Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4328 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 26
gọi ca ca mới tình thú.

❊ ❊ ❊

Hứa Ninh Thanh trực tiếp đen mặt, đưa ngón tay vê mở một khuy áo sơmi, không nói chuyện.

Qua hai giây, điện thoại đã về tay chủ nhân, âm thanh cô gái nhỏ vui mừng vang lên bên tai: "Alo, ai vậy?".

Trần Tiềm Nhượng trả lời thay hắn: "Người chú kia của cậu".

". . ." âm thanh Thường Lê rõ ràng dừng lại, đổi thành giọng điệu nhu thuận dịu dàng: "Chú đấy à, chú tìm cháu có việc gì a?".

Hứa Ninh Thanh đầu lưỡi đá qua bên má, thở xuỳ ra một tiếng: "Gọi nhầm, tắt đây".

". . ."

Thường Lê: A?

Cô nhảy cảm phát hiện người đàn ông không che giấu kỹ lửa giận, hoặc căn bản không muốn che giấu.

Hứa Ninh Thanh từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ trải qua loại tình huống này, một đường lo lắng từ châu Úc về nước, lại vội vã liên hệ hàng không tư nhân bay đi Nagoya, thức trắng một đêm, hai mắt đỏ ngầu.

Kết quả người ta căn bản không có việc gì, lại còn cùng bạn trai chơi cái chó má gì đó gấu tình thú.

Hứa Ninh Thanh thật sự phục.

Hắn trực tiếp xoay người, dự định đi về nước, kết quả một giây sau vừa muốn tắt điện thoại thì đầu dây bên kia ------

Cô nhóc bắt đầu khóc.

"Hu hu hu chú ơi ở đây bọn cháu gặp động đất, vừa rồi thật là dọa người nha".

Thường Lê ngồi trên ghế ngoài hành lang bệnh viện, cật lực diễn xuất, lọt vào trong mắt Trần Tiềm Nhượng dứng bên cạnh giống như dang nhìn thấy quỷ, còn đưa tay lau giọt nước mắt hư không.

Tiếp tục giả khóc nói: "Cháu còn bị thương, đau quá hu hu hu, còn bị chảy máu nữa!"

Hứa Ninh Thanh đứng ở sân bay, nghe.

Nói thật, cô nàng khóc cực kì giả.

Hắn không phải chưa từng nhìn thấy phụ nữ khóc, nhất là những loại nữ nhân tâm cơ muốn bò lên giường hắn, lã chã rơi lệ, như hoa lê dưới màn mưa xuân.

Bây giờ thấy Thường Lê khóc như vậy, tí nữa làm hắn sinh hoài nghi về thông tin động đất.

Người đàn ông hai bên thái dương thình thịch rạo rực, nói hai chữ: "Ở đâu?".

Thường Lê ngồi ở bệnh viện, chờ lúc cúp điện thoại mới nhận ra khi Hứa Ninh Thanh gọi cho cô là đã đến sân bay Nagoya.

Lúc động đất xuất hiện thì cuộc thi của bọn họ đã kết thúc, bởi vì ở gần tâm địa chấn, chấn động rất mạnh, sân thi đấu được trang hoàng lộng lẫy, đèn chùm pha lê trên trần đung đưa mãnh liệt.

Cuối cùng mọi người thoát khỏi hội trường khá có trật tự, Thường Lê là thí sinh đặc biệt nên ngồi hàng ghế đầu, chạy ra chậm hơn một chút.

Đúng lúc đi ra thì đèn chùm rớt xuống.

May mắn không bị rơi xuống người, chỉ là mảnh vỡ cứa bị thương, vết thương khá sâu, lúc ấy máu rơi xuống đất thành chuỗi dài.

Thường Lê được được nuông chiều từ bé, tuy có một chút tâm lý gia đình, nhưng bị tổn thương chẩy máu thì gần như không có trong ký ức.

Sự việc xảy ra doạ cô một phen ngơ ngác.

Vẫn là Trần Tiềm Nhượng nắm lấy cổ tay cô chạy ra sân, ra khoảng đất trống bên ngoài, tình hình giao thông cũng ùn tắc, băng bó đơn giản một lúc lâu sau mới tới được bệnh viện.

Vết cắt trên lòng bàn tay không còn chảy máu nữa, cũng không có cảm giác đau đớn, cô ngồi trước mặt bác sĩ, nhìn bác sĩ bôi thuốc rồi quấn băng gạc.

Lúc này mới phát giác ban nãy lúc xảy ra động đất bản thân có chút ngây ngốc, một vết thương nhỏ như vậy, liền bị doạ cho hoảng hốt, nhìn thấy máu chảy cũng rơi vài giọt nước mắt.

Cô gái nhỏ hít thở sâu một hơi, nghĩ cách vớt vát một chút hình tượng, giơ bàn tay bị băng bó thành giò heo, chạy trên hành lang giả vờ diềm tĩnh.

"------ Trần Tiềm Nhượng! Cậu nhìn xem mình giống gấu không này!".

. . .

Qua một lát sau điện thoại lại vang lên.

Thường lão gia gọi tới.

Nhìn cái tên trên màn hình, Thường Lê bị doạ buông lỏng tay điện thoại rơi xuống, đập trên nền đất hỏng mất, chờ một lát sau bình tĩnh lại mới mượn điện thoại Trần Tiềm Nhượng gọi lại.

Cú điện thoại đầu tiên nhận được là của Hứa Ninh Thanh, sau đó lần lượt Mạnh Thanh Cúc cùng Phàn Huỷ cũng gọi qua, bây giờ là ông nội.

Cũng không biết ông nội nghe từ đâu biết chuyện cô đi Nhật Bản tham gia thi đấu.

"Alo ông nội".

"Ôi, Lê Lê cuối cùng cháu cũng nghe máy, doạ chết ông nội rồi" Thường lão gia thở phì phò nói: "Bên cháu có phải có động đất không, cháu không có chuyện gì chứ?"

"Không có việc gì đâu ông nội, không bị thương, chỗ này chống địa chấn, ngăn chấn động khá tốt" Thường Lê nói.

"Bây giờ cháu đang ở đâu a? Ở khách sạn nào?"

Thường Lê ngẩn người, nghe được tiếng nói chuyện ở đầu bên kia di động, chính là tiếng Nhật, ngừng một hồi lâu, cô mới chần chờ hỏi: "Ông nội, người đến Nhật Bản a?"

"Đúng a, cháu không nghe điện thoại doạ chết ta với bà nội, bọn ta chỉ có thể đến thẳng đây xem thế nào".

Cúp điện thoại, Thường Lê gửi định vị cho ông.

Chờ tin nhắn được gửi xong, bên trong Wechat hiện lên một dãy dài tin tức hỏi thăm, Thường Lê giương mắt, liền trông thấy ánh mắt hoài nghi của Trần Tiềm Nhượng phía đối diện.

Cậu ta hai tay khoanh trước ngực, cái cằm nhấc lên, ánh mắt dò xét rơi trên người cô, nốt ruồi dưới khoé mắt tựa hồ biểu đạt sự khinh bỉ.

". . ."

Thường Lê nhướn mày: "Cậu sao vậy?"

Trần Tiềm Nhượng cong môi: "Chú?"

"Ừm?"

"Cậu bình thường cũng như vậy với chú cậu?" Cậu chàng thần sắc tự nhiên bắt chước dánh vẻ vừa rồi của cô, "Đau quá a hu hu hu?"

Nói xong lại nhìn vào bàn tay phải đã được băng bó kỹ càng của cô.

Thường Lê trên mặt không hiểu vì sao có chút nóng lên, nhìn cậu ta: "Không được sao".

Trần Tiềm Nhượng ngồi thụp xuống hai tay để trên đầu gối: "Cậu nói xem người bạn trai kia có phải hắn không?".

". . ."

Thường Lê: ? ? ?

Huynh đệ à, cậu một đấng nam nhi vì sao giác quan thứ sáu lại nhạy như vậy a? ?

Thường Lê còn chưa kịp trả lời, ngoài cửa sổ đột nhiên chớt một tia sáng, sau đó tiếng sấm đùng đùng vang lên.

Trần Tiềm Nhượng nhíu mày một cái, nói: Dông tố".

"Cái gì?" Cô không nghe rõ, xoa xoa tai, tiến lên nghiêng người hỏi.

"Dông tố" cậu lặp lại một lần nữa "Vì cậu mà nổi lên đấy".

". . ." Thường Lê nghe hiểu, mặt không biểu cảm dựa lưng vào tường, châm chọc nói: "Thật có văn hoá"

Trần Tiềm Nhượng nghiêng đầu khẽ cười một tiếng: "Không phải sao".

"Không phải bạn trai" Thường Lê ngắn gọn nói: " Tối hôm đó mình nói bừa, chỉ là mình thích hắn thôi, không có dông tố gì ở đây hết, bởi vì bà của mình với mẹ của hắn quen biết nên mới gọi là chú".

"Cậu thích hắn còn gọi người ta là chú?".

Thường Lê: "Cái này có quan hệ gì".

"Cậu ngày ngày nhắc nhở bản thân rằng người ta là trưởng bối cậu, như vậy làm sao mà theo đuổi a" Trần Tiềm Nhượng nói.

Thường Lê chớp mắt mấy cái, ngược lại không nghĩ tới phương diện này, ngồi thẳng người, một bộ dáng cung kính lắng nghe học hỏi: "Vậy phải như thế nào a, với lại, gọi bằng chú không phải rất tình thú sao".

Trần Tiềm Nhượng xì khẽ một tiếng: "Tình thú cái đầu cậu, người ta gọi ca ca* mới là tình thú".

*Trans: nếu dịch là anh trai thì không được tình thú cho lắm :)))

". . ."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư