Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 3004 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 83
địa phủ mặt trời

❊ ❊ ❊

"Ta nghĩ tiết học nên là chấm dứt tại đây!"

Một lần nữa Vạn Pháp Lão Sư chính là xuất hiện bên cạnh Lý Thành Thiên, xem hắn ngủ, lần này hết kiên nhẫn mà trực tiếp ngồi xuống, vừa thấy Lý Thành Thiên thức dậy liền đứng lên.

Lý Thành Thiên cũng là đứng lên. "Làm vương vẫn phải thấp hơn sư, sư ân cao như núi, cảm ơn đã cho ta mở mang kiến thức!"

Vạn Pháp Lão Sư khẽ lắc đầu, có lẽ đại vương thực sự cầu học, nhưng làm người không thể ép buộc, vẫn là vác quân ra trận đánh nhau sẽ tốt hơn.

Lý Thành Thiên khẽ lắc đầu, hoá ra mỗi tầng chỉ cho hắn hạn chế học một tầng công pháp, nếu tiếp tục học chẳng được gì.

Nhưng Vạn Pháp Lão Sư có mặt thật đúng lúc, Địa Phủ càng lúc nhiều người, sau này còn có cơ hội tìm hắn.

Một người chỉ cần dùng phương pháp giảng học, lời nói mà thôi lại có thể khiến người khác ngộ đạo, tương lai dĩ nhiên người Địa Phủ đều là thần thông quảng đại, Địa Phủ như hổ mọc thêm cánh.

Sau đó Lý Thành Thiên nhìn lên trần nhà. "Có thể cho ta một cái được không?"

Vạn Pháp Lão Sư cũng nhìn lên, là Vô Ưu Điệp.

Đã tới đây học miễn phí còn lấy đồ vật đem về, làm như không biết xấu hổ, nhưng đó là với người khác, Vạn Pháp Lão Sư vui vẻ nói. "Đại vương thích là được thôi!"

Thế là hắn xoè bàn tay, lập tức một đầu Vô Ưu Điệp đáp xuống đậu trên, kích thước như bướm phổ thông vô cùng xinh đẹp.

Hắn nói. "Kính tặng đại vương, nhớ là không nên làm quá mạnh, Vô Ưu Điệp rất hiền lành!"

Lý Thành Thiên gật đầu, lật bàn tay, Vô Ưu Điệp bay qua tay hắn.

Nếu Trương Chúc Linh nhìn thấy nó nhất định nàng rất thích nha.

Vạn Pháp Lão Sư cũng không biết đại vương lấy đồ vật đi cua gái, tiễn ra tới đại môn.

Lần đầu mở lớp không giống kỳ vọng cho lắm, nhưng đại vương đích thân tới tham quan, như vậy là tốt rồi.

"Đại vương có gì không hài lòng xin bỏ qua, lão phu tiếp tục vào trong dọn dẹp, nhân tiện soạn giáo án!" Vạn Pháp Lão Sư nói, chờ Lý Thành Thiên gật đầu mới đi lui về sau.

Chợt Lý Thành Thiên nhớ ra một chuyện, nói. "Lão sư!"

Từ cửa nhà Vạn Pháp Lão Sư lại xuất hiện, vội vàng tiến xuống bậc tam cấp. "Đại vương cho gọi ta!"

Lý Thành Thiên lấy ra một thanh mô hình kiếm gỗ nhỏ, đưa tới. "Nhờ ngươi nghiên cứu đồ vật này sử dụng như thế nào?"

Chính là kiếm gỗ của Sở Quân, nhưng có lẽ nó là đồ ngoại tộc nên hệ thống không biết.

Lý Thành Thiên nghĩ đây không phải kiếm bình thường, bị hàn băng cùng viêm hoả đốt nhưng vẫn bình an vô sự, trên đời có mấy cái bằng mộc mà chịu được.

Cho nên nhìn vị lão sư này có nhiều kiến thức, hắn quyết định tin tưởng nhờ vả, nếu không thành cũng chẳng can hệ gì.

Đã đại vương mở miệng lên tiếng, gọi mình nghiên cứu, Vạn Pháp Lão Sư mừng rỡ nhận lấy, ngắm nghía kiếm gỗ. "Tuân lệnh đại vương, lão phu sẽ cố gắng hết sức!"

"Được rồi!" Lý Thành Thiên hất hất tay, xoay người định rời đi...

[Kích hoạt khen thưởng: Địa Phủ mặt trời. Lấy không lấy?]

Lý Thành Thiên kinh ngạc mà dừng. "Địa Phủ cũng có mặt trời hay sao?"

[Về mặt ý nghĩa Địa Phủ nằm dưới lòng đất, thực chất là cả thế giới riêng biệt, có mặt đất có bầu trời, cũng là có mặt trời nhưng mọc hướng tây lặn hướng đông.]

[Mặt trời tại Địa Phủ toả dương khí rất mát, thích hợp cho địa quỷ âm thần làm quen, chuyển hoá vitamin D, tới khi vào Nhân Gian không cần phải sợ mặt trời nữa! Mặt khác Địa Phủ mặt trời hoạt động tự nhiên vô cùng, làm cho Địa Phủ dần trở nên muôn màu muôn vẻ, không bị khô khan, khí hậu bốn mùa xuân hạ thu đông.]

[Vạn Pháp Quy Tông ngoài mặt là trường học nhưng còn là một đài khí tượng thủy văn, sau khi bị đánh nát mặt trời cũng chính theo Địa Phủ số phận chui vào các mảnh vỡ, nung đất thành vàng.]

[Vạn Pháp Quy Tông không thể bị tiêu hủy rất đơn giản, trừ phi toàn bộ thế giới chấm dứt học tập, nếu còn sự học hỏi nó cũng còn tại. Ký chủ nhìn xem, bề ngoài hoàng kim tức là chứa thái dương hoả khí nằm dưới mặt đất, được cao tầng đè nén. Nhưng theo hệ thống nghĩ mặt trời vẫn có tác dụng phụ!]

Nếu như Địa Phủ có thêm chỗ tốt đương nhiên là muốn, Lý Thành Thiên cân nhắc một lát, nói. "Ta còn được lợi gì nữa không?"

[10 điểm kinh nghiệm.]

"Vậy còn tác dụng phụ?"

[Địa Phủ mặt trời nằm tại rất cao trên bầu trời, cơ bản Địa Phủ kết giới không phủ hết, lại có khí tức mãnh liệt đâm xuyên Tứ Giới. Lấy ví dụ người Thiên Cung cầm ra đa, có thể nói hắn sẽ thấy một cái chấm nhỏ bất thường.]

Lý Thành Thiên liền kinh hãi, nhìn thiệt hơn rõ ràng, 10 điểm kinh nghiệm cùng dễ bị phát hiện, gọi lão gia gia hắn bây giờ cũng chưa dám lấy.

Xem như Địa Phủ biến mất rồi, Nhân Gian cũng bị ăn sâu vào tư tưởng, có thần tiên có yêu quái nhưng không thể có Địa Phủ, cái này đã trở thành lẽ thường tình.

Suy cho cùng Địa Phủ là dạng không nên có trên đời, nếu chỉ cần mang dấu hiệu xuất hiện, giống như tung một bộ phim cấp bốn, gây chấn động toàn thế giới.

Tới lúc đó làm sao sống yên thân?

"Không lấy không lấy!" Lý Thành Thiên bực mình lắc đầu nói, bỏ 10 điểm kinh nghiệm cũng chẳng chết được.

[Vậy hệ thống xin để dành, tạm thời ngắt kích hoạt, lúc nào ký chủ cần cũng được!]

Lý Thành Thiên gật đầu, quyết định đi thêm một vòng.

Rốt cuộc đi qua Quỷ Môn Quan, gần Tâm Đầu Sơn, tại đây có một mảnh đất rộng, một cái cự nhân ngồi dựa lưng vào sườn núi, ánh mắt nhìn thứ gì đó không rời.

Lý Thành Thiên nhìn ra chính là Tiêu Thất, nghĩ là Tiêu Thất giúp hắn trồng hoa đi, nhưng cũng không cần phải nghiêm túc như vậy.

Tiêu Thất bộ dạng thực sự là mười phần nghiêm túc, vừa có người bước tới gần thì kéo lên cảnh giác, nhìn lại mới biết là Lý Thành Thiên.

So với cái đại vương này Tiêu Thất còn quan trọng đoá hoa hơn hắn, vật bất ly thân.

Lại gần Lý Thành Thiên nói với Tiêu Thất. "Ngươi đang làm gì?"

Tiêu Thất bàn tay đưa ra nắm thổ địa, trên đó cũng chính là Địa Ma. "Đại vương nhìn ta trồng hoa chuẩn xác không?"

Nghĩ mãi mới tìm ra được cách trồng hoa, đại vương hẳn là thích nha.

Mặc dù ngồi xuống nhưng Tiêu Thất đã cao hơn hẳn Lý Thành Thiên, lúc này nhìn tới bàn tay gấp bốn lần tay mình Lý Thành Thiên thấy Địa Ma ngay ngắn bám vào đất.

Tiêu Thất trồng hoa chính là dùng tay đào đất, sau đó cắm Địa Ma vào phần đất trên bàn tay mình, đi đâu cũng có thể theo dõi chăm sóc nó, cảm giác làm như vậy không sai.

Lý Thành Thiên thầm nghĩ tên này cảm thấy mệt trong người phải không, bèn nói. "Ngươi cầm như vậy không mỏi tay sao?"

Tiêu Thất tự bóp bóp cổ tay mình, gật đầu tán thành. "Đúng là rất mỏi nha!"

"Vậy thì mau đặt xuống đi! Miễn là trồng vào đất được rồi, không cần đi đâu cũng phải đem theo!"

Tiêu Thất gật đầu, lại dùng tay kia móc lõm một khâu đất, lấy đất trồng Địa Ma lấp vào. "Đại vương, ta không biết nước tưới cây chỗ nào?"

Nghe xong Lý Thành Thiên nghĩ tới mặt trời, hiện tại Địa Phủ không có thời tiết, quanh năm không mưa, sau đó nói. "Ngươi không cần quan tâm, sau này sẽ có nước!"

"Thuộc hạ biết!"

Lý Thành Thiên nhìn lên trời một chút, lắc lắc đầu, tiếp tục hướng về Quỷ Vực truyền tống về nhà.

Dĩ nhiên, muốn chơi hoa cảnh nuôi thú cần mặt trời, cần có nắng mưa.

Nếu hệ thống cho hắn 100 điểm kinh nghiệm hắn sẽ nghĩ lại, 10 điểm kinh nghiệm cái giá này quá bèo.

Thế là hắn truyền tống về Nhân Gian.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »