Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4369 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 28
tiền rớt vào điên thoại.

❊ ❊ ❊

Bởi vì đột nhiên xảy ra động đất, kế hoạch thi đấu liên tiếp bốn ngày bị trì hoãn, cũng may lúc ấy Thường Lê thi đấu tổ thứ nhất, đã kết thúc, chỉ cần chờ kết quả là được.

Ở khách sạn nghỉ ngơi đến hôm sau giao thông bình thường trở lại thì dự định quay về nước.

Cô cùng Hứa Ninh Thanh về Bắc Kinh, mà ông bà nội thì phải về Thượng Hải, còn Trần Tiềm Nhượng lại muốn đi xe đến thành phố tiếp theo chơi một hồi rồi mới quay về.

Tại sân bay.

"Vậy ông bà đi trước a, vẫn còn vài ngày nghỉ Quốc Khánh, Lê Lê thật sự không muốn ở cùng chúng ta hai ngày sao?" bà nội lôi kéo tay cô nói, cực kì không nỡ.

Thường Lê nương theo nhõng nhẽo nói: "Cháu còn phải trở về làm bài tập a, giáo viên chủ nhiệm gần đây rất hay để ý cháu, thật đáng ghét"

Bà nội Thường cười nói: "Vậy thì nghe theo cháu, đừng lúc nào cũng đối nghịch với thầy cô, biết chưa?"

"Biết rồi mà"

Cô dứt lời, thiết bị báo rung lấy đồ ăn trong tay vang lên, cô vừa gọi một cốc trà trái cây tươi.

Gần đến giờ bay, hai ông bà đợi cháu gái đi lấy trà trái cây xong rồi nói lời chào tạm biệt.

Thường lão gia nhìn người đàn ông trẻ tuổi đứng bên cạnh cô, chắc là hôm qua tới gấp, cũng không mang theo đồ để thay, quần áo trên người có chút nhăn nhúm, nhưng không lộ vẻ lôi thôi, ngược lại tạo cho người khác cảm giác phóng khoáng tự tại.

Đối với vị thiếu gia nhà họ Hứa này Thường lão gia có nghe qua, cũng đã thấy anh qua một vài tin tức, cho nên ban đầu ấn tượng không thể coi là tốt, lúc trước đối với việc Thường Lê ở nhờ nhà hắn ông vài phần âm thầm không đồng tình.

Ông thật sự không nghĩ tới lần động đất này có thể nhìn thấy Hứa thiếu gia lo lắng chạy tới.

Lúc này người đàn ông đang đứng một bên, cúi đầu nhắn tin, không giống nhiều người đối với ông lúc nào cũng thân thiện lấy lòng, từ đầu đến cuối chỉ duy trì sự lễ phép lại xa cách.

"Ninh Thanh a" Thường lão gia vẫy vẫy tay gọi hắn.

Hứa Ninh Thanh để điện thoại di động xuống đến gần: "Thường tổng"

"Những ngày này Lê Lê làm phiền cậu rồi, chờ tôi cùng bà nội con bé sắp xếp chuyện làm ăn xong sẽ quay trở về ở cùng con bé" Thường lão gia thở dài: "Chỉ là gần đây xã hội xảy ra nhiều chuyện liên quan tới phụ nữ a, sự việc lần trước ở khách sạn chúng tôi quả thực không yên tâm để con bé sống một mình, cũng may cuối cùng bên Châu Ngộ cậu đã xử lý tốt".

Thường phu nhân một bên nói thêm: "Bây giờ con nha đầu này lớn rồi, thích làm theo ý mình, trước kia vừa được nghỉ là đi đến chơi với bọn ta, bây giờ thì không muốn nữa"

Nguyên nhân không muốn đến ngược lại Hứa Ninh Thanh biết rõ.

Hắn ngước mắt lên, nghiêng đầu nhìn qua hướng bóng lưng trong tiệm trà trái cây, cô gái nhỏ đang đứng tại quầy lấy nước, tay cầm một cốc trà trái cây, cúi xuống nhìn bánh mì trong tủ lạnh.

"Chắc là Lê Lê có chút sợ người lạ" Hứa Ninh Thanh chậm rãi nói: "Tính cách cũng có chút cố chấp, cho nên mới không muốn trở về nhà".

Thường lão gia dừng lại.

Thường Lê ngón trỏ cầm lấy túi bánh mì chạy thật nhanh về phía bên này, ông nội cùng bà đã đến cửa kiếm tra.

Cô cùng Hứa Ninh Thanh đi qua một bên tìm chỗ ngồi.

Sau khi động đất kết thúc, sân bay đặc biệt đông đúc ồn ào, người các quốc gia đều có, phần lớn đang gọi điện thoại báo bình an.

Thường Lê mở túi lấy bánh mì ra, phía trên rắc một lớp đường mỏng, bánh mì nhìn qua bông mềm tơi xốp, ở giữa là chà bông bò và khoai môn nghiền.

Cô gái nhỏ nhẹ nhàng "oa" một tiếng, bóc ra cắn, nháy mắt các loại hương vị bánh mì đan xen tràn ngập trong khoang miệng.

Thường Lê nhai từng miếng nhỏ, nuốt xuống, nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, mang cái túi đẩy đến trước mặt: "Chú muốn ăn một cái không?".

Hứa Ninh Thanh nhìn xuống, âm thanh nhàn nhạt: "Cháu tự ăn đi"

Thường Lê ăn hết hai cái bánh mì xong lau tay rồi đi đến cửa kiểm tra.

Ngồi lên máy bay, Hứa Ninh Thanh nói tiếp viên hàng không đưa cho mình một cái chăn, vừa định ngủ thì nghe cô nàng bên cạnh cầm điện thoại di động hít sâu một hơi, con mắt trợn thật to.

"Sao vậy, tiền rớt vào điện thoại à?" Hứa Ninh Thanh dựa một bên nhìn cô nói.

"Đúng vậy a, rớt một cục tiền" Thường Lê sững sờ quay đầu nhìn hắn: "Ông bà nội chuyển cho cháu thật nhiều tiền a".

Thường Lê nghiêm túc đếm từng còn số không, ông nội cũng cực kì thời thượng, còn kèm theo lời phúc phúc chuyển khoản: Chúc Lê Lê học hành tiến bộ, ông bà nội yêu cháu.

Ngay sau đó là một câu đậm chất nhà giàu mới nổi: Hết thì cứ nói, ông nội cháu có tiền.

Hứa Ninh Thanh nhướn nhẹ lông mày: "Bây giờ không đoạt giải cũng không sao rồi"

Lúc Thường Lê đi mua bánh mì, hắn hời hợt một câu liền đủ để Thường lão gia biết vì cái gì Thường Lê không trở về nhà, là ai nói cho cô biết chuyện con riêng của Thường Thạch Lâm chuyển về ở sát vách Thường gia.

Thường lão gia một đời đấu tranh giành thiên hạ, chút tâm tư đó của Bạch Ý không cần nghĩ cũng biết.

Thường Lê: "Vậy không được, phải cầm thưởng, không là sẽ thành trò cười nha".

"Ai cười a"

"Bạn cùng lớp, Lê Hoan, cực kì đáng ghét" cô gái nhỏ chun mũi một cái: "Lần trước chú đến trường cháu đã thấy, cậu ta nói rất nhiều thứ kì quái về cháu".

Hứa Ninh Thanh ánh mắt rơi vào cái đùi lộ ra của cô nhóc, tay phải nhấc lên, đem chăn đắp lên đùi cô, thanh âm uể oải: "Tại sao lại nói cháu?".

"Cậu ta cũng học vẽ nha, lúc trước cùng cháu thi đấu rất nhiều lần, chẳng qua luôn kém hơn cháu, cho nên mới ghét cháu như vậy a" Thường Lê tính một chút mấy ngày này cô tiêu bao nhiêu tiền, góp lại chuyển tới tấm thẻ lúc trước Hứa Ninh Thanh cho cô, còn nói: "Cậu ta ghét thì mặc cậu ta vậy, cháu không quản nổi".

Cô lấy thẻ từ trong ví ra, đưa lại cho Hứa Ninh Thanh.

Hứa Ninh Thanh cầm lấy, sau khi nghe xong tâm tư của cô, khoé môi nhàn nhạt nhếch lên: "Cháu lợi hại như vậy a"

Thường Lê đáp lại tự nhiên: "Đúng a"

Lúc này Hứa Ninh Thanh trực tiếp cười ra tiếng, đưa tay vò tóc cô nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư