các ông không phù hợp với nhà tôi."
Đào Thành Chương cười ha hả rồi lại xem đồng hồ ... Không biết con lừa già làm gì lề mề thế.
Sử Bảo Toàn đâu rồi? Ông ta thực ra tới thành phố rồi, nhưng không tới Lư Nhục Hương mà trước tiên tới "Thịt lừa ngâm Hưởng Mã Trại" đã khai chương nửa tháng. Cái tên này đã qua thương lượng, không lấy tên Sử Gia Thôn vì mọi người đã quen với danh tiếng thịt lừa Hưởng Mã Trại rồi.
Hiệu mới tinh, kính thủy tinh sáng bóng, từ bên ngoài nhìn vào thấy bóng dáng bận rộn bên trong, trang phục màu mận chín, đội mũ nỉ viền mỏng, kiểu ăn mặc mã phỉ trong truyền thuyết của Lộ Châu, thêm vào LOGO mã phỉ nghênh khách, hết sức dị biệt với cái cửa hiệu trang trí quy củ này, song cũng rất bắt mắt, rất nhanh nổi tiếng ở một dải đường Giải Phóng. Có tài nghệ của Sử Gia Thôn, lại có nền móng Đơn Dũng thiết lập nhiều năm, một ngày cả bán lẻ lẫn bán buôn, xuất hàng gần 2000 cân. Mặc dù lợi nhuận không thấp, có điều năm nay giá lừa Sử Gia Thôn tăng, cho nên so ra chẳng đáng kể.
Xe dừng lại ở đầu đường Giải Phóng, Sử Bảo Toàn xuống xe nhìn tấm biển màu đen chữ vàng, cửa sổ sát trần lắp kinh, nhìn sơ qua cũng cấp bậc lắm. Khi dẫn con gái vào, người trong hiệu đều dừng tay, Sử Tam Hài đang thái thịt, Sử Căn Oa vác tảng thịt dưới hầm lên nhe răng cười với ông ta, Đơn Dũng đang lật sổ sách.
Bình thường cửa hiểu mở cửa sau 11 giờ, lúc này còn chưa có khách, trừ mấy vị này là chủ lực, nhân viên kinh doanh và đưa hàng còn lóng ngóng, đang theo Sử Tam Hài học thái thịt. Gương mặt đầy nếp nhăn của Sử Tam Hài giãn ra, lời khách khí đơn giản:" Tới rồi."
"Tới xem chút ... Không tệ, Tam Hài, ông luôn muốn có cái cửa hiệu, đợi cái này làm ăn tốt, cái sau ông tự làm ông chủ, nói không chừng hai năm nữa cưới được bà nương thành phố ủ giường cho ấy chứ." Sử Bảo Toàn nói đùa, làm đám trẻ tuổi trong hiệu cười vui vẻ: