Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4186 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 88
tín vật mẹ chồng tương lai tặng.

❊ ❊ ❊

Hai tấm vé kia giống như một quả cân, để cán cân thiên bình trong lòng Thường Lê đang lay động bỗng nhiên cân bằng lại, giống như bùa phụ hộ khiến cô an tâm phần nào.

Thứ sáu Hứa Ninh Thanh đón cô tan học, đến hôm thi đại học hai người họ không tiếp tục gặp nhau, chỉ là đêm chủ nhật Thường Lê nhận được tin nhắn của Hứa Ninh Thanh.

Hắn gửi một câu đơn giản: "Thi đại học cố lên, đừng quá lo lắng."

Phía dưới còn có gói biểu cảm mang phong cách vô cùng Thường Lê, một con mèo trắng nhếch miệng nháy mắt, bên cạnh còn ghép thêm hình ngôi sao năm cánh, kèm theo dòng chữ "Chúc em may mắn".

Nói thật thì có chút quê mùa.

Thường Lê nhìn bức hình kia cười không dừng được.

Thường Thạch Lâm cũng gửi tin nhắn cho cô, Bạch Ý còn gọi điện thoại tới, hiếm khi bình yên, dặn dò đơn giản vài câu.

Sáng hôm sau là ngày thi đại học đầu tiên, Thường Lê vừa rời giường thì dì giúp việc trong nhà đã chuẩn bị xong đồ ăn sáng, vô cùng phong phú.

Mặc dù bởi vì Thường Lê chuyển đến kí túc xá trường nên chưa gặp cô được mấy lần nhưng dì lại cực kì thích đứa trẻ này, mọi người trong nhà cũng đối với bà rất tốt, không làm gì nặng nhọc, đãi ngộ lại phong phú.

"Thường tiểu thư, hôm nay tôi có nấu nhiều hơn một chút, cô nhìn xem thích ăn cái gì có thể lựa chọn." Dì giúp việc lau tay lên tạp dề, nở nụ cười: "Nhưng cô đừng ăn no quá, đến lúc đi thi sẽ bị khó chịu."

"Dì à, sao dì còn khẩn trương hơn cả mẹ cháu vậy?" Thường Lê cười cười: "Chỉ là thi đại học thôi mà, học kì này đã làm biết bao nhiêu đề thi thử rồi, dì cứ yên tâm."

"Lê Lê, cháu cất cái này vào túi đồng phục đi." Bà nội cầm một túi nhỏ màu đỏ đi tới.

Mặt trên còn có hoa văn thêu tay màu vàng kim.

".. Đây là gì vậy bà?"

"Bùa phù hộ cháu có thể thi cử thuận lợi." Bà nội không nói nhiều liền kéo khóa áo khoác Thường Lê ra, nhét túi thơm vào: "Lúc trước bác Hứa* của cháu đi du lịch, có ghé qua đền Khổng Tử, bà nhờ bác ấy đến xin ít may mắn."

*Nguyên văn là Hứa bá mẫu nên Trà dịch thành bác Hứa luôn, xưng hô nó cứ bị sai trái thế nào ấy nhở -. -

"Bác Hứa nào ạ?"

"Là mẹ của chú cháu đó."

"..."

Địa điểm thi là trường của cô.

Thường Lê đi lấy phiếu dự thi chính thức từ giáo viên chủ nhiệm, không lâu sau Mạnh Thanh Cúc cùng Phàn Huỷ cũng tới.

"Các cậu đoán xem hôm này mình ăn sáng món gì?" Mạnh Thanh Cúc nói.

Phàn Hủy: "Món gì vậy?"

Mạnh Thanh Cúc giơ một ngón tay: "Một cái bánh quẩy." Lại giơ thêm một ngón nữa: "Hai quả trứng gà."

Cô lắc đầu: "Mình thực sự sợ hãi, không ngờ ba mẹ mình lại mê tín như vậy, cũng không nghĩ một chút lỡ may mình ăn hai quả trứng gà bị nghẹn thì phải làm sao bây giờ."

Thường Lê lấy túi thơm trong túi áo khoác đồng phục ra: "Hai người nhìn xem, bà nội đưa cho mình, nói là có thể phù hộ mình kiểm tra thuận lợi."

Phàn Hủy cùng Mạnh Thanh Cúc nhìn thoáng qua liền ngoác miệng người không dừng được: "Cậu còn ngoan ngoãn mang theo?"

"Đương nhiên." Thường Lê ngón trỏ cầm lấy dây túi thơm lắc lắc: "Mình còn cảm thấy chiếc túi này thêu rất đẹp."

"Cũng đúng thật, rất tinh xảo." Phàn Hủy tiến lại gần nhìn nhìn, nói: "Nhưng với tôn nghiêm của một thanh niên thời đại mới không mê tín, dù có đẹp mình cũng sẽ không mang theo."

Thường Lê liếc mắt: "Cậu không hiểu, đây là bà nội nhờ mẹ của Hứa Ninh Thanh đến miếu Khổng Tử xin cho mình."

Không bắt đầu biết từ khi nào, Thường Lê nhắc đến Hứa Ninh Thanh trước mặt các cô không còn gọi hắn là chú nữa.

Mạnh Thanh Cúc bắt đầu hứng thú, "Woa" một tiếng, tiến lại nhìn: "Được lắm Lê Lê, cậu bây giờ đã biết xây dựng mối quan hệ với mẹ chồng, đây là muốn đánh từ nội bộ đánh ra à?"

".. Hai gia đình bọn mình căn bản đã thân thiết, xây dựng mối quan hệ cái gì chứ."

"Cái này không giống! Đây chính là tín vật mẹ chồng tương lai tặng cho cậu nha!"

"..."

Ba người tụm lại một chỗ nói chuyện, chủ nhiệm lớp phát xong phiếu dự thi liền sải bước đi tới, vỗ lên mặt bàn: "Còn ngồi nói chuyện! Vẫn còn sức để nói chuyện cơ! Cho miệng nghỉ ngơi một chút! Sắp thi đến nơi rồi!"

Ngày đầu tiên thi ngữ văn và toán, năm nay đề thi văn và toán độ khó vừa phải, thi xong tất cả mọi người không có phản ứng gì quá kích động, rất bình tĩnh tiếp tục chuẩn bị lần thi ngày mai.

Mấy ngày thi đại học những học sinh nội trú có thể trở về nhà, nhưng ba người bọn cô vẫn chọn ở lại kí túc xá, sợ vừa về nhà liền bị bánh quẩy cùng trứng gà tập kích.

Chạng vạng tối các cô cùng nhau xuống canteen ăn cơm.

"Ài, thế mà sắp tốt nghiệp rồi, rõ ràng hôm qua còn không có cảm giác gì, hôm nay đột nhiên lại không nỡ." Mạnh Thanh Cúc đang ăn cơm nói.

Phàn Hủy: "Mình cũng đột nhiên có chút không nỡ, hôm nay nhìn thầy chủ nhiệm thế mà đẹp trai hơn không ít!"

"Mặc dù không nỡ." Thường Lê nhai cơm: "Nhưng đồ ăn canteen vẫn thật sự khó ăn như ngày nào."

"..."

Buổi tối khi trở về phòng Phùng Tình đang ngồi trên giường soát lại bài sai, cô là học sinh ban tự nhiên, ngày mai phải thi môn tổng hợp tự nhiên, áp lực cũng rất lớn, thấy các cô đi vào đột nhiên hỏi: "Lê Hoan lớp các cậu sao rồi?"

"Cái gì cơ?"

Phùng Tình: "Mọi người không biết à, hình như trắc nghiệm toán bạn ấy làm xong quên đánh dấu vào thẻ, mất mấy chục điểm đó, cũng quá sơ ý rồi."

Thường Lê sửng sốt một chút, ba người các cô cùng nhóm Lê Hoan nước sông không phạm nước giếng đã lâu, cũng không nghe nói đến chuyện này.

Mạnh Thanh Cúc nhíu mày hỏi: "Làm sao cậu biết?"

"Ban nãy mình đến hỏi thầy vật lý chút bài tập, thấy bạn ấy đang khóc nói chuyện cùng với chủ nhiệm lớp các cậu."

Các cô không nói gì, mặc dù quan hệ giữa các cô với Lê Hoan không tốt, nhưng thi đại học xảy ra chuyện ngoài ý muốn lớn như vậy, cũng không thể đứng trên phương diện đối lập hoàn toàn để nhìn nhận.

Ngày thứ hai Lê Hoan trực tiếp không tham gia thi nữa.

Sau đó nghe được từ chủ nhiệm lớp, nói là cô ta chỉ đặt duy nhất một nguyện vọng ở Đại học Z, không có điểm toán căn bản không đạt được tiêu chuẩn điểm văn hóa, quyết định học lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư