Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2959 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 75
hợp tác làm ăn

❊ ❊ ❊

Nguyên Huyên cái trán ứa mồ hôi, cứ tưởng là nói chơi đâu, không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng như vậy.

Hoàng đế chính là thiên tử, ảnh hưởng vận mệnh vô số người, cho nên Thần tộc muốn bảo vệ hắn?

Nhưng Nguyên Huyên tính cách thô cứng, đã nói ra sẽ không thay lòng, hai bàn tay đè lên mặt bàn, đứng lên. "Tiếc là đại sự sẽ không có mặt bần tăng, lời muốn nói đều đã nói!"

Hắn xoay người đi, mắt đen nữ nhân đứng dậy, ánh mắt có chút không kiên nhẫn. "Về đèn liên hoa của ngươi thì sao? Có phật hoả chiếu sáng dẫn cho Thần tộc trên cao thấy rõ chúng ta làm việc tốt."

Nguyên Huyên muốn nói lại thôi, chỉ quay lại cười hết sức huề vốn, sau đó tiến ra bên ngoài phòng.

Vừa như vậy đã có một cái hắc bào nam nhân đứng chờ từ ngoài cửa, lập tức xông ra đón đầu lấy, bàn tay trái sờ qua đằng sau cái mông, cũng là nơi một thanh bảo đao mắc ngang.

Nhưng nhìn tới cái đầu trọc này cao hơn hắn không chỉ một cái đầu, hình thể gấp ba, trông như trong sơn động hắc hùng tinh đội lốt người, thế là rất hoà thuận nói. "Ngài đi thong thả!"

Nguyên Huyên ờ, đi ra bên ngoài Thành Trung Phủ.

Kỳ thực hắn theo phương trượng chỉ thị dự Bất Sương huyện Thủy Thổ Tùng, cũng là được phân phó cùng Giao Long Phủ xử lý chuyện này.

Nhưng chuyện liên quan mạng người, hắn là người phật môn, tự giác thấy hai bên nặng nhẹ không cân bằng nên từ chối, chỉ là uổng công lữ hành dài như vậy.

Ra tới vỉa hè Nguyên Huyên ngồi xuống đếm tiền lẻ, cảm thấy không đủ trở về, cũng không biết đem cái gì cho bán.

Tại thời buổi tăng ni không lo chuyện cơm ăn áo mặc, lại xuất hiện một người như hắn đắn đo thật là khác biệt.

Chợt lúc này một vị tăng nhân khác đi ngang, công khai kéo áo một người.

"Nhìn thí chủ diện mạo sáng ngời ngời, nhất định là được phật quang phổ chiếu, có thể cho bần tăng hoá trai hay không?"

"Nhưng ta không mang cơm!" Người kia đáp.

"Không sao, thí chủ có thể thay bằng thứ khác! Đặt tâm bố thí, phật gia phù hộ tới thí chủ, công danh viên mãn, thọ nguyên vô tận."

Kết quả người kia ném mấy quan tiền vào trong chén.

Hắn đi xa hai mươi mấy mét vị tăng nhân vẫn không ngừng lạy tạ, còn nói thêm mấy câu, sau đó nghiêng mặt nhìn về hướng Nguyên Huyên.

Ý là làm người phải biết thức thời, học hỏi ta đây, có cái miệng hữu dụng thì độ hoá chúng sinh đi.

Thời buổi này nghiêm túc quá không được, có tiền ăn mới là thiên trường địa cửu nha.

Nguyên Huyên ngấm ngầm thở dài, tiếp tục đi về một hướng.

..............

Lý Thành Thiên tỏ ra thụ ý, gật đầu, nhưng nội tâm có hơi hồi hộp, lần trước gặp Hắc Cốt Yêu Thụ xem như mình may mắn, nếu khác đã chết dưới tay Phục Linh Cô rồi, hắn nhưng ăn hai lần.

Không ngờ là nấm độc, vì là từ xác ngàn năm yêu vật, độc hẳn không thấp.

Trương Tường không biết Lý Thành Thiên rơi vào Đường Táng đạo khảm, cho nên xác định hắn không phải tu chân giả, chỉ là tình cờ nhặt được đồ tốt, mèo mù vớt cá rán mà thôi.

Thấy Lý Thành Thiên chôn chân một chỗ còn không chịu đi, Trương Tường hỏi hắn làm sao, bệnh hoạn dễ trị, nhưng bệnh lì đòn khó cứu.

Lý Thành Thiên bèn nói. "Thực hư chuyện của Linh nhi ra sao?"

Đã Trương Tường không nắm rõ Trương Chúc Linh thực trạng, vậy thì nhìn tới nguyên nhân.

Trương Tường từ tốn nói. "Hiền chất gọi tiểu Linh đi Thủy Thổ Tùng, tiểu Linh suốt buổi không có làm gì, nhưng uống qua thánh thủy. Cái này chỉ là một chút phong tục mà thôi, đều là nước sạch, tất cả chín người đại diện cửu sơn cũng uống nó..."

Cửu sơn bao gồm Bất Sương huyện chín thôn cộng lại, cũng là chín cái duy nhất sơn thôn.

Trương Tường nói hắn ban đầu cũng nghi ngờ dựa trên thánh thủy, nhưng nghe Trương Chúc Linh mạch tượng liền không biết thực hư.

Nhưng mỗi Trương Chúc Linh trúng phải, trong người sinh ra yêu tính, Trương Tường chẩn đoán không được, mà cho dù nghi ngờ về thánh thủy lại không khả năng.

Từ trước tới nay cửu sơn thôn vẫn theo phong tục làm Thủy Thổ Tùng, chưa từng xảy ra trường hợp này, mặt khác có tới chín người uống thánh thủy, duy nhất Trương Chúc Linh gặp nạn, bọn hắn nói đây là số trời.

Trương Tường nghĩ nát óc, Chúc Linh nhà hắn không có thứ gì để người khác hãm hại, không lẽ muốn nhắm vào hắn, nhưng làm như vậy cũng đâu đạt được lợi ích gì.

Trùng hợp Giao Long Phủ đại tư tế lại ra quyết định như vậy, Trương Tường không dám đem con gái mình giao ra.

Ai biết bọn hắn đối xử nữ nhi như thế nào?

Thôn dân thiếu kiến thức rất manh động, gặp nàng còn không ném đá?

Người nói nàng là yêu thai, Trương Tường mất mặt cũng không quan tâm, nhưng hắn xót xa cho nàng, mọi chuyện để nàng lưu lại vết thương thật sâu.

"Ngươi đã biết hết, ta không giấu ngươi!" Trương Tường khổ tâm nói.

Lý Thành Thiên nghĩ không phải không thể đoán người hãm hại, mà là Trương Tường không dám, Giao Long Phủ đại tư tế cái bóng quá lớn.

Trước mắt cố vượt qua lần này, còn không được, mặc kệ đúng sai hắn vẫn phải bảo vệ Trương Chúc Linh.

"Vậy ta xin đi trước!" Cho cùng vẫn không gặp được nàng có ở lại chẳng được gì, Lý Thành Thiên bèn cáo biệt.

Trương Tường càng không muốn lưu hắn, lập tức đứng lên đưa tiễn.

"Không cần phiền như vậy, nhờ người mở cửa cho ta là được!" Lý Thành Thiên cười nói.

Được gia nhân dẫn ra bên ngoài, Lý Thành Thiên đi ngang vẫn nhìn lại Trương Chúc Linh khuê phòng, không thể quên được dung mạo nàng vừa rồi.

Gần đó trong bồn hoa hai người kia có dấu hiệu tỉnh lại, Lý Thành Thiên bước nhanh đi.

Lần đầu vào nhà nhạc phụ biếu lễ cũng thôi đi, không thể lưu ấn tượng xấu.

Ra ngoài phủ, Lý Thành Thiên trước định về nhà một lát, không ngờ sau lưng hắn xuất hiện một người.

Vốn không nhìn nhiều, nhưng người này quá nổi bật, một cường đạo khôi ngô vạm vỡ.

Ách, là Nguyên Huyên hoà thượng!

Mặt mũi hắn thật là bẩm sinh dữ tợn, bên mắt trái được bịt một khối đệm, Lý Thành Thiên liên tưởng ngay tới trong phim hải tặc.

Chắc hẳn ra đường hù doạ qua con nít, đeo phục sức giảm đi tính hỏng bét.

"Thật là đúng lúc!" Hắn đặc biệt có cảm tình với Nguyên Huyên, đứng lại chào hỏi.

Nguyên Huyên nhận ra, đơn chưởng đưa trước ngực. "Không ngờ thí chủ là người Trương gia thôn!"

"Ta chỉ ở thôn bên cạnh, không khí ở đây tốt chứ?" Lý Thành Thiên bắt chuyện, sau đó muốn kéo Nguyên Huyên uống trà.

Bất quá hắn có một đồng thôi nha, nên dừng lại.

Ngược lại Nguyên Huyên mời hắn đi uống trà.

Lý Thành Thiên thầm nghĩ từ lúc nào hoà thượng này rảnh như vậy, nhưng vẫn đồng ý.

Cụ thể Nguyên Huyên có chút chuyện muốn nói.

Nội hôm nay hắn đã dùng ba lần trà, còn có thôn trưởng.

Lý Thành Thiên giật mình nói. "Trưởng lão đây quen biết Trương Phúc?"

Nguyên Huyên trước đó từ xa nhìn thấy Lý Thành Thiên từ Trương Gia Phủ bước ra, đại khái điều gì, nhẹ gật đầu.

Sau đó nói. "Bần tăng muốn tìm tới một trung tâm thương mại mà đặt chỗ, nhưng không có người quen, thí chủ có biết thì cho ta cái ý kiến!"

Lý Thành Thiên không dám tin nhìn tới, nói. "Ngươi muốn bán cái gì?"

Nguyên Huyên nói. "Bán tranh."

"Được nha!" Lý Thành Thiên liền đáp ứng. "Nhưng không phải nơi này, đi Lâm thị tìm lề đường đặt sạp hàng, đóng tiền tương đối thấp."

Nghe xong như đánh trúng hồng tâm, Nguyên Huyên mừng rỡ gật đầu. "Bần tăng chính là ý này! Nhưng... Ta thấy thật ngại quá!"

"Ngươi đã một lần giúp ta, giữa hai ta không có từ ngại! Bất quá... Vừa vặn ta cũng biết vẽ tranh, chúng ta hợp tác, ngươi bỏ vốn, ta chỉ lấy một phần hoa hồng."

Là học từ Phùng Hạ Nhân nhận hoa hồng phí.

Lý Thành Thiên thật thiếu tiền, trong lúc chờ Phùng Hạ Nhân bán đồ vật phần hắn tìm một chút sinh ý.

Nguyên Huyên nghĩ rất nhanh nói. "Được thôi!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »