Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4369 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 3
mơ loạn.

❊ ❊ ❊

Người đàn ông khẽ cười tiếng chế nhạo rồi bỏ đi.

Thường Lê thở phào một hơi, nhịp tim tăng nhanh, uống một ngụm nước đá, ngậm một khối đá lạnh nhai lạo xạo lạnh buốt, một hồi lâu nhịp tim mới khôi phục bình thường.

Mười tám năm, lần đầu tiên gặp phải tình huống như thế này.

Bạn bè bên cạnh cô nói rất nhiều chuyện yêu đương, nhất là năm lớp mười một ở Ma Đô vào trường nghệ thuật học vẽ tranh một năm, quản thúc không nghiêm, yêu sớm là chuyện thường tình, nhìn mãi cũng quen mắt.

Không thấy gì kì quái.

Thường Lê dáng dấp xinh đẹp, người thích cô không ít, tỏ tình theo đuổi cũng không ít, nhưng cô từ trước tới nay không hứng thú tới việc yêu đương, cũng chưa từng xuất hiện các loại tâm tình hỗn loạn.

Nhưng bây giờ gặp người đàn ông kia ba lần, "con nai nhỏ" trong lòng cô liền bị đụng hỗn hoạn ba lần.

Cái cảm giác này cũng khá tuyệt.

Từ quán bar đi ra cũng không quá muộn, lúc đi ra bên cạnh vẫn con một bàn, nhốn nháo cười nói la hét ầm ĩ, ngẫu nhiên còn có thể nghe được mấy câu đùa tục.

Người đàn ông kia ngồi ở một bên, dáng vẻ lười biếng, thần sắc thờ ơ.

Không tham gia những câu chuyện đó, nhưng trông lại rất hoà nhập với bầu không khí.

Mọi người cùng lên xe đi về nhà, Thường Lê đến cửa hàng tiện lợi mua một que kem Keaiduo*, rồi đi bộ qua cửa hàng thú cưng gần đó.

*Keaiduo: hãng kem nổi tiếng ở Trung Quốc.

Buổi trưa hôm nay, trước khi đi tham gia lễ trao giải, cô đã đem Bánh Bánh đến cửa hàng thú cưng tắm rửa.

"Tới rồi, Bánh Bánh có lẽ rất nhớ cô, đã kêu rất lâu rồi!" Nhân viên chăm sóc thú cưng vừa cười vừa nói, đem con mèo mập bỏ vào balo mèo.

Thường Lê phải dùng lực hai tay mới có thể cầm lên được.

Cô nghiêng đầu, trêu đùa: "Bánh Bánh. Em có nhớ chị hay không?".

Bánh Bánh là một con mèo Garfield*, cái mặt tròn tròn, ngũ quan tụm lại một chỗ, con mắt híp lại, dáng vẻ căm ghét cay đắng, cô nàng nheo mắt lại nhìn Thường Lê một chút rồi cực kì khó chịu "meo" lên một tiếng.

*Garfield: ở đây có thể hiểu là một con mèo vừa béo vừa lười, hoặc giống mèo Ba Tư lông ngắn đều được.

Quay đầu đi không thèm để ý nữa.

Bánh Bánh có tính cách lạnh lùng cao quý, nhưng dáng vẻ lại quá xấu, không cách nào làm được công chúa, miễn cưỡng có thể coi là một tiểu thư.

Thường Lê ôm balo mèo về khách sạn, vì để bù đắp chuyện hôm nay đem nó ném cho tiệm thú cưng còn đặc biệt mở thức ăn hộp ra chiêu đãi.

Ngày thứ hai, Thường Lê bị một giấc mộng làm tỉnh.

Vừa mới nhúc nhích, trên ngực liền nghe một tiếng "meo!" cực kì bén nhọn đầy phẫn nộ, liếc thấy con mèo mập đang nằm lên ngực cô, không thể hô hấp, khó trách sẽ mơ lung tung.

Lại nghĩ tới giấc mộng vừa rồi, trên mặt Thường Lê như hừng hực bốc cháy, đưa tay ôm mặt, hàng lông mi dài khẽ rung động dưới mu bàn tay cô.

Trong mơ, cô đứng bên trong phòng vẽ tranh tràn ngập ánh nắng nhìn thấy người đàn ông, anh ta lười nhác đứng ở trước mặt nàng, ngón tay búng nhẹ tàn thuốc, ánh mắt trêu tức lại nghiền ngẫm.

Thường Lê kinh ngạc nhìn anh, rồi lại thấy anh ta đi về hướng cô, đưa tay nâng xương cằm cô, cười hững hờ một tiếng rồi cúi người hôn xuống.

Vậy mà...

Lại mơ thấy cái này...

Cô! Vì cái gì!! Vì cái gì muốn mơ thành như vậy a!!!.

Cô! Trong đầu!! Đến cùng toàn là một đống phế thải màu vàng a!!!.

Thường Lê núp ở trong chăn, xấu hổ rầu rĩ lẩm bẩm một tiếng, nắm lấy góc chăn lăn một vòng.

Bánh Bánh từ trên người cô trượt xuống, vừa định cho cái người hốt phân này một đường cào sao băng, liền bị cô nàng bắt lại, Thường Lê nắm hai miếng đệm thịt của nó dán lên mặt mình, liền nghe thấy cục bông dưới thân khẽ kêu meo meo hai tiếng.

Lúc này mới không tình nguyện từ trên giường ngồi dậy.

Mái tóc cô dài bởi vì mới ngủ dậy mà toán loạn, đường nét trên ngực mơ hồ giao động theo nhịp thở gấp gáp, vì ngủ không ngon mà vành mắt đỏ hoe.

Nhìn qua như một mụ điên.

Cô ngồi ngây ngốc như vậy hai phút, lúc này mới bực bội nắm tóc, xuống giường trực tiếp rót nửa chai nước khoáng.

Thường Lê sau khi tắm rửa sạch sẽ, mở máy tính, tìm thấy một bản báo cáo thực hành xã hội trên internet, tuỳ tiện lướt qua vài lần, một bên chép, một bên nghe nhạc.

Chép xong không bao lâu, Mạnh Thanh Cúc cùng Phàn Hủy liền đến, ba nữ sinh cùng một chồnggiấy kiếm tra trên bàn.

"Hủy Hủy, có đáp án toán học không?" Thường Lê ngậm một hộp sữa đậu nành hỏi.

Phàn Hủy rút từ chồng bài thi một tệp ném xuống: "Có, hôm qua mới tìm thầy chủ nhiệm hỏi.

"Các cậu có đáp án môn Lịch Sử à?" Mạnh Thanh Cúc hỏi.

Phàn Hủy lắc đầu: "Đã hỏi lớp trưởng, nhưng vẫn chưa thấy trả lời, chờ một chút đi".

Thường Lê lấy bài thi từ dưới đáy tệp kiểm tra, miệng ngậm sữa đậu nành giọng nói mơ hồ không rõ: "Mình vừa làm xong một bài, cậu chép trước đi".

Mạnh Thanh Cúc: "Tự mình làm? Bạn Lê thật thần tốc!".

Thường Lê nhún nhún vai, ném qua một ánh mắt "đó là đương nhiên, cũng không nhìn một chút xem ta là ai".

Mạnh Thanh Cúc còn chưa kịp nói cái gì, bàn tay một lần nữa tuỳ tiện vỗ lên mặt Thường Lê.

Thiếu nữ ngẩng đầu chớp chớp mắt: "Hả?"

Mạnh Thanh Cúc ngữ khí nghiêm túc: "Cậu thật sự là không sợ bị đánh sao?".

[Tổng hợp tư liệu, các triều đại Hạ, Thương và Chu đã thực hiện chế độ phụ hệ để cai quản và quản lý bộ tộc dựa trên quan hệ huyết thống. Bạn nghĩ sao?].

Trong nét chữ của cô nàng, bốn chữ lớn được viết vào khoảng trống phía dưới: Chẳng ra sao cả.

Mạnh Thanh Cúc phục.

Bài tập hè năm ba thực sự rất nhiều, cơm trưa cơm tối đều là gọi cơm khách sạn, khách sạn năm sao ăn uống năm sao, toàn là mỹ vị.

Sau khi Mạnh Thanh cúc cùng Phàn Hủy vừa đi không lâu, khách sạn liền xảy ra chuyện ------ nghe nói là cảm ứng thẻ phòng của thang máy bị lỗi, để một người ngoài đi lên được, có ý đồ cướp bóc cưỡng hiếp, lúc này phía dưới khách sạn đang lấp loé đèn cảnh sát.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư