Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2761 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 8
sự tình không đơn giản

❊ ❊ ❊

Mà Lương Hàn cũng không hỏi địa chỉ tựa hồ đã quen thuộc, Hoả Đại Tiên nói. "Không còn gì nữa bần đạo đi trước!?"

"Mời đại tiên thong thả!"

"Bần đạo cáo từ!"

"Không tiễn!"

Hoả Đại Tiên xoay người, ôm bình sứ nhẹ nhàng nhảy lên, bàn chân rất nhanh đạp vào tàng cây, sau đó lăng không lăng không.

Lý Thành Thiên nhìn ngứa mắt, bái bai thôi liền phiền phức như vậy, còn muốn người ta phải nhìn theo bóng lưng mình hâm mộ.

Nhưng cũng phải công nhận thông qua chuyện vừa phát sinh con hàng này có chút bản lĩnh, từ áp dụng đạo thuật cho tới am hiểu cách đánh yêu nhân.

Lương Hàn chú ý Hoả Đại Tiên một chút, sau đó quay lại thấy Lý Thành Thiên đang suy nghĩ cái gì, giật mình nhìn sang hai phía đám gia nhân, giận dữ nói. "Ngươi đứng sau lưng chúng ta nghe lén cái gì đâu?"

Lý Thành Thiên tỏ ra ủy khuất. "Tiểu nhân nào dám nghe lén, tiểu nhân là muốn gặp Lương lão gia nói chuyện riêng, nhưng không dám xen vào giữa hai người đang tâm đầu ý hợp."

Lương Hàn nhấn từng chữ một. "Ngươi mỗi ngày chỉ biết ba hoa, nói đi ngươi muốn cái gì, nếu không thể giải thích ta liền cho ngươi ăn gian nói dối, ra lệnh cho người đập gãy hai chân ngươi!"

Nếu như tại thời hiện đại nói ra lời này, phỏng chừng được phân nửa câu liền bụm mặt ôm máu mũi.

Nhưng tại đây là rất bình thường, chia thành ba giai cấp, thượng lưu là có tiền có địa vị, những đại thương nhân hay thư sĩ có tri thức xếp vào trung lưu, còn tầng hạ lưu như Lý Thành Thiên đây.

Phân biệt giai cấp rất rõ ràng, người tầng trên nói người tầng dưới nghe không thể phản kháng, như dạng này Lương Hàn giáo huấn, bất chấp có đập gãy hai chân Lý Thành Thiên cũng phải cảm ơn, với lý do chính là nói láo.

Giống như cha mẹ dạy dỗ con cái nào dám lên tiếng, chẳng phải không có đạo nghĩa.

Lý Thành Thiên cúi đầu nói đa tạ, tiếp theo vào vấn đề. "Ta sợ buổi sáng ngài nhiều bận rộn, hiện tại có dịp tốt, muốn hỏi ứng trước tiền lương, vừa vặn trong nhà ta hết sạch gạo, đói gần chết!"

Vừa có lý do chính đáng cũng là thứ Lý Thành Thiên đang cần, quả thực hắn đang mất khả năng sinh hoạt, xin Lương Hàn đi ca ngày muốn ăn hai bữa chống đỡ nhưng không được.

Mặt khác muốn đem một con gà về hẳn Lương Hàn không chú ý, nhưng hắn không dám, bị bắt quả tang nhất định mang thương tích đầy mình, không có tiền gặp đại lang liền hỏng.

Thế giới này bị thương nguy cơ nhiễm trùng cao, mất mạng không nói chơi.

Mà xét Bình An Quốc trộm cắp vẫn có thể đi tù.

Tội cao nhất là phản quốc, chống đối triều đình, lăng mạ hoàng thất vương triều, không nói nhảm trực tiếp tra tấn tới chết.

Thứ hai bất hiếu, không tôn sư trọng đạo đồng nghĩa giết người, có thể từ đày đi biên ải cho tới chặt đầu tử hình.

Thứ ba trộm cướp, tùy theo mức độ mà chặt bàn tay hoặc giam vào lao ngục, tại thôn có khi theo luật làng không rảnh kiện cáo, mà hô hào cả thôn trai tráng xúm lại đánh đập, chết hay không thì do số phận hắn, cho nên Lý Thành Thiên không dại đi trộm một con gà, vừa ảnh hưởng hình tượng lại gánh chịu hậu quả.

Thứ tư là dâm ô, nếu Lý Thành Thiên đi chọc gái, đối phương nhìn không thuận mắt có thể kiện hắn, sẽ khiến hắn đi tù hoặc đòi tiền, tương đương tại Địa Cầu dùng thuật ngữ ăn vạ, cho nên đi cua gái tương đối nguy hiểm, ngược lại nếu hắn là người tầng trung lưu thì không sao, gọi là cái gì mà phong lưu nho nhã, hái hoa bắt bướm các thứ.

Lúc này Lương Hàn hừ hừ không ngừng, đem xâu tiền ném vào người Lý Thành Thiên. "Cho ngươi thêm hai đồng, ngày mai trở về đi, sau này không cần tới đây làm!"

Lý Thành Thiên sắc mặt lúc trắng lúc xanh nói. "Vì cái gì nha? Ta làm việc rất có trách nhiệm, không để gà Lương lão gia thiếu một sợi lông, tính tình cũng tốt."

"Tốt con em vợ ngươi!" Lương Hàn tức điên. "Một ngày đi làm một ngày nghỉ, thật có trách nhiệm! Ta nghĩ có nên để ngươi thay ta lên làm chủ hay không!?"

Lý Thành Thiên xoa xoa cọc tiền, tiếp theo lại nói đa tạ, đổi lại là hắn cũng không kiên nhẫn như Lương Hàn thuê hắn mấy tháng liền.

Đúng là một ngày đi làm một ngày đi Địa Phủ.

Nhưng vấn đề tiếp theo là làm thế nào nha, xin việc trong thôn không ai dám nhận, chỉ còn cách tự mình vào rừng bẫy chim săn thú.

Nếu biết nhìn thảo dược cũng tốt, hắn có thể hái thuốc, tiếc là không biết, nhặt về thuốc độc không khéo làm nên tai hoạ.

Chợt trong đầu Lý Thành Thiên bắn ra tinh quang, xuất hiện yêu nhân đương nhiên phải có yêu thú, hay là hắn sẽ lên núi xuống rừng tìm yêu thú.

Cũng không tệ, yêu thú bán ra vô cùng lời, dùng nguy hiểm tính mạng đánh đổi.

Haiz, sau này con em Địa Phủ biết Diêm Vương trước đây từng làm thợ săn kiếm ăn sống qua ngày, nhất định bị doạ sợ tái mặt.

Lương Hàn không khách khí dẫn gia nhân rời đi, Lý Thành Thiên cũng không khách khí đi về.

Nhận tiền rồi, ở lại làm gì, người ta sẽ không nói hắn phẩm chất tốt.

Vậy mà Lý Thành Thiên dọc đường về gặp được Hoả Đại Tiên.

Phát hiện Hoả Đại Tiên đang cùng một người nói chuyện phiếm, Lý Thành Thiên vội giữ khoảng cách, thổi tắt đèn lồng nấp sau một gốc cây lớn.

Nhưng Hoả Đại Tiên vừa rồi lăng không lăng không, lý nào còn chậm hơn Lý Thành Thiên tản bộ về.

Xem ra đúng là thiên ý, ngươi làm chuyện gì xấu ngẫu nhiên đụng phải ta, khác không dám nói, ta người này tính hiếu kỳ thật cao, nhịn không được phải nghe lén.

Bất quá Lý Thành Thiên chưa nghe ra cái gì nam nhân kia tách biệt đi, còn lại Hoả Đại Tiên cảnh giác nhìn xung quanh, sau đó mới an tâm đi về hướng khác.

Lý Thành Thiên thầm nói Hoả Đại Tiên không có bao nhiêu khí lực, lăng không trang bức, hiện tại còn không bay nhảy đi.

Mà hắn nhìn nam nhân kia trong chốc lát đã cảm giác quen thuộc.

Chính là một trong đám người quần chúng ban đầu vây xem.

Từ khoảng cách không nhìn rõ mặt, nhưng nhìn ra y phục.

Tại Bình An Quốc y phục cũng như chia giai cấp.

Phải kể đến màu, năm màu cơ bản, trong đó đỏ đen trắng thường dùng trong lễ tiết, xanh là Lý Thành Thiên đang mặc đây, còn vàng chỉ vài cái đứng đầu hoàng gia.

Tiếp theo là pha màu, những màu sẫm như tím nâu tương đối dễ pha, cùng với xanh dành cho tầng hạ lưu.

Hơn nữa thể hiện màu không đơn nhất, còn bị hỗn tạp xấu xí, phối hợp vải hạ phẩm, rẻ tiền.

Còn làm ra màu đẹp tươi sáng đương nhiên cả tím cùng xanh vẫn có thể cho trung lưu, ngoài ra màu cam cùng lục cũng như vậy.

Mà càng khó pha màu đương nhiên cần độ kỹ nghệ, mất thời gian, cho vải tốt mới đúng, nên tầng lớp hạ lưu không thể nhìn thấy những dạng này.

Trong thôn này đặc biệt nghèo, có tiền như Lương Hàn chỉ có một cái, Lý Thành Thiên nhìn phong cách ăn mặc đã quen mắt.

Lại nói trong thôn đa số có họ hàng, Hoả Đại Tiên là đạo sĩ nơi khác nhất định không liên quan tới thôn, còn nói là bằng hữu nằm mơ đi, nhìn hắn bộ dáng tham tài làm sao cùng hoang dã sơn thôn làm bằng hữu.

Kết luận Lý Thành Thiên nhìn ra nam nhân kia là như vậy, phán đoán là người Hoả Đại Tiên cài vào.

Lập tức hắn minh bạch quần chúng không phải tự nhiên tới, cho dù yêu nữ có chút náo động nhưng không thể dẫn tới tập hợp nhanh như vậy, xem số lượng cùng thời gian đều chuẩn xác.

Là có người biết trước nên thông báo?

Nhưng nhìn Hoả Đại Tiên đối xử yêu nữ Lý Thành Thiên không nghĩ nàng là yêu bộc.

Chỉ còn một khả năng, Hoả Đại Tiên chủ động dẫn tới yêu nữ.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »