Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4244 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 47
bây giờ đến 'chú' cũng không gọi nữa?.

❊ ❊ ❊

Thường Lê năm ba mới quay lại trường học đã gặp tai tiếng.

Cô đối với việc này tập mãi thành quen cũng lười nói lại, chẳng qua những bài đăng về cô vẫn nổi tiếng trên khắp trang trường.

Dù sao cô năm hai một năm tròn đều học nghệ thuật, trường học bây giờ năm nhất năm hai trước đó chưa từng thấy qua cô, hiện tại còn lặng lẽ cho cô đăng quang hoa khôi của trường.

Từ ngữ hình dung tướng mạo đều là xinh đẹp, đáng yêu, khí chất tốt, kết quả hôm nay đột nhiên ở trước mặt mọi người đọc bản kiểm điểm, rất không ngờ tới.

"Chị hoa khôi của chúng ta thực sự quá ngầu, bị bắt nạt liền tự mình kháng chiến, khó trách không cần bạn trai".

"Ài, chẳng qua nghe nói gần đây nam sinh gửi thư tình cho chị ấy đều bị từ chối".

Bên cạnh một cái nam sinh nói: "Cũng không phải là từ chối, người ta căn bản không có động tĩnh, cũng không có hồi âm".

". . . Người ta khả năng năm ba bề bộn nhiều việc đi, dù sao cũng chuẩn bị thi đại học rồi".

"Không có nha" một nữ sinh nói: "Mình nghe hội trưởng hội học sinh nói nói, Thường Lê thành tích không tốt, chẳng qua nghe nói vẽ tranh cực kì lợi hại, là sinh viên nghệ thuật".

"Vậy lời đồn kia là thật sao?".

"Đồn cái gì?".

"À là nguyên nhân cái lần đánh nhau này, nghe nói nam sinh kia nói chị hoa khôi sống cùng một người đàn ông lớn tuổi, chị hoa khôi tức chết mới đánh người".

Lớp bên cạnh một trận tiếng nghị luận, Phàn Hủy cau mày nhìn sang.

"Lớn tuổi? Mấy tuổi? Sẽ không phải bao nuôi đi?".

"Không phải nha, có người thấy người đàn ông kia đến trường học, cực kì đẹp trai! Đoán chừng cũng khoảng hai mươi tuổi thôi, mà chị hoa khôi vốn là con nhà giàu, lần trước mình nhìn chị ấy đi xe Porsche nha".

"Oa!! Chị hoa khôi cũng quá ngầu đi! Bạn trai vừa đi học vừa đi làm lại còn đẹp trai như thế thật tuyệt!"

Phàn Hủy: ". . ."

Rất nhanh Thường Lê liền kết thúc kiểm điểm, thầy chủ nhiệm lại đứng ra khuyên bảo một chút rồi kết thúc buổi chào cờ.

Tiết thứ ba chính là tiết thể dục, Thường Lê cùng Mạnh Thanh cúc và Phàn Hủy đi mua chai nước rồi quay trở lại sân thể dục.

Phàn Hủy đem chuyện vừa rồi nghe được của lớp năm hai nói cho Thường Lê, vỗ vỗ bả vai cô: "Yên tâm đi, mạch não người bình thường đều cảm thấy cậu đặc biệt ngầu, không ai sẽ giống Thẩm Tê nói như vậy".

Thường Lê: "Ừm?".

Cô chớp chớp mấy cái, kịp phản ứng,:"Mình mới lười quản người khác nghĩ thế nào".

"Vậy cậy làm sao vậy, nhìn cậu hôm nay tinh thần uể oải không vui" Mạnh Thanh cúc hỏi.

Ba người ngồi dưới sân thể dục nhìn lên sân khấu.

Thường Lê trong thay nghịch cỏ dại,vẽ loạn trên nền đất, chậm rãi nói: "Mình hôm qua có chút ngủ không ngon, mình. . ."

Cô thở dài: "Mình cùng hắn thổ lộ"

"Cái gì?!" Mạnh Thanh Cúc cùng Phàn Hủy đều kinh ngạc, không nghĩ tới Thường Lê thầm mến người khác sẽ mạnh mẽ như thế.

Thường Lê lại thở dài: "Mình cũng chưa nghĩ thông, đột nhiên liền tỏ tình, đã vậy còn chưa kịp nói ra miệng liền bị hắn đánh gãy".

Thường Lê đem chuyện ngày hôm qua nói cho các cô biết.

Phàn Hủy ngơ ngẩn hai giây, mới nói: "Lê Lê, thật ra thì, trước đó mình cảm thấy chú cậu có chút không đáng tin cậy, mặc dù mình cũng không hiểu rõ hắn, chỉ nhìn mặt, nhìn chính là loại kia công tử khốn nạn đào hoa nha, nhưng mà nghe cậu nói như vậy ------".

Thường Lê: "Ừm?".

"Mình đột nhiên cảm thấy hắn rất đáng tin cậy" Phàn Hủy nói.

". . ." Thường Lê nhìn xem cô: "Cũng bởi vì hắn từ chối mình?".

"Cũng không phải, nếu đứng theo góc độ của hắn thì lời hắn nói quả không sai, là vì tốt cho cậu, nếu hắn không ôm tâm ý chơi đùa thì làm gì từ chối cậu, cậu dáng dấp xinh đẹp, lại còn trẻ".

Ồ" Thường Lê lông mày thanh tú khẽ nhăn lại: "Kia là cậu đem hắn nghĩ quá xấu, hắn vốn cùng đám bạn bè của hắn không giống nhau, mình ở tại nhà hắn mấy tháng nay, cũng không thấy hắn có quan hệ thân thiết với người phụ nữ nào".

Phàn Hủy: "Vậy cậu phải theo đuổi tới cùng, nói rõ hơn một chút, đừng để hắn luôn nghĩ cậu là một đứa trẻ, hai người kém nhau chín tuổi chứ không phai mười chín tuổi, bây giờ yêu đương tuổi tác cách xa nhau rất nhiều".

Mạnh Thanh Cúc cũng phụ họa theo: "Đúng đúng đúng, chị dâu kém hơn anh trai mình sáu tuổi".

Thường Lê nâng cằm lên, ngón tay tinh tế trắng nõn gõ trên gương mặt, có chút do dự.

Dáng vẻ hôm qua Hứa Ninh Thanh lạnh mặt nói chuyện với cô cô không muốn nhìn thấy lần hai, cũng không biết làm như thế nào cùng Hứa Ninh Thanh nói, để hắn có thể cảm nhận cô thật tâm thích hắn.

Chuông giờ thể dục reo lên.

Thường Lê đêm qua ngủ không ngon, lúc này đau đầu chóng mặt, không tham gia tập thể dục, đứng trong đội ngũ nữ sinh bà dì ghé thăm.

Giáo viên thể dục cùng lớp phó thể chất đến phòng dụng cụ lấy bóng chuyền.

Thường Lê ngồi một bên, lén lút lấy điện thoại trong túi nhắn tin cho Hứa Ninh Thanh.

Điềm Lê Lê: Cổ tay anh vẫn ổn chứ, có phải hôm nay tiêm thêm liều nữa không?

Hứa Ninh Thanh trả lời rất nhanh, Thường Lê vừa muốn cất điện thoại vào liền thất chuông reo, lại lấy ra xem.

[Bây giờ đến 'chú' cũng không gọi nữa?]

". . ."

Trong lòng cô đang dần chuyển lạnh, trầm mặc nhìn tin nhắn, khóe miệng nhếch lên độ cong nhàn nhạt, rất nhanh khôi phục bình thường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư