Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2874 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 48
hắc cốt yêu thụ

❊ ❊ ❊

Xông tới rừng liễu thời khắc này đã rơi vào yên tĩnh, ba người Đường Táng xôn xao lên, vì Thần Kiếm Tông không đưa ra giới hạn số lượng, cho nên lấy được năm khoả Phục Linh Cô coi như hoàn thành nhiệm vụ.

Đường Táng nghĩ nhanh qua nói. "Đưa cho Bách Y Quán một cái chúng ta còn bốn cái, mỗi người nhận một cái đi, đem về Thần Kiếm Tông một cái."

Dương Lực xoè rộng bàn tay đếm ngón tay, sau đó ủy khuất kêu lên. "Ngươi nói người chịu đi xuống là lập đại công sẽ chia nhiều hơn mà?"

Cũng không thể trách Đường Táng, ban đầu còn định giao nộp Thần Kiếm Tông nhiều Phục Linh Cô, chẳng qua không ngờ bọn chúng mọc ít như vậy.

Bây giờ ba người còn lại ba cái, muốn chia nhiều hơn là làm sao chia?

Hắn cũng không rõ ràng Phục Linh Cô có thể tách ra từng đầu nấm hay không, sợ là mất đi tác dụng.

Nhưng cái gọi là đại ca uy nghiêm phải có, Đường Táng làm bộ nổi giận nói. "Ta nói Lập Bình không phải nói ngươi!"

Nhận được đối xử tệ bạc Dương Lực cũng phải im lặng, ai bảo hắn không giỏi làm toán đâu.

Mãi im lặng Lý Lập Bình quay qua nói. "Ta có một ý! Cũng vì tên vừa rồi lấy mất một đầu, đó là phần của ngươi, nếu ngươi muốn nhiều hơn thì tìm hắn đòi lại đi!"

Đường Táng hai mắt sáng lên, gật đầu nói. "Đúng nha, ngươi có dám không nha?"

Tại trong rừng giết người ném xác vào bụi cây cũng không ai biết, bọn hắn đã nghĩ qua trường hợp này.

Dương Lực hùng hùng hổ hổ nói. "Là! Để coi tên kia đi đâu rồi?"

Lúc này Lý Thành Thiên đi tuốt đằng sau, tránh cho bị người khác cướp hàng.

Ba người Đường Táng chậm bao nhiêu hắn chậm bấy nhiêu.

Đối phương dường như rất có cảnh giác, Lý Thành Thiên không tiện ra tay, đương nhiên hắn cũng muốn cướp hàng.

Làm toán dễ nhất là chia hết bằng một, chính là một mình ngươi lấy hết.

Mọi thứ đều ẩn ẩn trong ý niệm, song phương chưa có động thủ, chỉ là lúc này bọn hắn đi ngang lão liễu liền phát sinh dị biến.

Lý Thành Thiên bị chấn kinh phải dừng lại, ánh mắt rơi trên mặt đất nhận ra có cái gì không đúng cho lắm.

Cứ tưởng rễ cây lâu năm hiển nhiên cứng cáp, không ngờ tụi nó lúc này ngo ngoe muốn động, từng nhánh từng nhánh ngược lại là mềm dẻo xông phá mặt đất mà chui lên.

Vài đầu rễ cây hướng tới ba người Đường Táng cuốn lấy, bọn hắn chưa kịp phản ứng đã bị rễ cây ép quỳ gối, tay chân thân người đều có rễ cây lượn quanh, sau đó tụi nó thô cứng lại hình thành gông kìm khoá chặt ba người.

Chỉ chừa lại cái đầu, sáu viên tròng mắt đờ đẫn không hiểu chuyện gì xảy ra.

Đường Táng bỗng quát lên. "Lại gặp thứ gì vậy?"

Bên cạnh hắn Dương Lực hoảng hốt nói. "Ta nghĩ chúng ta đụng phải Mộc yêu!?"

Nghe nói Đường Táng thật là xúc động, gấp muốn nhảy tới tung một quyền nện vào đỉnh đầu cái tên đần này, tiếc là đang bị trói không thể.

Ai ai đều biết, trong rừng không có Mộc yêu chẳng lẽ là Thủy yêu, nói chuyện huề vốn.

Lý Thành Thiên sợ hãi nhìn quanh, trong đầu đang nói với hệ thống. "Ngươi có nhìn ra là yêu vật nào không?"

[Là Mộc yêu đi!]

Lập tức Lý Thành Thiên trên trán u một cục.

Nhưng là rất nhanh cho hắn đáp án, đằng kia lão liễu trên người tản mát ra lục quang, đồng dạng giữa rừng liễu tối tăm một chi nến quái dị thắp lên, khiến mọi người đều chú ý tới nó.

Lão liễu này không chỉ là một cái cây lâu năm, còn là thành tinh!

Ánh sáng này là yêu quang bản sắc của Mộc yêu, diệp lục chi sắc.

Bất quá nhìn lão liễu hiện tại không còn cái lá cây nào, thay vào đó là vô số đầu thanh xà giùng giằng dưới cành cây, tụi nó há miệng cất lên âm thanh như là ai oán, như là thống hận.

Rất gần với ba người Đường Táng đang quỳ trước lão liễu, khiến bọn hắn run rẩy khẽ thốt lên.

Trước đó bọn hắn đều tin tưởng vào khả năng chính mình, Thần Kiếm Tông luyện tu chân giả nhưng còn là khu ma sư, chủ ý hàng yêu phục ma.

Bọn hắn là ngự kiếm sư cũng học qua phù pháp chi thuật, có điều không bằng đạo sĩ mà thôi.

Nhưng mà, mấy cái rễ cây này cũng quá hỗn đản phong bế huyết mạch bọn hắn, nói chung bọn hắn nên cảm giác dần tê dại, chứ không thể làm gì khác ngoài một thân người nhỏ bé.

Con người cũng như hạt bụi trước sức mạnh thiên nhiên, chính là cảm giác này.

Lý Thành Thiên cảm nhận một loại áp lực vô hình, nghĩ muốn chạy, hai chân nhẹ nhàng lui về phía sau, được vài bước chân đột nhiên nặng nề lại, quay đầu ra sau nhìn...

Không ngóng tới bên ngoài rừng liễu, chỉ thấy trước mắt là hoàng kim khí từ đất bay lên, một đường thẳng tới lên trời, Lý Thành Thiên nhìn bao quát đều có, nhàn nhạt mà thôi.

Nhưng để cho hắn nội tâm lạnh đi.

Lão liễu kia, vậy mà là Kim yên yêu!

Kim yên yêu trên Bạch yên yêu một bậc, dạng này có hai lựa chọn, một là chịu lôi kiếp hoá hình người, hai là đủ tiêu chuẩn gia nhập Yêu tộc thượng cấp.

Vì Bạch yên yêu nếu như hoá hình người là có thể vào Yêu tộc, còn Kim yên yêu thực sự rất khó thấy, mà Lý Thành Thiên trước một đầu Kim yên yêu dĩ nhiên đấu không lại.

Nói chính xác chỉ cần động ngón tay là có thể lấy đi mạng hắn.

Nghe nói trong Yêu tộc thành chủ đều là Kim yên yêu, tại sao Mẫu Yêu Lâm cũng có một cái?

Cái đậu xanh Đường Táng bị Bách Y Quán hố một quả nặng, thật ra Phục Linh Cô không dễ lấy như vậy, nếu là kéo Thần Kiếm Tông cả đám tới đây sợ vẫn chưa đủ sức bảo lãnh bọn hắn đi về.

Lý Thành Thiên khó lòng, hắn không dám chạy, đúng hơn là yêu khí toả áp lực quá mạnh không thể chạy, chỉ có thể đi tới đằng trước.

Tốt nhất là chờ đợi...

Tại lão liễu trên ngọn cây mọc ra một cái gương mặt to lớn như mặt bàn tròn, nhưng là đen sì lại bằng khô cốt, bên trong có lục quang từ hốc mắt lỗ mũi cùng kẽ răng chiếu ra ngoài, không biết còn tưởng bên trong gắn đèn điện tử đâu.

Đang nhìn tới Lý Thành Thiên trong đầu có giọng nói.

[Rốt cuộc hệ thống đã biết đây là trong truyền thuyết Hắc Cốt Yêu Thụ. Dùng xương cốt người hay động vật tu luyện, từ bạch cốt thành hắc cốt, tự tạo cho mình một cái hố chứa tà khí, hấp thu nhật nguyệt tinh hoa lẫn tà khí, sức mạnh không sao kể hết!]

[Cũng là lợi thế của Mộc yêu, hấp thụ dương quang nhưng Mộc yêu tính âm, ngày đêm đều có thể không ngừng tu luyện, lại thêm dưới gốc cây một cái hố hắc cốt, rễ cây chuyển hoá tạp chất so các loại động vật khác dung nạp nhanh hơn.]

[Ký chủ nha, làm một Tiên nhân đừng có dại dột xông vào, hệ thống là không khuyến khích!]

Lý Thành Thiên nhất định không xông vào, thầm nói. "Sao ngươi lại biết?"

[Chỉ khi Hắc Cốt Yêu Thụ hiện thân ta mới biết, cũng như cảnh báo tới quần chúng xung quanh. Bất quá không dùng ngôn ngữ con người mà là ngôn ngữ thiên nhiên, trí năng thấp sẽ không hiểu được.]

Lý Thành Thiên trên trán lại thêm u một cục, trí năng thấp.

Cảm giác hệ thống thật may mắn khi ký sinh vào hắn, một cái người đầy đủ khoan dung độ lượng, chứ gặp người khác xấu tính sẽ không tha thứ cho nó.

Lúc này lão liễu kia phát ra tiếng nói, là âm thanh lão nhân, nhưng không yếu ớt mà hữu lực, nói ồm ồm như là từ lòng đất vang vọng lên. "Các ngươi dám phá giấc ngủ ta?"

Ba người Đường Táng quay qua, ba khuôn mặt ủy khuất hướng tới Lý Thành Thiên.

Làm gì nhìn ta nha?

Là các ngươi muốn bẫy ta, khiến cho đám Quỷ Dạ Yến kêu la náo động, các ngươi tự gánh hậu quả đi.

Hắc Cốt Yêu Thụ lại nói. "Trông các ngươi là khu ma sư?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »