Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4186 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 81
đối tốt với em là có điều kiện.

❊ ❊ ❊

Lúc trở về phòng học, thầy dạy tiếng Anh đang phát bài tập về nhà, mỗi người hai tờ.

Từ đầu học kì đến nay mỗi ngày đều phải làm một đống bài tập, mọi người dường như cũng đã quen.

Thường Lê ngồi vào chỗ, quét mắt nhìn hai tờ giấy trên bàn, gấp gọn kẹp vào trong sách tiếng Anh rồi cất vô túi, một bên lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Hứa Ninh Thanh.

Điềm Lê Lê: Chú đến trường chưa?

Chú: Đang ở tầng năm.

Hử?

Thường Lê để điện thoại di động xuống, nhìn trái nhìn phải một vòng cũng không thấy Hứa Ninh Thanh đâu, cô lại thò đầu ra ngoài cửa sổ, liền trông thấy Hứa Ninh Thanh đang đứng trước mặt bảng điểm nhìn từ trên xuống dưới, từ bảng này qua bảng khác.

Sau đó ánh mắt dừng ở góc dưới bên trái, hắn lấy điện thoại di động ra, chụp một tấm ảnh.

Thường Lê thấy hắn gõ mấy chữ, ngay sau đó điện thoại di động của cô rung lên.

Chú: [Hình ảnh]

Chú: Thi được hẳn từng này điểm?

". . ."

Hứa Ninh Thanh xoay người liền trông thấy cô nhóc đang thò đầu ra ngoài cửa sổ, hắn đi qua đưa tay dí trán cô: "Sao điểm thi lại thành ra thế này?"

Thường Lê không phục: "Cái gì gọi là điểm thi thành ra thế này, cháu đã rất tiến bộ rồi đấy!"

Hứa Ninh Thanh cười một tiếng, nhìn xuống túi sách đang mở ra trên bàn cô, túi đựng tài liệu đầy cứng, trên khoá kéo có treo một con thỏ xám tai dài.

"Treo lại rồi à?" Hứa Ninh Thanh sờ tai thỏ, hỏi.

Thường Lê nhìn theo: "Ừm."

Đang nói chuyện, Lê Hoan bên cạnh bưng một chồng vở bài tập ngữ văn dày cộp, cầm một quyển vứt lên bàn Thường Lê.

Thường Lê ngược lại không có phản ứng gì, mở ra nhìn qua loa lỗi sai liền cất vào túi, kết quả vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Hứa Ninh Thanh đang cau mày liếc nhìn cô ta.

"Chú sao vậy?" Thường Lê đưa tay quơ quơ trước mặt hắn.

"Nó còn bắt nạt em không?"

Thường Lê liếc hắn một hồi: "Chú nói cứ như cháu là người dễ bị bắt nạt lắm vậy."

Hứa Ninh Thanh cầm theo túi của Thường Lê cùng cô đi ra ngoài.

Thường Lê chợt nhớ tới Hứa Ninh Thanh từng hỏi cô cô muốn xử lý chuyện Lê Hoan đẩy cô xuống cầu thang như thế nào, khi đó hắn dường như rất nghiêm túc, còn có chút tức giận.

Thường Lê bước nhanh hai bước tiến đến bên cạnh hắn, thấp giọng hỏi: "Chú sau đó có gây phiền phức cho cô ta không đấy?"

"Không, nhìn anh giống loại người này lắm à." Hứa Ninh Thanh xụ mặt xuống, nhàn nhạt nói: "Anh chỉ nói với nhà trường xuất phát từ an toàn học đường cảnh cáo một chút."

". . ." Thường Lê dừng bước.

Hứa Ninh Thanh cũng không đi tiếp, quay đầu nhìn cô.

Hai người vừa ra khỏi toà dạy học, đang đứng trước toà nhà, người tới người lui rất nhiều.

Thường Lê vốn là hoa khôi mọi người ngầm thừa nhận, vị hoa khôi này của bọn họ trong kì nghỉ đông đã đi dạo một vòng hotsearch làm ầm ĩ trong khoảng thời gian dài, là chủ đề bàn tán chủ yếu của mọi người vào những ngày nghỉ lễ, không ai không biết chuyện này, cũng không ai không biết Hứa Ninh Thanh.

Bây giờ coi như được chiêm ngưỡng thần tượng bằng da bằng thịt.

Hứa Ninh Thanh nhướn mày: "Có chuyện gì à?"

Thường Lê không nói gì, lại tiếp tục đi đến bên cạnh hắn, cúi thấp đầu: "Chỉ là cảm thấy chú đối với cháu quá tốt."

Hứa Ninh Thanh sửng sốt một chút.

Nói thật hắn cho tới bây giờ chưa từng cảm thấy mình đã đối với Thường Lê quá tốt hay gì đó, thậm chí cảm thấy chuyện mình làm ra lúc trước đã khiến cô buồn rất nhiều, mặc dù thời điểm đó cả hai không bất kì mối quan hệ xác thực nào, hắn cũng không nghĩ bản thân muốn theo đuổi cô.

Hắn chỉ là đơn thuần vô cùng tự trách vì đã khiến Thường Lê nhìn thấy một màn kia.

Đứa trẻ của hắn, thích ấm áp giản đơn, sạch sẽ thuần túy, đối với tình cảm vừa ngây thơ vừa mơ mộng.

Hắn không nên hờ hững như vậy, lấy thái độ lấp lửng nước đôi tiếp cận cô khiến cô mê hãm, rồi lại tự tay tát giấc mộng hồng đó xuống.

Hứa Ninh Thanh nói: "Anh không phải đối với ai cũng tốt như vậy."

Hắn cười lên: "Đối tốt với em là có điều kiện."

Thường Lê: "Điều kiện gì?"

Người đàn ông híp mắt, có chút du côn, chậm rãi nói: "Sau khi thi đại học xong anh sẽ nói cho em."

". . ."

Xe đậu ở ngoài cổng trường, siêu xe thể thao Bugatti Veyron , thân xe màu đen gầm màu vỏ quýt, cho dù là ở Đế Đô, một chiếc Bugatti cứ như thế giản dị đậu trước cổng trường học vẫn khiến người ta không thể tin được.

Lái một chiếc xe hơn bốn ngàn vạn* đậu trước cổng trường tắc nghẽn giao thông này là cách chơi thời đại mới gì vậy!

*Bốn ngàn vạn: 141158340800 VNĐ (Trans: Mọi người tự đếm số đi chứ nãy giờ Trà đếm sai mấy lần đến không tin tưởng bản thân nữa rồi).

Thường Lê cảm thấy tay mình tay đang run rẩy, chỉ vào hỏi: "Chú lái xe này đến đón cháu á?"

"Ừm, đúng lúc làm xong bảo dưỡng." Hứa Ninh Thanh thanh âm nhàn nhạt.

". . ."

Thường Lê trực tiếp chết lặng, từ trước tới giờ ở trường học cô luôn rất khiêm tốn, là một phú bà ở ẩn, nhưng mà hồi nghỉ đông Hứa Ninh Thanh cùng ông nội liên tiếp lên tiếng tiếng, ngay sau đó lại là công ty Châu Ỷ Khâm công khai xin lỗi, cái thân phận phú bà này của Thường Lê dường như ẩn không nổi nữa rồi.

Bây giờ chiếc xe này của Hứa Ninh Thanh xuất hiện liền sút một phát khiến đẳng cấp phú bà của cô bay thẳng xuyên qua mấy trăm cấp độ.

Cái hạng xe mà mỗi lần đi bảo dưỡng là coi như vứt một chiếc xe đưa đón tầm trung khác trước cổng trường này.

Thường Lê ngồi vào xe trong ánh mắt dò xét hiếu kì từ bốn phía.

"Đi ăn cơm không?" Hứa Ninh Thanh hỏi.

Thường Lê ngáp một cái: "Được ạ."

Sự thật chứng minh, vào giờ cao điểm lái chiếc xe này trên đường vẫn có tác dụng, chí ít xung quanh không ai dám lại gần, cũng không xe nào dám cướp đường, nhường tiểu tổ tông Bugatti Veyron như nhường xe tổng thống, sợ không cẩn thận quẹt phải.

Thường Lê nhìn xung quanh một vòng, hỏi: "Chú có cảm thấy mình bị cô lập không?"

Hứa Ninh Thanh cười một tiếng, vuốt trán: "Cảm thấy."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư