Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Lượt đọc: 4186 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »
Chương 86
em thích anh ấy từ khi còn bé.

❊ ❊ ❊

Chiếc xe hôm nay Hứa Ninh Thanh lái đến đón cô coi như khiêm tốn, Thường Lê mấy ngày này ở trường học thường xuyên phải thức đêm, sau khi lên xe không lâu liền ngủ mất.

Lần nữa tỉnh lại thì đã đến nhà hàng.

Thường Lê đi theo Hứa Ninh Thanh vào trong.

Hôm nay Hứa Ninh Thanh không mang cô đến mấy nhà hàng Tây sang trọng, mà là một nhà hàng được trang trí theo phong cách cổ xưa, nhân viên phục vụ đều mặc trang phục truyền thống, bát sứ đũa bạc chạm khắc tinh xảo.

Thường Lê thay đổi suy nghĩ trước đó, đây thực sự là một nhà hàng truyền thống Trung Quốc đắt đỏ.

"Sắp thi rồi, vẫn là nên ăn mấy món thanh đạm cho yên tâm." Hứa Ninh Thanh đem menu đưa cho Thường Lê chọn.

Thường Lê không chọn được món nào, lại đem menu đẩy trở về: "Chú chọn đi, cháu ăn cái gì cũng được."

Hứa Ninh Thanh chọn vài món đặc trưng của nhà hàng cùng với một ít rau trộn.

Giờ tan tầm cao điểm, khách trong nhà hàng bắt đầu đông dần, phần lớn đều là người vừa tan làm liền tới đây ăn tối luôn.

"Đúng rồi, cuối tuần này Niệm Niệm phải đi bệnh viện hỗ trợ các giáo sư trong trường, chắc là không thể dạy em rồi." Hứa Ninh Thanh nói.

Thường Lê: "À dạ? Không sao đâu, cuối tuần này cháu định ôn mấy môn xã hội* một chút."

*Nguyên văn là "文综" (Văn tổng) : Tổng hợp môn khoa học xã hội. Hệ thống ban thi bên Trung cũng giống chúng ta, nhưng cách nói hơi khác một chút, Trà chỉnh luôn thành cách nói của Việt Nam. Văn tổng bên đó gồm: Chính trị, lịch sử, địa lý.

Thường Lê lấy điện thoại ra ấn mở Weibo.

Tài khoản Weibo của cô cũng không đăng gì cả, lúc trước trừ bạn bè ra thì cũng không có fan hâm mộ, chỉ là từ lần Trần Tiềm Nhượng đăng bài thanh minh cho cô về sau liền bị fan hâm mộ của cậu ta chú ý, nhưng không hiểu sao lượt theo dõi lại tăng nhiều bất thường như vậy.

Tài khoản của cô chưa được xác minh, những nội dung lúc trước đều bị xóa bỏ, tìm hiểu nguyên nhân một chút thì thấy lúc trước cô có theo dõi Lâm Thành, mà trong cột người theo dõi Weibo của cô cũng có tên Lâm Thành.

Tập tranh lần trước Thời Niệm Niệm tặng cho cô cũng là của Lâm Thành.

Lâm Thanh là họa sĩ mà Thường Lê thích nhất, là một người có thiên phú, lại còn nổi tiếng từ khi còn trẻ, bởi vì xuất thân trong gia đình có truyền thống thư họa, cho nên năm nhất cao trung đã xuất bản tập tranh đầu tiên, lúc ấy đã gây nên làn sóng rúng động cả cái giới hội họa nhỏ bé này.

Bây giờ Lâm Thành vừa mới tốt nghiệp Đại học Z, nếu như tính thời điểm xuất đạo từ tập tranh kia, thì bây giờ cũng đã ngót nghét bảy năm rồi.

Giáo sư Phó Thương Khanh giáo sư chính là sư phụ của anh.

Thường Lê xem Weibo một lúc thì nhận được không ít tin nhắn riêng, hầu hết đều là là các "nhan khống*" khen cô xinh đẹp dễ thương, cô nhìn một vòng, chọn vài cái trả lời cảm ơn rồi quay về trang đầu.

*Nhan không: Chỉ một bộ phận fan u mê vì nhan sắc.

Đột nhiên, ánh mắt cô dừng lại, nhìn thấy tin tức Weibo mới nhất từ phòng làm việc của Lâm Thành, ghi là ngày mười tám tháng này sẽ đến Bắc Kinh tổ chức triển lãm một lần nữa, đã vậy lại còn đích thân đến trình diện.

Thường Lê kích động vỗ bàn, "ba" một tiếng.

Hứa Ninh Thanh giương mắt: "Làm sao vậy?"

Thường Lê vội vàng đưa di động qua, hưng phấn nói: "Là cái này! Anh ấy, anh ấy muốn đích thân tới mở triển lãm tranh! Lần trước bởi vì thi cuối kỳ nên đi không được, lần này vừa vặn thi đại học xong, cháu nhất định phải đi xem!"

Cô gái nhỏ kích động đến đỏ cả mặt, đôi mắt loé sáng bling bling, Hứa Ninh Thanh lần đầu tiên thấy cô kích động thành như vậy.

Hắn chăm chú nhìn Thường Lê một hồi, lúc này mới cúi xuống nhìn màn hình điện thoại, Weibo đó đăng hình cửu cung cách*, tám bức xung quanh đều là tranh vẽ, ở giữa là ảnh chụp một người con trai.

*Cửu cung cách: Nguyên văn "九宫格", này không biết dịch sao nên thôi Trà để nguyên chữ Hán nha. Bình thường đăng kiểu này là một hình to chia thành chín hình vuông xong ghép lại, nó có chế độ tự chia luôn. Nhưng cũng có thể đăng theo kiểu chín tấm tạo thành một chủ đề.

Hắn nhẹ giương lông mày: "Em thích cậu ta?"

"Em thích anh ấy từ khi còn bé!" Thường Lê lập tức nói.

"..."

Thường Lê cầm điện thoại về, nâng chống cằm lướt bình luận xem cách mua vé, ủ rũ nói: "Cũng không biết có tranh được vé hay không."

Hứa Ninh Thanh thanh âm nhàn nhạt hỏi: "Rất khó tranh à?"

"Đúng vậy, anh ấy vô cùng nổi tiếng!" Thường Lê giống như fan hâm mộ điên cuồng bảo hộ thần tượng của mình, liếc nhìn Hứa Ninh Thanh, giống như ghét bỏ hắn không có kiến thức: "Anh ấy lúc trước cũng là sinh viên Đại học Z đó, vốn đã có nhiều fan hâm mộ, lại còn đúng dịp thi đại học xong, người muốn đi chắc chắn vô cùng nhiều."

"..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172. Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176. Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184.
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của điềm thố ngư