Lại nói đồn trưởng Ngũ và Lôi Đa Bảo đang nói chuyện trong phòng cũng nghe thấy huyên náo bên ngoài, thấy mấy chục người xông vào đồn công an không ai ngăn nổi, không ra vội mà xem xét tình hình đã, chẳng dại gì mà đi tiếp xúc với mấy cái đầu nóng. Đến khi tình hình được kiểm soát, dân cảnh dẫn trưởng thôn Sử Gia Thôn đi vào giới thiệu, coi như đương sự đều tới cả, nói vài câu trấn an, vài lời sáo rỗng vô nghĩa về pháp luật, đồn trưởng Ngũ mới đem hiệp nghị đã soạn trước cho hai người xem.
Lôi Đa Bảo xem xong vỗ bàn đánh sầm:" Chém con nuôi tôi một phát, trừ tiền phạt còn phải bồi thường viện phí à? Đồn trưởng Ngũ, anh vô lý quá đấy.”
"Đội trưởng Lôi, tôi không biết là con nuôi hay con ruột của anh, người ta bị đánh tới nhập viện bảy người, nếu mà không tỉnh lại đã thành án mạng, thế này là may đấy. Nếu mà ầm ĩ lên còn phán vài năm đấy, hay lắm à?" Đồn trưởng cũng trừng mắt, bực tức hút thuốc, giáo huấn Lôi Đa Bảo:" Đúng rồi, còn thằng con đẻ của anh, chuyên chọc lỗ đít người ta, cái kiểu gì vậy, anh dạy con cái thế đấy hả ... Còn ông nữa, trưởng thôn Sử, thôn ông cũng không ra gì, cầm ghế đập người, về phải giáo dục."
"Ồ, cũng nên giáo dục thật ..." Sử Bảo Toàn không biết chữ, song hiểu được là người ta muốn nộp tiền mới thả người, nghiêng người hỏi Lôi Đa Bảo:" Chú em này, phải nộp bao nhiêu?"
"Mỗi người phạt 5000, kèm theo bồi thường thuốc men, thế chẳng lẽ hắn nằm viện không ra thì chúng tôi phải nuôi cả đời chắc." Lôi Đa Bảo khó chịu:
"Không thế nói vậy, đối phương bị thương rất nặng, chấp nhận hòa giải là may rồi, chúng ta hòa giải, rồi dùng điều lệ trị an xử phạt thôi." Đồn trưởng Ngũ khuyên nhủ, ông ta không ngờ phía bên kia còn khó xơi hợn bọn lưu manh, nhưng bên trên chỉ thị rồi, phải làm công tác tư tưởng, không cho chuyện này dây dưa thêm, nếu không chuyện này hai nhà đi mà chửi nhau, ông ta thèm vào can thiệp:
Lôi Đa Bảo gập ngón tay:" Chà vậy là hai bên đều sáng tạo thu nhập cho đồn công an rồi nhỉ, hay quá người dân bị lưu manh tấn công rồi lại mất tiền, công an giờ chỉ ngồi thu tiền phạt thôi đấy à?"
Đồn trưởng Ngũ nghe mà đau dạ dày:" Đội trưởng Lôi, anh cũng ăn cơm nhà nước, chuyện nói lý không thông nhiều lắm, làm việc nghĩa đánh chết người vẫn phải ngồi tù, trộm vào nhà anh trộm đồ, anh đánh hắn bị thương cũng ngồi tù, đúng không? Đạo lý rất rõ ràng, người ta tới gây hấn, nhưng anh đâu có quyền đánh người ta bị thương? Dù phòng vệ cũng là phòng vệ quá đáng, bồi thường là đúng chứ sao?"
Lôi Đa Bảo tức lắm, ngược lại ông già Sử Gia Thôn thoải mái cười:" Chẳng qua là chút tiền thôi, không sao, tính cả vào tôi, phải nộp bao nhiêu thì nộp bấy nhiêu, chúng tôi tới dẫn người trong thôn ra ... Hai chàng trai kia là bạn của thôn chúng tôi, cũng dẫn ra luôn."
"Xem đi đội trưởng Lôi, nông dân người ta còn có giác ngộ hơn anh." Đồn trưởng Ngũ mừng lắm, chuyện như vậy là giải quyết rồi:
Sử Bảo Toàn xua tay:" Không phải tôi có giác ngộ, tôi không có văn hóa, nói đi nói lại là phải nộp tiền, có khác gì xã hội cũ đâu."
Câu này làm đồn trưởng Ngũ chết nghẹn, kiến thiết xã hội bao năm rồi, vậy mà ông lại nói giống xã hội cũ là sao, phản động, phản động quá rồi. Lôi Đa Bảo thì ngăn cản:" Đừng đừng ... Anh Sử, khoan đã, chúng ta không thiếu tiền, nhưng đồn trưởng Ngũ, hiệp nghị này có vấn đề, phải sửa."
Ông ta chỉ vài điều, viện phí phải tính một lần, không thể đòi vô hạn, với lại bên họ cũng bị thương, đối phương cũng phải bồi thường chứ? Còn nữa, tiền phạt không thể phạt ở mức tối cao, dù sao cũng là bên bị hại mà.
Sử Bảo Toàn thấy xử lý vụ án biến thành mặc cả, đội trưởng Lôi đúng là người khôn khéo, ông ta không vội móc tiền nữa. Giữa chừng đồn trưởng Ngũ còn kéo đội trưởng Lôi ra ngoài, chắc là thỏa thuận gì đó, đi khi quay về, lập trưởng đồn trưởng Ngũ lại thay đổi, ngay trước mặt hai người, nghiêm nghị gọi điện nói:
" ... Các anh cũng phải cân nhắc, mở miệng đòi tiền cũng phải có người trả tiền chứ, đi gây chuyện đánh người ta bị thương còn có lý à? Đợi ra viện còn phải tới đồn nộp tiền tiếp nhận xử lý, tiền bồi thường thì trong đồn giữ lại đã ... Có giam giữ hay không nói sau, tiền không thể theo các anh đòi hỏi được ..."
Đồn trưởng Ngũ lý luận với cả hai đầu, xem ra đối phương đuối lý, nhượng bộ lớn, sau đó gọi dân cảnh tới, sửa hiệp nghị hòa giải, dẫn Lôi Đa Bảo và Sử Bảo Toàn đi nộp phạt. Có điều làm Lôi Đa Bảo ngạc nhiên là, không ngờ Sử Bảo Toàn gọi con gái tới, đem từng cọc tiền nộp luôn, té ra người ta không phải nông dân, mà là thổ tài chủ. Lôi Đa Bảo muốn trả tiền, cha con họ kiên quyết từ chối.
Ở phía khác, dân cảnh mở phòng giam ngoắc tay:" Mấy cậu ra đi."
Sử Căn Oa và Sử Đại Bưu tương mạo hung dữ, gặp cảnh sát cũng chẳng coi ra gì, nhưng nhìn thấy Sử Bảo Toàn thì liền cúi đầu đi nhanh về đội ngũ thôn dân. Không nhiều lời, đón được người xong là thu quân, đám thôn dân hú hét đắc thắng. Dân cảnh phía dưới cuối cùng cũng tiễn được đám người này đi, ai cũng thở phào.
Đơn Dũng và Lôi Đại Bằng đi ra, đồn trưởng Ngũ mỗi tay khoác vai một người, giáo dục pháp chế.
"Hai cậu phải có thái độ đúng đắn, chuyện này tới đây là dừng, nếu không phải tôi thấy các cậu cũng bị thương thì nhất định phải bắt giam nửa tháng ... Người trẻ tuổi phải biết nặng nhẹ, có biết bao nhiêu người hoài phí thanh xuân vì kích động phạm tội không? Tôi nói cho các cậu biết, rất nhiều! Có biết bao nhiêu thanh niên có chí bị hủy cả đời vì nóng đầu nhất thời không? Tôi có thể nghiêm túc nói với các cậu, rất nhiều ..."
Lôi Đại Bằng nghe tới đó cắt lời:" Chú, chúng tôi cũng tính là thanh niên có chí à?"
"Tính, trước kia không tính, bây giờ và sau này liền tính, thông qua chuyện này, các cậu phải rút kinh nghiệm và bài học, trước tiên là phải coi trọng ở tư tưởng, thực hiện ở hành động, phải lập chí lớn bảo đáp quốc gia báo đáp nhân dân ... Hiểu chưa, không phải báo thù, nếu không sẽ lún vào vũng lầy phạm tội, không rút ra được ... Đội trưởng Lôi, giao người cho anh, về nhà giáo dục cho tốt." Đồn trưởng Ngũ dừng bước:
Lôi Đa Bảo đi tới bợp con trai một phát, Lôi Đại Bằng né tránh, đồn trưởng Ngũ lại đuổi theo:" Này, này, không được đánh con, giáo dục không phải trừng phạt, phải nói lý ..."
Tên đồn trưởng lắm mồm này làm người ta phát bực chẳng còn hứng thú đánh con nữa, kéo cả con đẻ và con nuôi ra khỏi đồn. Đám Đại Béo, Nhị Béo, Lão Bao vây quanh hỏi han ríu rít, thấy người đi ra rồi, đều vui lắm. Tống Tư Oánh kéo Đơn Dũng sang bên nhìn từ trên xuống dưới, nhìn ngực băng bó đưa tay sờ tức giận nói ai đâm anh thành thế này.
Tâm tư Đơn Dũng không ở đó, thấy cha mẹ đứng bên thì gạt đám đông đi nhanh tới ôm cha mẹ, uất ức, ủy khuất, suýt nữa hóa thành nước mắt trào ra.
"Đi thôi con, chúng ta về nhà, không làm nữa, mẹ nuôi con." Đằng Hồng Ngọc thấy con bị thương thành ra như thế, nước mắt chảy ra không dứt:
Đơn Trường Khánh đỡ con cứ tự trách mình vô dụng, Đơn Dũng an ủi cha mẹ, quay sang sang vẫy tay với bạn bè. Lôi Đa Bảo cũng bảo mọi người giải tán đi, để Đơn Dũng nghỉ ngơi, có chuyện gì nói sau.
Tống Tư Oánh đã nhanh chân bắt một cái taxi tới, mở cửa đưa cả nhà Đơn Dũng lên, Đơn Dũng ngồi xuống xe toàn thân đau đớn, nhìn đám bạn bè lo âu qua cửa kính, từng bao nhiêu phấn chấn, bao nhiêu ao ước, giờ biến thành nỗi sót xa, Đơn Dũng không muốn ai nhìn thấy nghiêng đầu đi, đưa tay lau qua mắt, tiêu diệt tất cả ...