"Lôi ca tới rồi ..."
"Mau lên Lôi ca, mau nghĩ cách, đội trưởng Hà bị đá một phát đang nằm trên xe."
Đám nam nữ thành quản vây quanh ba tên béo, hiện giờ thanh danh đội Một Tấn cực cao, nhưng Lôi ca đang trông đợi xem trò vui chẳng lẽ lại nói không à? Trong đội tức thì có em gái gầy như que củi khích:" Lôi Đại Bằng, làm nổi không thế, thường ngày ba hoa bốc phét kinh lắm mà."
"Vớ vẩn, chuyện nhỏ như vậy chẳng lẽ tôi lại còn không xử lý nổi à?" Lôi Đại Bằng không chịu được khích bác, quát:" Thừng đâu."
Lập tức có người đưa thừng tới, chẳng những đưa còn dặn:" Con lừa này to lắm, kéo không nổi, đội trưởng Hà bị đá vì kéo nó đấy."
" Lừa cột cổ ngựa buộc miệng, không buộc đúng chỗ làm sao kéo được? Hạt Dẻ, Thịt Trắng, theo anh." Lôi Đại Thằng thắt một cái thòng lọng học từ đám chăn lừa Sử Gia Thôn, từ từ tiếp cận con lừa đang gặm bừa bãi, con lừa này to gấp đôi lừa Lộ Châu, bằng con ngựa, nặng bảy tám trăm cân, ngang với trọng lượng ba anh em. Lôi Đại Bằng có đôi mắt rất tinh, tay cũng cực kỳ khéo léo, nhích dần nhích dần tới, đến khoảng cách thích hợp tung thừng tới, thòng lòng vòng qua đầu chụp trúng luôn, nút thắt siết lại.
"Nhanh lên anh em, chơi kéo co."
Lôi Đại Bằng chơi hăng máu, gọi một tiếng, Đại Béo và Nhị Béo hi sinh vì nghĩa xông tới, một ngồi, một nằm, Lôi Đại Bằng giữ phía sau. Đội Một Tấn danh bất hư truyền, ba tên béo kéo cho con lừa không ngẩng đầu lên được, kêu vài tiếng liên ngoan ngoãn đứng yên, một đám quần chúng không giúp mà cười nghiêng ngả, còn không ít người chụp ảnh.
Buộc được thì dễ hơn nhiều, đợi dắt đi càng ngoan, dù sao là lừa nuôi mà, thuần lắm, dắt lên xe điện của thành quản. Con thứ hai cũng cứ như thế mà làm, dễ dàng bắt được, tới lúc này còn ai dám xem thường ba tên béo nữa, vừa cười vừa vỗ tay nhiệt liệt. Giám đôc TTTM đi tới bắt tay Lôi Đại Bằng thân thiết, Lôi Đại Bằng bốc phét, vì nhân dân phục vụ mà, hai con là gì, dắt nghìn con ra đây, anh cũng lo hết.
Thiếu chút nữa lỡ mồm rồi, may mà phanh kịp, Lôi ca chuồn vội lên xe, bất ngờ có giọng trong trẻo gọi:" Lôi Đại Bằng."
Chu choa, mỹ nữ, Đại Béo và Nhị Béo quay đầu thốt lên, một sáng mưa mới đẹp làm sao, em gái ăn mặc mát mẻ đang vẫy tay gọi. Lôi Đại Bằng lăn ngay xuống xe chạy tới, thể trọng không ảnh hưởng tí nào.
"Giai Giai, lại gặp bạn rồi." Lôi Đại Bằng cao hứng gọi, anh mắt đầu tiên là nhìn ngực người ta, vài ngày trước đã phát hiện nơi đó không nhỏ, chỉ không biết là có độn không:
" Còn nhìn nữa sẽ mọc mụn đấy." Ninh Giai làm động tác chọc mắt khiến Lôi Đại Bằng giật mình lùi lại, sau đó cười hì hì, Ninh Giai cũng biết tính hắn nên chẳng để bụng:" Đại Bằng, lần trước gặp cậu quên hỏi một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Đơn Dũng, cậu biết giờ anh ấy làm gì không?"
Nghe thấy cái tên quen thuộc, mắt Lôi Đại Bằng đảo rất gian, vẻ mặt này làm Ninh Giai phát hiện bất thường, truy hỏi:" Sao thế?"
"Chẳng sao, đang lấy làm lạ sao bạn lại hỏi anh ấy." Lôi Đại Bằng giấu diếm:
"Tôi nghe nói mấy ngày trước quảng trường Bát Nhất có trận đánh nhau, người bán thịt lừa bị chém, có phải anh ấy không?"
"Chuyện này à ... Ài, một hai câu không nói rõ được, hay là kiếm thời gian tôi mời bạn, tới đâu đó ăn một bữa, chúng ta thong thả trò chuyện, bàn đừng chỉ quan tâm tới anh ấy thôi chứ, đều là bạn học cả, không quan tâm tới tôi à?"
Ninh Giai cười, nếu Lôi Đại Bằng còn tâm trạng ăn nói linh tinh thì tám phần Đơn Dũng không sao rồi, xin SĐT Đơn Dũng, nói hẹn nhau sau, rồi đi cùng đám người vào TTTM, làm mắt Lôi Đại Bằng trố ra nhìn mấy cặp mông tròn đong đưa.
Mỹ nữ, mỹ nữ, toàn là mỹ nữ, chân cứ gọi là nuột, không thẹn là giám đốc Cty người mẫu, hôm nào phải bảo Giải Giai giới thiệu cho em gái người mẫu.
Lôi ca mút ngón tay YY hồi lâu, tới khi có đồng nghiệp gọi mới quyến luyến lên xe, đợi đưa tới nơi chỉ định thì thấy toàn lừa là lừa, nghe đâu còn có con bị nổ súng bắn chết, đám này quá lắm, dám xông vào chính phủ thành phố.
Mà nơi này lại làm Lôi ca cắn ngón tay rồi, có chút lo lắng, càng lo càng xảy ra chuyện, hai đặc cảnh mặc áo đen mũ sắt dắt lừa đi tới.
"Con mẹ nó, tập huấn ba tháng không gặp được thằng ác đồ nào, gặp phải đàn lừa, còn đá ba đội viên của chúng ta bị thương."
"Đứa nào gây ra chuyện này thảm rồi, toàn bộ cảnh sát thành phố đã điều ra."
"Tóm được thằng đó, thế nào cũng bóp vỡ trứng."
Lôi Đại Bằng nghe mà tim đập chân run, bụng co thắt, rời sân, tạm biệt đồng nghiệp, không dám về đơn vị nữa, chạy thẳng về nhà trốn không dám ra, sợ người ta nhìn thấy chữ khả nghi khắc trên mặt.
Có người lo lắng trong hỗn loạn, cũng có người bận sứt đầu mẻ trán, đương nhiên càng không thiếu người thừa nước đục thả câu. Lộ Châu là quê hương thịt lừa, Đơn Dũng điều tra rồi, tổng tộng hơn 70 lò mổ, cả có giấy phép lẫn không có giấy phép, hôm nay họ làm ăn không tệ, liên tục có người ăn mặc nhìn cái biết ngay là người nhà quê dẫn lừa tới, sau đó ngầm giao dịch, những còn lừa biến thành xấp tiền dày hoặc mỏng.
Đám đồ tể mừng rỡ, lừa to thế này mà rẻ hơn cả lừa Lư Châu.
Người bán lừa hí hửng, lừa nhặt được mà.
Trộm hay cắp ai mà quan tâm, biến thành thịt lừa rồi có nhận ra nổi không?
Được bao nhiêu không cách nào thống kê, có điều khi Sử Căn Oa và Đại Bưu gọi thôn dân về thôn thì ai nấy mặt mày nở hoa, khỏi nói cũng biết túi ai cũng căng lắm rồi, còn ai hiểu lừa hơn bọn họ chứ, cứ quăng dây bắt dắt đi là có tiền.
Hỗn loạn kéo dài tận 5 tiếng, đến 13 giờ trưa, đường phố chỉ còn lác đác vài con lừa bỏ sót, dưới thế công của cảnh sát và nhân dân, đều ngoan ngoãn về đền tội trước pháp luật.
Khổng Tường Trung và Tần Quân Hổ càng không nhàn rỗi, điều động toàn bộ nhân thủ men theo hai hướng bắc nam, bắt về được mấy chục con. Nhân thủ thực sự quá thiếu, hơn nữa nhập từ Đức Châu về toàn giống cỡ lớn, trại chăn nuôi bằng thức ăn gia súc thì có biết bắt lừa đâu, mấy người mới bắt được một con cũng là giỏi rồi. Tới ba giờ chiều sức cùng lực kiệt về trại, tức thì choáng váng, từng đội xe cảnh sát bao vây, thương ngày chỉ xe hàng tới đây mà cũng không nhiều bằng lượng xe cảnh sát.
Có hết, từ cơ quan kiểm dịch, phòng chống dịch bệch, tổ chức điều tra sự cố, tra ra nguồn gia súc, không phải loại bản địa. Tiếp đó tra giấy chứng nhận kiểm dịch, giấy chứng nhận xuất cảnh, giấy chứng nhận phương tiện vận chuyển và sản phẩm vận chuyển tiêu độc khử chùng, giấy chứng nhận miễn dịch ... Ôi thôi thì đủ, thời buồi này không tra không biết, gia súc còn nhiều giấy chứng nhận hơn sinh viên đại học.
Bình thường không sao thì chẳng ai tra, có tra cũng đút ít tiền là qua thôi, ai mà đi tốn công tốn sức bỏ tiền làm cái giấy tờ lằng nhằng.
Nếu không xảy ra chuyện thì chẳng hề gì, nhưng xảy ra chuyện thì là vấn đề lớn. Tổ điều tra như hổ như sói tra không có giấy vận chuyện, hơn nữa ở trại phát hiện lừa mổ, lại tra đống giấy chứng nhận lò mổ, có làm không? Đáng tiếc ông chủ Khổng tài thông thiên, bình thường chẳng thèm làm giấy tờ đi phăm phăm, giờ lấy đâu ra giấy.
Á à, không có chứ gì, trên thành phố đang đập bàn đập ghế đòi trị tội kìa, thế là khống chế luôn đại biểu pháp nhân, xảy ra chuyện lớn thế này, phải có câu trả lời với toàn thể nhân dân thành phố chứ.
Khổng Tường Trung vác cái mặt đưa đám về tới trại, cho rằng cảnh sát nhận báo án tới điều tra, không ngờ vừa biết đây là ông chủ Khổng, tức thì có người bẻ ngoặt tay ra sau, ấn xuống, cách, còng tay luôn.
Khi hai tờ giấy đen đỏ dám lan cổng trại chăng nuôi, xe cảnh sát lăn bánh đưa đi, ông chủ Khổng vẫn nói đi nói lại một câu :" Tôi là người bị hại mà."