Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4369 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 7
yêu một người không trở về nhà.

❊ ❊ ❊

Sau khi ra ngoài Hứa Ninh Thanh trực tiếp lái xe đi công ty.

Hứa Ninh Thanh hai mươi bảy năm tu do tự tại, sau khi tốt nghiệp đại học cũng không tham gia tiếp quản bất cứ sản nghiệp nào của Hứa gia, tự mình lập nghiệp, chuỗi khách sạn Châu Ngộ đêm qua gặp tai nạn là một trong những sản nghiệp của anh.

Nói đến chuỗi khách sạn Châu Ngộ cổ đông lớn nhất là hắn, Thường lão gia cũng tham gia cổ phần, trước kia Thường gia lấy du lịch ăn uống làm giàu, về sau mở rộng hoạt động sang ngành công nghệ cao, lúc cạnh tranh đem hắn thành hậu bối mà đối đãi.

Nhưng hắn tự do đến đâu thì cũng là người thừa kế duy nhất của Hứa thị, một năm trước Hứa Thừa Sinh lâm bệnh nặng, mặc dù về sau đã khỏi hẳn, thế nhưng vẫn không ngừng đem sản nghiệp của Hứa thị từng chút một ném qua cho Hứa Ninh Thanh.

Người quen biết Hứa Ninh Thanh đều hiểu hắn là người thế nào. Mặc dù thủ đoạn, bối cảnh cùng giá trị bản thân đều có thể xứng với cái danh tuổi trẻ tài cao, nhưng trên thực tế hắn không phải là một người đứng đắn, hầu hết những người chơi xung quanh đều là những cậu ấm cô chiêu ăn chơi trác táng.

Cũng may hắn không có đem những thói hư tật xấu đó vào công việc.

Tai nạn tại chuỗi khách sạn Châu Ngộ hôm qua đối với người trong cuộc mà nói là may mắn, dù sao cuối cùng tên kia vẫn chưa thành công, chẳng qua tin tức đưa ra, tranh luận sôi nổi khiến Hứa Ninh Thanh cực kì đau đầu.

[Vấn đề bảo an còn làm không xong mà đòi mở khách sạn].

Hứa Ninh Thanh xử lý sự kiện đột phát này tới tận trưa, cuối cùng cũng đem ảnh hưởng dư luận áp xuống, mở cuộc họp khẩn truy cứu trách nhiệm và biện pháp xử lý.

Chờ sau khi mọi chuyện kết thúc, bên ngoài sắc trời đã tối.

Phạm Mạnh Minh ngay lúc này gọi điện thoại đến, đầu dây bên kia là tiếng âm nhạc ồn ào náo nhiệt, dùng đầu gối nghĩ cũng biết đang ở nơi nào.

Hứa Ninh Thanh lúc này thật sự mệt mỏi, cũng không có hứng thú vui đùa nữa, nhưng nghĩ trong nhà vẫn còn một con quỷ nhỏ nên vẫn là đi đến.

"Hứa ca, em nghe nói trong nhà anh đang nuôi một cô bé?" Một người đàn ông trong số đó tay đang ôm một cô em, miệng ngậm điếu thuốc hỏi.

Hứa Ninh Thanh giương mắt: "Tin tức của cậu cũng nhanh đấy".

"Nào có, đó không phải là cháu gái nhỏ của Thường gia sao, tin tức này muốn biết cũng không khó, chuyện xảy ra ở Châu Ngộ đêm hôm qua cô ta hình như cũng ở đó".

Hứa Ninh Thanh lúc này nghe đến tên Châu Ngộ liền phát phiền, âm thanh nhàn nhạt: "Ừm".

Người kia còn nói: "Tại sao không mang đến đây cho mọi người làm quen một chút a?".

Hứa Ninh Thanh cười hững hờ, ngon tay gảy tàn thuốc: "Đứa trẻ sống ở nhà tôi, cho các người xem làm cái gì?".

Thường Lê ăn xong cơm tối nằm trên giường liền ngủ mất, lúc tỉnh lại lần nữa đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm.

Có chút khát.

Thường Lê hắng giọng một cái, nhớ buổi tối khi đặt thức ăn mang đến có gọi một chai nước ép đào đang để trên bàn phòng khách.

Cô xoa xoa con mắt ngái ngủ, mò điện thoại mang dép lê đi ra ngoài.

Phòng khách vẫn tối đèn, không có dấu hiệu có người trở về.

Đã qua mười hai giờ.

Quả nhiên là sinh hoạt cá nhân hỗn loạn.

Thường Lê cảm thấy bản thân có chút thảm, không hiểu sao trong đầu vang lên một bài hát cũ ------ ~Yêu một người không về nhà*~

*Yêu một người không về nhà - Lâm Úc Liên.

Cô cắm ống hút vào, uống một ngụm, một bên ấn mở điện thoại, cô ngủ sớm, bây giờ trong điện thoại hai người Mạnh Thanh Cúc và Phàn Huỷ đang voice chat* với nhau.

*Voice chat: trò chuyện bằng cách ghi âm thanh.

Mỹ Lệ Huỷ Huỷ: Lê của ta đâu! ! ! Đi đâu rồi! ! ! Đến ổ sói bị sói tha đi rồi sao! !.

Hồng Mao Ngao Tây Tạng: Mình cảm thấy cậu nên đem vai vế này đổi lại, hiện tại Lê Lê mới là sói đội lốt cừu được không.

Mỹ Lệ Huỷ Huỷ: Cậu không hiểu đàn ông.

Hồng Mao Ngao Tây Tạng: Ôi, cậu hiểu ?.

Mỹ Lệ Huỷ Huỷ: Cậu cái con chó tóc đỏ Ngao Tây Tạng này có gì vui đâu?

. . .

Phía cuối là tin nhắn âm thanh của Phàn Huỷ, 5 giây đồng hồ.

Hứa Ninh Thanh đẩy cửa vào nhà liền thấy cô nàng đứng cạnh bàn ăn, tóc đen lù xù, ánh sáng màn hình điện thoại chiếu lên mặt trắng bệch.

Cùng lúc đó, từ trong điện thoại của cô phát ra một giọng nói, thanh âm rất vang.

"Lê Lê tiến lên! ! ! Hôm nay lẻn vào nhà nam thần! Ngày mai bò lên giường nam thần! ! Giữ vững tinh thần! ! Con cháu đầy nhà! ! ! Hướng tới đỉnh cao nhân sinh! ! !".

Hứa Ninh Thanh: ". . .".

Cô nhóc không chú ý tới hắn đã về, tiếng cười trong trẻo vang lên, lại qua hai giây, cô bắt đầu cắn ống hút, miệng hát vu vơ.

Hứa Ninh Thanh thật khó khăn nghe ra lời bài hát.

"Yêu một người không trở về nhà,

Đợi cánh cửa mãi không mở ra,

Ánh mắt chờ đợi,

Đôi mắt nhắm lại,

Vậy cớ sao cứ phải tra hỏi đến cùng,

Yêu một người đừng nói câu xin lỗi,

. . ."

Hứa Ninh Thanh: "...".

Hắn ho nhẹ một tiếng: "Con quỷ nhỏ".

Tiếng hát im bặt, Thường Lê ngẩng đầu, điện thoại lạch cạch ngã úp trên bàn, không bật đèn cả phòng khách tối đen, cô lúng túng muốn chết, thật may mắn hắn không thể nhìn thấy cô đang xấu hổ.

"ChChào chú!".

Anh về từ khi nào? ?.

Có nghe thấy cô hát không, quan trọng hơn chính là có nghe thấy đoạn âm thanh vừa rồi không! ! ?

Một giây sau Hứa Ninh Thanh liền cho ra đáp án.

Người đàn ông trực tiếp đưa tay mở ra đèn phòng khách, khàn giọng cười, cặp mắt đào nhẹ nhàng híp lại, nghiền ngẫm lại trêu tức: "Còn biết ta là chú của cháu cơ đấy".

Thường Lê: ". . .".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư