Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4186 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 93
cùng nhau đi siêu thị.

❊ ❊ ❊

Lúc này Thường Lê mới biết được, thì ra những điều cô đang lo lắng Hứa Ninh Thanh đều hiểu.

"Phát ngốc gì vậy?" Hứa Ninh Thanh đưa tay vỗ lên má cô hai cái: "Đi về thôi."

"Vâng." Thường Lê hoàn hồn, sờ sờ mặt.

Phàn Huỷ trả lại máy ảnh cho cô, Hứa Ninh Thanh đi phía trước, Phàn Huỷ cùng Mạnh Thanh Cúc ở đằng sau khoa chân múa tay một trận cổ vũ Thường Lê.

Ngồi lên xe.

Thường Lê chờ một hồi vẫn không thấy hắn lái xe, kỳ quái nhìn về phía hắn.

Hứa Ninh Thanh hất cằm về phía cô: "Dây an toàn."

Thường Lê "A" một tiếng, vội thắt dây an toàn, dáng vẻ luống ca luông cuống, cũng bởi vì câu nói mới ban nãy của hắn. Thực sự là, không có tiền đồ.

Hứa Ninh Thanh nhìn cô cười khẽ một tiếng, chậm rãi lái xe trên đường.

"Đến nhà anh ăn đi." Hắn nói.

"Dạ?" Thường Lê ngước mắt nhìn: "Nhà chú có đồ ăn à?"

"Không có, vậy nên bây giờ đi siêu thị mua đồ trước đã."

"Tự nấu ạ? Nhưng mà cháu không biết nấu ăn đâu."

Hứa Ninh Thanh nghiêng đầu nhìn cô: "Anh nấu, lúc trước cũng học qua vài món thấy không khó lắm."

Thường Lê có chút do dự: "Nhưng không phải đã nói là cháu sẽ mời cơm sao?"

"Vậy lát nữa đi siêu thị em trả tiền?" Hứa Ninh Thanh đề nghị.

"..."

Thì ra còn có kiểu mời như vậy.

Thường Lê dù cảm thấy kỳ quái nhưng cũng không phản bác, thậm chí từ đáy lòng còn có chút mong chờ, nhất là đối với loại hoạt động cùng nhau đi siêu thị này.

Hồi trước cô lướt mạng thấy có người nói cảm giác khi cùng người mình thích đi siêu thị vô cùng hạnh phúc, lúc ấy Thường Lê không thể hiểu nổi, nhưng bây giờ còn chưa vào siêu thị cô đã hiểu rồi.

Hứa Ninh Thanh đậu xe xong, đi vào siêu thị.

Thường Lê chạy tới cầm một chiếc xe đẩy.

Lúc chạng vạng tối trong siêu thị rất đông đúc náo nhiệt, có nữ sinh mặc đồng phục đi cùng mẹ, có cặp đôi trẻ tuổi, cũng có những bà chủ đến mua nguyên liệu.

Phía trên các sạp hàng còn treo băng rôn đại hạ giá cách đây không lâu, đèn lồng vẫn chưa tháo xuống, màu sắc ánh đèn ấm áp, những kệ đồ đầy ắp, các loại hàng đóng gói sặc sỡ bày biện trên kệ.

Một bức tranh tràn đầy sức sống.

Thường Lê cùng Hứa Ninh Thanh đi đến khu rau củ.

Người đàn ông mới vừa tan làm, âu phục cởi ra để ở trên xe, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, đeo caravat, vạt áo sơ mi vẫn còn dắt trong lưng quần, phác họa ra dáng người vai rộng eo hẹp kiên cường vững chắc.

"Em thích ăn món gì?" Hứa Ninh Thanh cúi người cầm một bắp cải thảo hỏi.

Hứa Ninh Thanh, cải thảo, hai hình tượng căn bản không thể đứng cùng một chỗ bây giờ lại hiện ra trước mắt vô cùng sinh động.

Thường Lê đi đến, chỉ vào rau xà lách một bên: "Thích cái này."

Hứa Ninh Thanh bỏ xà lách vào trong xe đẩy.

Lại mua chút gia vị rồi đi qua khu đông lạnh.

Hứa Ninh Thanh mua không ít thịt, chắc là kinh nghiệm từ đoạn thời gian ăn chơi phóng túng kia, mua từng bộ phận thịt vô cùng chính xác.

Nếu không phải vì cái mặt tiền soái khí mang mùi vị tư bản này, người khác nhìn vào còn tưởng hắn là một đầu bếp.

Thường Lê đối với mấy cái này dốt đặc cán mai, chỉ đi theo bên cạnh xe đẩy, nhìn hắn không ngừng bỏ đồ vào trong, nhịn không được hỏi: "Chú biết làm nhiều món vậy à?"

"Muốn thử một chút." Hắn trả lời như kiểu đương nhiên: "Chỉ cần làm theo công thức thôi."

"Nhưng mà chú mua nhiều như vậy, hai người chúng ta ăn cũng không hết."

"Cất vào tủ lạnh là được." Hứa Ninh Thanh lại bỏ túi xương sườn vào, cầm xe đẩy từ trong tay Thường Lê đi tiếp, thanh âm mang chút ý cười: "Không phải ngày nghỉ em muốn đến nhà anh ở mấy hôm à?"

Thường Lê trợn mắt: "Ai nói cháu muốn đến nhà chú ở?"

"Hả? Lần trước anh hỏi em đó."

"Cháu đâu có đồng ý!"

"Thì ra là vậy." Hứa Ninh Thanh nhướn mày, một bộ dáng rầu rĩ, kéo dài âm điệu, ung dung nói: "Nghỉ ba tháng ở trong nhà rất nhàn chán đó, thật sự không muốn đến nhà anh chơi à?"

"Không." Thường Lê dứt khoát cự tuyệt.

"Người chú này van xin em cũng không được sao?"

"..."

Thường Lê liếc hắn, mở giọng điệu thương lượng: "Quan hệ của chúng ta, đơn thuần là người theo đuổi và người được theo đuổi." Cô chỉ chỉ Hứa Ninh Thanh lại chỉ chỉ chính mình: "Vẫn là không nên sống chung thì tốt hơn."

Người đàn ông liền cười lên.

Một tay hắn khoác lên bả vai Thường Lê, cười hơi cúi người, lồng ngực đè ép trên vai cô: "Không phải nói anh mỗi ngày treo chữ theo đuổi bên miệng là không hàm súc sao?"

Thường Lê đập hắn một cái: "Chú đừng nói nữa."

Hứa Ninh Thanh tiếp tục cười, lồng ngực rung lên.

Thường Lê dừng bước, xụ mặt xấu hổ trừng hắn.

"Được." Hứa Ninh Thanh đứng thẳng giơ tay thề: "Anh không cười nữa."

"..."

Sau khi mua xong đồ ăn liền đi đến khu ăn vặt, Thường Lê mua một chút đồ ăn vặt bình thường cô hay ăn cùng với đồ uống.

Thường Lê chỉ lên kệ bày những chai nước: "Chú muốn uống rượu không?"

"Thích uống rượu vậy sao? Mới bao nhiêu tuổi, anh đã bắt gặp em uống rượu mấy lần rồi?" Hứa Ninh Thanh lại nhớ tới đêm giao thừa ở quán bar nhìn thấy Thường Lê còn bị cô tát một bạt tai liền nhịn không được thuyết giáo một trận.

"Cháu đủ mười tám tuổi rồi." Thường Lê giơ tay xách sáu chai bỏ vào giỏ hàng.

Hứa Ninh Thanh lại đem rượu cất trở về: "Không phải đã mua đồ uống rồi sao?"

"Không phải chú không thích uống nước ngọt sao?"

Hai người giằng co một hồi, Thường Lê dứt khoát híp mắt uy hiếp nói: "Chú, đừng mơ, có bạn gái."

"Trong nhà có rượu." Hứa Ninh Thanh nói: "Hẹn hò theo đuổi hẳn là nên uống rượu vang đỏ."

"..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư