Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4328 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 5
tiểu thường lê.

❊ ❊ ❊

Cứ như vậy đem một cô gái nhỏ bỏ rơi ngoài trời nắng gắt, Hứa Ninh Thanh một chút cũng không cảm thấy áy náy. Bước vào nhà, cởi bộ đồ ngủ ra thay vào một chiếc áo ngắn tay.

Tối hôm qua uống quá nhiều, điện thoại cũng không thèm nhìn cứ thế đi ngủ, hắn cầm lấy điện thoại trên bàn ăn, bên trong có tin nhắn của Trần nữ sĩ.

Trần nữ sĩ là Trần Điềm, cũng chính là mẹ của Hứa Ninh Thanh.

- Có thể ngày mai Lê Lê sẽ đến chỗ con! Con bé là một cô gái nhỏ, khách sạn lại xảy ra chuyện không an toàn, khoảng thời gian này nhờ con chăm sóc thật tốt người ta!.

Hứa Ninh Thanh nhíu mày lại, ném di động về phía sô pha, xoay người tiến vào phòng tắm.

Cô bé bên ngoài kia là Thường Lê, anh đã biết điều đó.

Hứa Ninh Thanh mấy ngày trước ở sân bay gặp được cô đã cảm thấy rất nhìn rất quen mắt.

Cô gái nhỏ bên ngoài vì phơi nắng mà ỉu xìu mơ hồ, mày nhíu lại, cánh mũi tinh xảo lấm thấm mồ hôi, ngẩng đầu ngơ ngác về phía cửa.

Lúc ấy ấn tượng của Hứa Ninh Thanh về cô là một đứa trẻ xinh đẹp, chẳng qua cũng không để tâm đến, rất nhanh liền dời ánh mắt mở cửa xe.

Sau đó bởi vì công việc của công ty nên mới đi đến Hội thi vẽ tranh, nhìn thấy bóng dáng cô gái nhỏ cầm cup trên sân khấu, hắn mới nhớ ra vì sao lần trước lại trông quen mắt như vậy.

Hứa Ninh Thanh khi còn học trung học đã gặp qua cô, khi đó Thường Lê đang học tiểu học, cô bé khi đó rất có thiên phú về hội hoạ, một mình ngồi ở nơi hẻo lánh, trên quần áo lấm lem màu sắc.

Bàn tay nhỏ tự bôi lên mặt nhem nhuốc, đôi mắt to tròn, giống hai quả nho đen ngâm trong nước, long lanh một tầng hơi nước, mặc một chiếc váy xoè công chúa, đang nghiêm túc vẽ cái gì đó.

Trong phòng khách, yến tiệc người đến người đi, rất nhiều người phú quý giàu có đang trò chuyện với nhau, thiếu niên Hứa Ninh Thanh chú ý tới cô bé, nhìn chằm chằm một lát, nhàn rỗi nên liền cầm điện thoại di động đi qua.

Cô đang vẽ tĩnh vật, chẳng qua cái "tĩnh vật" kia là Hứa Ninh Thanh khi đang ngồi sững sờ ngây ngốc.

Cô nàng tô tô vẽ vẽ, lần nữa giương mắt lên thì không thấy anh trai ban nãy, ngay sau đó ngơ ngác quay đầu nhìn về phía bên cạnh mình, người trong tranh đang nhìn cô từ trên cao xuống một cách trịch thượng.

Tiểu Thường Lê một chút chột dạ bị bắt quả tang cũng không có, đôi mắt chớp chớp nhìn thẳng anh ta, không tránh không né.

Hứa Ninh Thanh hơi cúi người, bởi vì tối hôm trước thức đêm chơi game nên giọng nói có chút khàn khàn: "Tại sao lại vẽ ta?".

Đứa nhỏ ngẩng mặt lên, thanh âm non nớt: "Anh trai xinh đẹp."

Hứa Ninh Thanh lười biếng đứng thẳng dậy, áo khoác đồng phục trung học rộng rãi, hai tay đút túi, mỉm cười: "Ta không phải anh trai nhóc".

Cô gái nhỏ không hiểu, nghiêng nghiêng cái đầu.

Hứa Ninh Thanh không biết chọt trúng điểm đáng yêu nào, bị một cái nghiêng đầu này của cô khiến cho mi tâm nhảy lên, lại rút tay từ trong túi ra, dùng ngón trỏ chỉ chỉ cô nàng.

"Cháu phải gọi ta là chú".

Tiểu Thường Lê gật gật đầu, mắt nhìn qua bức trang còn đang dang dở, lại quay đầu nhìn hắn, giọng nói trung thực nhẹ nhàng: "Chú ơi".

Về sau, mặc dù Hứa gia và Thường gia vẫn tiếp tục liên lạc với nhau, nhưng Hứa Ninh Thanh từ trước đến nay không thích tham gia những dịp như vậy, và cũng không gặp lại nhau nữa.

Tối hôm qua nhìn thấy Thường Lê tại quán bar, đứa trẻ năm đó đã lớn lên, trổ mã càng thêm kiều diễm, lớn lên như vậy giống một con yêu tinh ngây thơ không biết thế sự, nụ cười xoáy lê* ngọt ngào.

*Xoáy lê: khác một chút với lúm đồng tiền, xoáy lê nằm ở gần mép miệng, kéo sâu theo nụ cười.

Hứa Ninh Thanh không định tham gia thể loại chào hỏi náo nhiệt này, chỉ là tùy tiện nhìn lướt qua xung quanh, liền thấy được một đám nhóc kích động háo hức nghĩ muốn tiến tới bên này.

Hắn chế nhạo trong lòng, thầm nghĩ chú ý không để đám nhóc kia bị người khác bắt nạt.

Kết quả khi đi ngang qua bọn họ lại nghe được một âm thanh rất là khí phách của cô: "Anh ta vừa nhìn chính là không phải loại tốt lành gì a!!".

Hứa Ninh Thanh đứng trước gương phòng tắm, mí mắt rũ xuống, giọng nói của cô bé thật sự rất êm tai, lại còn trong trẻo ngọt ngào.

Hắn liếm môi một cái, khịt mũi cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư