Buổi sáng trong núi luôn đẹp nhất, chim dậy sớm lích ra lích rích, gà gáy vang vọng, mang theo vài phần sinh động cho núi rừng mập mờ trong sương sớm. Kiến trúc mấp mô của Hưởng Mã Trại tựa thế ngoại đạo viên khảm giữa núi cao rừng biếc.
Mới sáng sớm đã có một chiếc Audi A6 đỗ lại ở bãi đỗ xe Hưởng Mã Trại, yên tĩnh đỗ bên cạnh chiếc Trường An nát của Đơn Dũng. Người trong xe trong lúc chờ đợi mở nhạc, bật khúc đàn tranh ông ta thích nhất, cao sơn lưu thủy, tiếng đàn tình tang du dương hết sức hợp với phong cảnh thôn quê bên ngoài.
Chính là ông chủ Tần, tâm cảnh của ông ta lại trái ngược với tiếng đàn, một ngày một đêm không ngủ tinh thần phấn khích, đó là sự phấn khích trong sợ hãi. Trại chăn nuôi hơn nghìn con lừa phá trại, kho lạnh bỗng nhiên rò rỉ, tới giờ vẫn chưa biết xảy ra chuyện gì, biến mấy chục năm phấn đấu trôi theo dòng nước.
Cuối cùng cũng hỏi ra được tin tức xác thực về Khổng Tường Trung, bị giam ở trại giam số một, vị lãnh đạo kia trong điện thoại còn tiết lộ, đây là sự kiện nguy hại tới an toàn công cộng, cuộc họp văn phòng thị trưởng ra quyết định, phải xử nhanh, xử nghiêm, xử nặng, hơn nữa còn lan sang cả ngành vận chuyển và giết mổ.
Nếu cho ông ta chút cơ hội làm chuyện lắng dịu xuống, Tần Quân Hổ tin bỏ thêm nhiều tiền là dẹp uyên được, dù là cho thêm thời gian để tra tỉ mỉ quá trình cũng được. Ông ta tin, chỉ cần tra, thế nào cũng có manh mối nào đó. Nhưng căn bản không có cơ hội, chẳng những Khổng Tường Trung không có, ông ta cũng không, từ tối hôm qua, điện thoại không dứt, đòi tiền hàng, đòi bồi thường, còn đòi nợ nữa. Tần Quân Hổ tắt máy luôn, ông biết tổ chim đã vỡ, không thiếu kẻ ném đá xuống giếng. Ông ta cơ bản không thể xoay chuyển được tình thế nữa. Rò rỉ amoniac lại còn che đậy, đã đẩy ông ta vào vị trí kẻ thù chung của thương nhân thành phố, qua hôm nay kho lạnh sẽ có kết cục giống với trại chăn nuôi.
Vì thế ông chủ Tần gia sản bạc triệu thành người không nhà để về, lang thang cả đêm, ma xui quỷ khiến thế nào ông ta lái xe tới Hưởng Mã Trại, lúc này ông rất muốn gặp chàng trai cắt tóc nồi úp đó.
Ông ta thắc mắc là tất cả xảy ra thế nào, làm sao lại nhanh như thế, chỉ một đêm mà sự nghiệp như mặt trời đang lên của mình lại sụp đổ ngay trước khi đạt tới đỉnh cao, sao chút manh mối cũng không nhìn ra. Ông ta tự nhận mình nhìn thấu bảy tám phần đám người cùng nghề, bao gồm đám gian thương nhà máy thịt, đám cung ứng hàng bao gồm cả kẻ thù cũ Sử Gia Thôn ... Ông ta mơ hồ nhận ra, sai lầm lớn nhất cuộc đời mình ở đây.
Két, cửa mở ra, là Đơn Trường Khánh dậy sớm, Tần Quân Hổ nhìn qua mấy lượt, có chút ấn tượng, trong số người quen biết, từ cự phú trở thành tay trắng không ít, Đơn Trường Khánh là một trong số đó. Khi Nhà hàng Lư Uyển khai trương, ông ta và Khổng Tường Trung có tới, khi đó ông chủ Đơn hào quang chói lóa có thể ngồi ngang hàng với ông ta, như giờ đẩy xe, trên là rác thải và tro bếp, ăn mặc như nông dân.
Cảm giác quai quái, Tần Quân Hổ không dám chắc có nên xuống xe không, khi Đơn Trường Khánh đẩy xe quay về rốt cuộc cũng bước ra, gượng cười hỏi:" Ông chủ Đơn, còn nhận ra tôi không?"
"Anh là ..." Đơn Trường Khánh nhìn người trước mắt, áo vest thẳng thớm, mặt trắng không râu, tóc hơi rối, trang phục kiểu người thành đạt, lắc đầu.
"Anh đúng là quý nhân hay quên, khi nhà hàng Lư Uyển khai trương, tôi có tới góp vui." Tần Quân Hổ bắt chuyện:
"Chuyện lâu lắm rồi, chính tôi cũng sắp quên rồi." Đơn Trường Khánh tuy già nua, nhưng tinh thần rất tốt, hỏi:" Anh tới đây là?"
"À, giờ tôi là bạn của con anh, có chút chuyện làm ăn tìm cậu ấy tán gẫu, thời gian của tôi không còn nhiều nữa, sắp phải đi rồi, cậu ấy có nhà không?" Tần Quân Hổ hỏi rất khách khí:
"À, nó đang ngủ, để tôi gọi nó." Đơn Trường Khánh có chút hồ nghi nhìn xe và người:
Lát sau trong sân có giọng nam trẻ hỏi "ai thế cha", sau đó là cái đầu ướt sũng sau cửa gỗ thò ra, vai bắt khăn mặt, nhìn thấy Tần Quân Hổ liền cau mày. Đơn Dũng lấy khăn lau mặt, đi ra khỏi cửa, chỉ tay nói:" Có gan đấy, còn dám tới nhà à?"
"Đương nhiên là dám, chỉ xem cậu có gan không, hay là trồn trong nhà không dám ra." Tần Quân Hổ nhìn người này, tựa hồ quá trẻ, quá lỗ mãng, không giống người âm trầm toan tính như ông ta nghĩ:
"Giờ tôi dám ra ngoài, cũng dám ở nhà, ông e rằng không có cái tự do đó đâu nhỉ?" Đơn Dũng vừa nói vừa đi tới, y lấy làm lạ là người này tới một thân một mình, không mang theo người, ở nơi này Đơn Dũng không sợ gì cả, y chỉ cần hét một tiếng là cả trại ra, dùng lời Lôi Đại Bằng là, dọa thằng chó má mày sợ chết khiếp.
Nhưng chuyện rõ ràng không phải thế, nhìn ông chủ Tần vẫn mặc vest, vẫn khí phái mười phần, lại khác hẳn lần đầu gặp nhau, Đơn Dũng hỏi:" Nhìn lạ quá, chúng ta quen nhau không?"
"Không quen, nếu cậu muốn làm quen thì tôi tự giới thiệu, tôi họ Tần, tên Quân Hổ." Tần Quân Hổ nói chuyện không giống hai người có thù oán:
Đơn Dũng cười:" Ồ, ta là danh nhân, tôi thì không cần giới thiệu nữa, nhân vật nhỏ, giới thiệu ông cũng chẳng biết."
"Xem ra là không thể vãn hồi nữa."
"À, xem ra ông nhìn ra rồi, vậy cứ lấy lời ông làm chuẩn đi."
"Nhanh thật đấy, trước sau chỉ có hai ngày mà tôi không chống đỡ được, chỉ là tôi không muốn làm quỷ hồ đồ, thế nào cũng phải cho tôi biết tôi thua trong tay ai chứ?" Tần Quân Hổ dựa vào xe, tựa hỏi chuyện không liên quan:
"Ông giỏi tính kế lắm mà, ông tự tính đi." Đơn Dũng chớp mắt, nhìn không ra mơ mồ thật hay giả vờ.
"Ha ha ha, tôi đương nhiên có tính, hình như đâu phải chuyện gì to tát, quên nói với cậu, mới đầu tôi là công nhân sửa kho lạnh chuyên nghiệp, nói ra tổn thất của tôi e là không quá lớn ... Còn có thể cho cậu biết, con trai tôi ở nước ngoài, vì đề phòng chuyện ngoài dự liệu, hôm qua tôi đưa người nhà đi rồi. Đương nhiên tôi cũng chuyển hết tiền đi, thực ra tới trình độ như tôi làm ăn, không tiêu tiền của mình." Tần Quân Hổ mặt đắc ý:
"Thế hả? Bây giờ thằng tiểu đệ thuê lưu manh chém người thành vấn đề rồi hả?" Đơn Dũng bóc trần, nếu chẳng có chuyện gì thì người ta đâu hạ mình tới Hưởng Mã Trại:
"Ồ, xem ra cậu đúng là có biết một ít." Tần Quân Hổ xác định mình không tìm nhầm người, nếu là người ngoài thì bị ông ta lừa rồi, đánh giá Đơn Dũng:" Còn biết gì nữa, ông chủ Tần thét ra lửa giờ hồn siêu phách lạc đứng trước mặt cậu đó."
"Khỏi cần nhìn tôi, nhìn đi nhìn lại tôi chỉ là dân nghèo thôi, có gì mà nhìn, tới vị trí của ông, làm chuyện xấu không ít nhỉ, chẳng lẽ ông lại thích đem hết chuyện xấu đó tung hê ra? Ít nhất tôi biết ông tọa trấn Tây Uyển mười năm, không ít lần bỏ tiền thuê lưu manh chém người nhỉ? Hay là ông kể đi." Đơn Dũng nhìn Tần Quân Hổ như nhìn thằng ngốc, chẳng lẽ ông ta ngu tới mức nghĩ mình đem chuyện mình làm ra khoe khoang:
"Đúng đấy, tôi chém không ít, bao gồm cậu." Phản ứng Đơn Dũng ngoài dự liệu của Tần Quân Hổ, cố tình chọc giận y:
"Ha ha ha, chuyện qua rồi, tôi tha thứ cho ông đấy." Đơn Dũng chẳng phản ứng lại:
Tần Quân Hổ hòa nhã nói:" Tôi nghĩ chúng ta có điểm chung đấy, hay là giao dịch đi."
"Túi tôi còn sạch hơn cái mặt, lấy gì ra giao dịch với ông?" Đơn Dũng căn bản không để lộ ra chút nào:
"Đơn giản lắm, tôi muốn biết người tính kế tôi là ai, tôi rất lấy làm lạ, tôi làm trong nghề này mười mấy năm, đúng là không tìm ra nhân vật có thể hạ tôi và Lão Khổng trong hai ngày. Đừng hiểu lầm, tôi không có ý báo thù, tôi bội phục thôi." Tần Quân Hổ tựa chân thành nhận thua: