Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 3055 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 93
nhật tâm tiểu đệ

❊ ❊ ❊

Ba canh giờ sau, Lý gia thôn, Lý Thành Thiên đã bí mật kéo Kim Đào về nhà, đối đãi bệnh nhân như là súc sinh, xuyên thẳng qua cửa, thái độ gần như Kim Đào chính là đã chết từ đêm hôm qua, nhưng cho dù là người chết cũng sẽ được khiêng lên đàng hoàng.

Lý Thành Thiên chính là giúp Kim Đào làm chuyện tốt, chịu thân thể tác động, rửa ác nghiệp mà thôi, Kim Đào nhưng giết hại biết bao nhiêu người.

Cho cùng là lười biếng không muốn cõng hắn về.

Lúc này, phạm nhân Kim Đào đặt chân tới Lý gia thôn, không nên chán nản cho bất kỳ ai biết được, một phát ném lên giường, Kim Đào vẫn chưa thể nào tỉnh lại, đi ra phía sau lúc, Lý Thành Thiên chuẩn bị xào nấu thịt Bàng Thục Trư, đạt được một phần thức ăn cho Kim Đào tẩm bổ, sau đó đi ra bên ngoài.

Tới tận bây giờ, Kim Đào đã vượt qua nửa ngày, Lý Thành Thiên nghĩ hắn đã là cải tử hoàn sinh, để lại cho hắn hai viên Hồi Xuân Tán.

Lý Thành Thiên hôm nay một mực không có đi bán tranh, mà Nguyên Huyên chính là đi Thiên Kim Lâu làm pháp sự cho Tuyệt Tình Yêu Nữ, có lẽ trong ngày an táng được.

Cho nên Lý Thành Thiên cũng là đi Mẫu Yêu Lâm một chút.

Không ngờ tại khi bắt đầu lại gặp Kim Đào sắp chết, thế là cứu hắn một phen.

Rốt cuộc Kim Đào vẫn không tỉnh lại, quyết định cho hắn nằm dưỡng thương.

Buổi trưa sau, Lý Thành Thiên băng rừng vượt núi, hướng đi về Trương gia thôn, mục tiêu muốn tới Trương Gia Phủ, nhìn Trương Chúc Linh, Trương Gia Phủ lúc ấy canh chừng nghiêm ngặt, không để bất kỳ người ngoài vào trong diện kiến.

Ngay trước cổng, cũng là có tới năm người hộ vệ cao lớn, đứng khoanh tay.

Lý Thành Thiên không dám nhìn vào, đi ngang cổng mới đứng lại, nghe được gần đó người dân nói chuyện.

Hôm nay Trương Gia Phủ phòng ngừa xảy ra sai sót đã mời tới Thất Nhân Bang, cũng như tên gọi trong bang có bảy người, trên giang hồ hành tung bí ẩn, ít ai thấy mặt, có người nói nhóm người này là hắc đạo sát thủ, người khác nói Thất Nhân Bang là người tốt, nói chung không ai nhìn ra thực hư.

Lý Thành Thiên dĩ nhiên không rõ Thất Nhân Bang, nhưng cũng tốt, tránh đám người Trương Phúc đổ ước muốn vào Trương Gia Phủ bắt người, mà Trương Gia Phủ nhân lực không có bao nhiêu cả.

Trái lại canh phòng nghiêm mật như vậy Lý Thành Thiên không tìm ra đường vào, chỉ có thể đứng nhìn.

Nếu trộm vào bên trong, Thất Nhân Bang gì gì đó ập ra khó tránh được hiểu lầm.

Lý Thành Thiên đang lúc nghĩ chợt một người đứng bên cạnh hắn, nhìn qua là một nam hài khoảng mười tuổi y phục vá vai, ánh mắt cùng với Lý Thành Thiên đều nhìn về Trương Gia Phủ.

Nam hài quần áo dơ bẩn, mặt tròn, hai mắt có chút không mở hết, tàn nhang bám trên gò má, một tay nắm kéo lấy quần, để lộ ống quần mở tới một lỗ hổng, kém chút đầu gối đều rơi ra bên ngoài.

Nhìn tới một cái hài tử nghèo Lý Thành Thiên cảm thấy đáng thương, nói. "Tiểu đệ ngươi cũng muốn vào trong sao?"

Hài tử lắc đầu nói. "Ta không đủ can đảm! Nhưng nếu ngươi muốn vào thì ta có cách."

Lý Thành Thiên kinh ngạc, hài tử quay qua nở nụ cười. "Lúc trước Linh tỷ thường giúp đỡ trong nhà ta, cha mẹ ta cũng rất quý trọng nàng, bây giờ ta muốn đi hỏi thăm nhưng không được, không biết có thể nhờ ngươi không?"

Một tiểu tử ăn nói lưu loát, trọng nghĩa, Lý Thành Thiên liền đưa tay xoa đầu hắn, nhẹ nói. "Đưa ta đi!"

Hài tử chính là dẫn Lý Thành Thiên vào nhà, đây là nhà hắn, mà căn nhà lại cùng Trương Gia Phủ gần như sát vách, đứng từ bên ngoài nhìn vào một bên đình đài lầu các, một bên vực sâu không thấy đáy.

Cũng vì Trương gia thôn đông người hơn, nhà cửa nối liền nhau, không như Lý gia thôn rời rạc, cách đất cách ruộng mới tới một toà nhà.

Nói chung hoàn cảnh hài tử này nghèo tương đương Lý Thành Thiên, không có tài sản gì, nhưng còn đỡ hơn hắn, buồng trong chia hai gian đạo tới phòng ngủ, Lý Thành Thiên nhận ra trong nhà không có người, bèn nói. "Tiểu đệ, cha mẹ ngươi đâu?"

"Cha mẹ ta bận đi làm công, nếu không ta không thể đem người lạ vào, sẽ bị đánh thừa sống thiếu chết!" Hài tử trong lúc nói vô cùng lo sợ, kéo tay Lý Thành Thiên tới một phương cửa sổ. "Mau lên! Mau chui qua!"

Lý Thành Thiên có chút nghi hoặc, nhưng trước mặt hắn chỉ là một thằng nhóc, hắn không cần sợ, thế là trèo qua cửa sổ.

Vừa ra bên ngoài liền đụng phải tường trắng, khoảng cách hai bên như muốn ép vào Lý Thành Thiên, chỉ cần hắn đi thêm bước nữa nhất định đầu ủi vào tường, vô cùng chật hẹp.

Bên trong nhà, hài tử đứng nhìn cửa sổ nói. "Là tường nhà Linh tỷ, ngươi đủ khả năng nhảy lên sẽ lập tức vào trong!"

Lúc này Lý Thành Thiên mới chú ý, vì người trong thôn xây nhà không quan trọng hoá ngay thẳng, hiện tại nhà của hài tử còn chếch lên phía trước, cho nên tại đường cái nhìn sẽ thấy hai nhà chạm nhau, nhưng phía sau nhà sẽ tách ra một đạo đất trống rất hẹp.

Lý Thành Thiên nhìn lên bức tường Trương Gia Phủ không có tới mười mét, quay đầu mỉm cười. "Ngươi thật thông minh! Bình thường vẫn dùng cách này sao?"

Hài tử liền nổi nóng. "Ngươi thì có! Bình thường Linh tỷ không bị nạn, có thể ra ngoài, cần gì dùng cách này? Hơn nữa tường nhà trơn trượt, ta không có cầu thang."

Sau đó nói thêm một câu. "Linh tỷ rất tốt với ta, thường mua cho ta đồ ăn vặt, ngươi phải đối xử tốt với tỷ ấy!"

Trong lúc mọi người nói Trương Chúc Linh là Giao Long Phủ mầm hoạ, lại có một người quyết tin tưởng nàng, đương nhiên chỉ có hài tử hiểu chuyện, thuần tâm giản ý.

Lý Thành Thiên nói. "Tiểu đệ ngươi tên gì?"

"Hừm! Gọi ta Nhật Tâm!"

"Tên hay lắm! Nhật Tâm tiểu đệ, ta sẽ nhớ ngươi!" Dứt lời Lý Thành Thiên chân dậm vào đất, dùng khinh công trực tiếp nhảy qua bức tường.

Hài tử chỉ cảm giác gió đập vào mặt, sau đó Lý Thành Thiên đã vào bên trong Trương Gia Phủ, hai mắt liền trừng lớn. "Cao thủ nha!"

Ngay bên trong, Lý Thành Thiên âm trầm khí tức qua Trương Tường dược thất, mặc dù đóng cửa, nhưng theo khe cửa phát ra ánh sáng chớp nhoáng, âm thanh mài đục, cũng không biết điên cuồng làm cái gì.

Sau đó thẳng tới Trương Chúc Linh khuê phòng, lần này cũng là không khoá cửa, Lý Thành Thiên dễ dàng tiến vào.

Thời buổi này nhà xí chưa thể đặt trong phòng, cho nên Trương Tường khó mà khoá cửa.

Lý Thành Thiên như âm hồn bất tán vào trong, bước đi không nghe tiếng bước chân, đạt trình độ xuất quỷ nhập thần.

Trương Chúc Linh chính ngồi trước gương, mặt nàng rơi vào trong gương đồng, Lý Thành Thiên nhíu mày đi tới, ngẩn người nhìn một bộ mặt trở về như trước kia, thậm chí da mặt còn có phần trắng hơn, ngón tay nõn nà sờ lên mặt, cũng không phải dạng chân gà.

Đặc biệt là một đôi thủy nhãn, như bảo châu lấp lánh.

Trương Chúc Linh thấy cái bóng khác trên gương, giật mình quay lại.

"Thiên ca!"

Lý Thành Thiên kiềm nén cảm xúc, cười nói. "Ngươi đã hết bệnh?"

"Phải! Gia phụ đã dùng y thuật trị cho ta!" Trương Chúc Linh đứng lên, tỏ ra vui mừng. "Ngươi tới thăm ta vui lắm! Ngươi hãy đi đi!"

Lý Thành Thiên bị Trương Chúc Linh ngốc đứng im, nhếch miệng nói. "Lại muốn đuổi ta rồi?"

"Ngươi nhìn ta hoàn toàn bình an vô sự!" Trương Chúc Linh kéo chân váy xoay một vòng, như đoá hoa lê đẹp mắt.

"Ngươi không hiếu kỳ làm sao ta có thể vào đây?" Lý Thành Thiên có chút thất vọng, tìm tới công chuyện nói.

"Làm sao?"

"Chính là Nhật Tâm tiểu đệ!"

Trương Chúc Linh liền nhớ ra. "Là tên nghịch ngợm đó, nhưng ngươi ở đây lâu có ích gì? Nếu cha ta biết chắc chắn nổi giận, sau này thời gian vẫn còn nhiều!"

Lý Thành Thiên nhìn Trương Chúc Linh cười tươi như vậy, bất đắc dĩ gật đầu. "Vậy ta đi đây!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »