Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4328 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 12
chung đụng không tệ.

❊ ❊ ❊

Thường Lê căn bản không hiểu trong lòng Hứa Ninh Thanh nghĩ gì.

Mặc dù cảm nhận được sắc mặt anh ta chuyển biến trong nháy mắt, trong lòng lộp bộp một chút, kết quả một giây sau hắn đưa tay lên véo má cô.

Ngón tay thon dài lộ ra đốt xương cứng cáp, người nghiêng về phía trước, mùi thuốc lá nhàn nhạt xộc vào mũi, sau khi nhiệt độ cơ thể cùng mùi hương rời đi, chỉ còn lại một chút vấn vương nhẹ nhàng, giống như chiếc áo len trong mùa đông lạnh giá.

Thường Lê trợn tròn đôi mắt hạnh.

Hắn! ! ! Véo má cô! ! ! !

A a a a! ! ! ! Hắn sao có thể làm động tác ám muội đó chứ! ! ! !

Trên mặt cô không có mụn đi! ! ? ?

Một tràng dài phản ứng kịch liệt qua đi, Thường Lê yên lặng hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng trấn định lại tiếp tục ăn cơm tối.

Bởi vì chuyện này, Bánh Bánh lại được tặng thêm một hộp cá.

Học kỳ mới, vì muốn trường học thêm đặc sắc tươi mới, tạo môi trường học tập cởi mở và hoà nhập, nhà trường lên kế hoạch vẽ một tác phẩm graffiti lớn ở cổng Tây.

Lý Khâm làm hội trưởng hội học sinh toàn quyền phụ trách công việc này.

Thời điểm Thường Lê cùng Lý Khâm học chung năm nhất, trường chưa phân ban tự nhiên và xã hội, lúc ấy Lý Khâm đã gửi thư tình cho cô, Thường Lê cự tuyệt, sau đó Lý Khâm cũng không nhắc lại chuyện này, nhưng vẫn một mực đối tốt với cô.

Năm hai chia lớp, Thường Lê chọn ban xã hội, Lý Khâm ban tự nhiên, lúc cô đi Thượng Hải học vẽ, Lý Khâm có thường xuyên gửi đồ ăn vặt cho cô.

Thường Lê cả một đêm nghĩ nên vẽ nội dung gì.

Sáng hôm sau, trong giờ nghỉ giải lao cô đi tìm Lý Thấm bên lớp một.

"Lớp trưởng! ! ! Có người tìm! ! !" Nam sinh kia hét lên trông cực kì kích động, Thường Lê cảm thấy nước bọt cậu ta có thể văng tận lên mặt của mấy người ngồi dãy bàn đầu.

Lý Khâm ngồi ở hàng cuối cùng, ngẩng đầu nhìn thấy Thường Lê liền cười, chạy ra cửa sau đến, trong phòng học bắt đầu xì xào to nhỏ.

"Cậu tìm mình có việc gì vậy?".

Thường Lê bị tiếng hét vừa rồi làm mất tự nhiên, lôi cậu ta đến chỗ rẽ hành lang: "Chính là việc vẽ graffiti, mình đã nghĩ ra phương án, cậu xem một chút nên vẽ cái nào?".

Thường Lê mặc dù học văn hoá không được tốt, nhưng đối với vẽ tranh trước nay đều thập phần nhiệt tình, cô thật sự thích vẽ tranh, cũng được rất nhiều thầy cô khen có linh cảm nghệ thuật tốt.

Khi còn bé vừa tiếp xúc hội họa không lâu liền đoạt được một số giải thưởng, sau này cũng một đường thuận buồm xuôi gió, học tập, dự thi, đoạt giải, dần dần trong lĩnh vực này có không ít danh tiếng.

Chẳng qua rào cản giữa nghệ thuật cùng người bình thường tương đối dày, Thường Lê ở phương diện này có bao nhiêu lợi hại, có bao nhiêu người cho rằng tiền đồ rộng mở, nhưng cũng có người không cho là như vậy.

Ví dụ như ba mẹ Thường Lê.

Bọn họ nghĩ, không phải chỉ vẽ một bức tranh thôi sao, có thể có thành tích gì chứ.

Sau khi cùng Lý Khâm trao đổi, cuối cùng Thường Lê quyết định vẽ ý tưởng đầu tiên.

Cổng Tây trường học rộng mười mét vuông, nếu như một mình Thường Lê vẽ sẽ mất rất nhiều thời gian, thế là quyết định chia làm ba tổ.

Phần ở giữa một mình Thường Lê phụ trách, hai bên để tuỳ ý mọi người muốn vẽ gì thì vẽ, mà chung quy lại Thường Lê cùng mọi người vẽ thành một tác phẩm tự do tuỳ ý.

"Vậy hôm nay mình sẽ hoàn thiện bản nháp, cậu triệu tập mọi người đến chỗ vẽ đi".

Lý Khâm cười nói: "Chuyện này nhà trường cũng chưa nói khi nào phải hoàn thành, không cần gấp gáp, cậu cứ vẽ từ từ thôi".

Thường Lê gật đầu nói được: "Vậy trước tiên mình trở về phòng học nhé".

"A, chờ một chút." Lý Khâm gọi cô lại: "Cậu muốn uống trà sữa không, chiều nay mình định ra ngoài mua đồ ăn cho tiệc tối, mua giúp cậu một cốc?".

Thường Lê cười: "Làm sao, cậu lấy việc công làm việc tư đấy à?".

Lý Khâm thúc giục: "Vậy cậu có uống hay không?".

"Thôi bỏ đi" Thường Lê khoát khoát tay, gãi gãi cái cổ: "Thầy chủ nhiệm gần đây mắt dán chặt lên người mình, cũng không muốn lại bị gọi phụ huynh nữa".

Buổi chiều tan học, Thường Lê hẹn Mạnh Thanh Cúc cùng đi đến tiệm hoạ cụ Tinh Ba Ba ở đối diện mua đồ, Phàn Hủy nhàn rỗi không chuyện gì làm nên cũng đi theo bọn họ.

Sau giờ tan học, trong Starbucks không có nhiều người, ba cô cùng gọi ba ly trà xoài lạnh, Thường Lê và Mạnh Thanh Cúc ngồi một bên vẽ, Phàn Hủy ngồi đối diện làm bài tập.

Đầu tiên chỉ cần phác hoạ, các cô dùng bút chì trực tiếp vẽ lên giấy

Trường học muốn hướng đến chủ đề tích cực, có tranh có chữ, tự do phát huy không chỗ lãng phí, Thường Lê dự định viết một câu khẩu hiệu "Dám mộng dám tưởng*" bối cảnh chính là hình 3D một cú đấm vỡ hàng rào.

*Dám mộng dám tưởng: dám suy nghĩ dám ước mơ.

Cô vẽ rất nhanh, màu sắc tươi sáng, vừa táo bạo lại vừa cân đối.

Mạnh Thanh Cúc nghiêng đầu nhìn qua, không nhịn được cảm thán: "Quả nhiên là thần tiên vẽ tranh a! ! Cậu màu sắc dùng quá tốt nha! !"

Khi mới bắt đầu học vẽ, cô cùng Thường Lê học chung một vị giáo sư, lúc ấy giáo sư đã có kỳ vọng rất lớn với Thường Lê.

Nếu như Mạnh Thanh Cúc được coi là có hiểu biết, thì Thường Lê là một thiên tài từ trong xương cốt, việc sử dụng màu sắc và đường nét trực quan kỹ lưỡng, táo bạo nhưng cẩn trọng .

Thường Lê nâng mặt, hình dạng nắm đấm đã phác hoạ xong, nhưng cô lại không hài lòng lắm: "Tạm được"

"À phải rồi, tại sao hôm qua chú cậu lại đến trường học a?" Mạnh Thanh Cúc đột nhiên hỏi.

Phàn Huỷ phía đối diện cũng cảm thấy hứng thú ngẩng đầu.

Thường Lê dừng bút, khó có được lúc không biết nói thế nào: "A, tự nhiên đến nha, không phải gọi phụ huynh nên đến đâu".

"Hắn nhìn không giống như nguyện ý sống cùng một cô nhóc" Mạnh Thanh Cúc hướng cô máy mắt một cái mập mờ: "Cô gái à, chung đụng không tệ nha".

Thường Lê đột nhiên nhớ lại lần đụng chạm thân mật hôm qua, mắt hạnh cong cong, nở nụ cười tà mị: "Mình cũng cảm thấy không tệ nha".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư