Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2911 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 65
sơn trại hồi kết

❊ ❊ ❊

Tại một nhánh sơn trại bên trong vô danh sơn lĩnh, phía đông dương quang hắt lên thành trại cùng ngọn cờ chữ Nha, sơn trại đơn sơ vô cùng nếu không muốn nói là mới nhú.

Trước thành là trăm ngàn đoạn cây ước chừng cái miệng chén, san sát cột lại, cửa thành bất quá chỉ là một phiến ván gỗ hình chữ nhật mà thôi, có dây thừng câu kéo trên đầu.

Nhìn kỹ mặt tiền còn đục vài cái lỗ thông gió, chủ ý xạ pháo, nhưng trại chủ có đủ điều kiện mua pháo đâu, thế là xạ tiễn.

Thời khắc này kèn trống kéo đuôi, người người đồng xướng.

"Vượt qua sơn phong!"

"Anh hùng hào kiệt!"

"Vượt qua sơn phong!"

Bất quá bọn hắn đang đối mặt là một dạng phi nhân.

Trại thành trên cao một người dùng ống nhòm quan sát được quả cầu đỏ thắm, lúc nào phía trước cũng là bốn cái càng đen, đã vậy còn biết bay, có cái mọc ra bạch nhãn cũng có cái tròng đen đầy đủ, có cái lợi hại hơn chính là bốn viên mắt hắc bạch phân minh.

Nhìn tổng thể sơ lược cũng có hơn ba mươi đầu, nhưng là đầu gì?

Người đeo ống nhòm có chút thả lỏng, vui vẻ nói. "Hình cầu da đỏ, không miệng không chân, đố là vật gì?"

Lập tức Sơn Nha một quyền nện vào đầu hắn. "Nương hắn, rốt cuộc là thứ gì?"

"Hu hu nhưng ta thật không biết?"

Sơn Nha đi tới đi lui, bắt gặp Minh Đạo trầm tư xoa cằm, dừng lại mời giải câu đố. "Quân sư, xin mời!"

Minh Đạo thủ quạt xếp trước ngực, vuốt râu, phong phạm cao nhân có mấy phần, nhẹ nói. "Theo như ta được biết, yêu thú tròn tròn này lại không phải yêu thú, mà là... Đại Hắc Tử!"

"Chó à?" Sơn Nha trợn mắt nói.

Bên cạnh một chân sơn tặc không vừa ý lên tiếng. "Bọn này màu đỏ nha, ngươi mù màu đi!"

Minh Đạo liếc qua, hừ lạnh. "Bước tới Nhân Gian nhiễm dương khí, tự nhiên biến đỏ."

"Ý ngươi là..." Sơn Nha kéo tay áo Minh Đạo, hô hấp trở nên trì trệ. "Thứ này không phải sống tại Nhân Gian sao?"

"Chính xác đại vương!" Minh Đạo bước lên, bàn tay đưa về phía trước. "Đại Hắc Tử bẩm sinh chỉ có cái đầu, là trong vũ trụ ma khí hình thành, ta nghĩ nó là Địa Phủ vật cưng!"

Sơn Nha nhíu mày nói. "Địa Phủ? Ý ngươi là trong câu chuyện dân gian về Địa Phủ sao? Nhưng ai ai đều biết Địa Phủ không có tồn tại trên đời này!"

Xung quanh vài chân sơn tặc tán đồng, quân sư ngươi lại đi kể chuyện dân gian nha, một thằng đố mẹo, một thằng kể chuyện, sơn trại có khác nào cái gánh hát đâu.

Sơn Nha cũng phiền muộn không thôi, định biểu diễn cho mọi người nhìn một chút, bắn gãy chân hung thú, nhưng thứ này lại không có chân.

Đằng kia "Đại Hắc Tử" bầy bầy lướt qua Sở Quân chừa lại đám huyết nhục đặc quánh, nhưng là nhìn như chưa từng nhìn một cái, trực tiếp bỏ qua.

Đã chết quá lâu sẽ mất dinh dưỡng nha.

Nhận ra bọn chúng đang hướng về cổng thành Sơn Nha sắc mặt âm trầm, quát lên. "Xạ tiễn!"

Lập tức bên dưới kéo cung tiễn, tiếp theo từ trong lỗ hổng trên thành bắn ra hàng loạt mưa tiễn, nhất thời khoảng cách tới "Đại Hắc Tử" có đàn châu chấu bay.

Người có nhiệm vụ nhìn ống nhòm hưng phấn nói. "Gần như trúng hết, đội quân chúng ta trình độ ngắm cung tiễn không sai! Nhưng mà không chết nỗi một đầu."

Sơn Nha còn đang vui cười vừa nghe câu sau mất cả hứng, nhìn về Minh Đạo. "Ngươi có kế sách gì?"

"Đại vương, tư liệu về Đại Hắc Tử vẫn là quá ít, ta cũng không biết làm thế nào đối phó!" Minh Đạo đáp.

Sơn Nha dừng lại một hồi, cương nghị hô lên. "Các huynh đệ, sẵn sàng khí giới!"

"Vượt qua sơn phong!"

"Anh hùng hào kiệt!"

Lập tức kiếm đao thương kích búa rìu chùy nhao nhao chỉ thẳng lên trời, trên thành hơn mười cái tiên phong tướng, tại bên trong phía dưới vài chục người trấn trại, âm thanh như sấm, khí thế tề thiên.

Có hai cái mãnh phu bợ đỡ đại đao trên vai, vác tới trước mặt Sơn Nha, một tay Sơn Nha cầm lên đại đao, vẻ mặt dữ tợn rơi trên lưỡi đao.

"Đại Hắc Tử" đang cảm giác được rất nhiều con mồi đang di động nhảy múa, mau mau xông tới, lúc này lướt ngang đầu thành.

"Giết!!!" Sơn Nha xoay mũi đao đưa trên không, canh hướng mấy đoàn đỏ đỏ kia đập tới.

Nói chung dạo này chưa có kế hoạch gì nhiều, cũng là muốn dẫn quân chiếm cứ mấy vùng khác, chưa có dịp mà thôi, hiện tại người hay là yêu vật cũng phải đánh cho đã đi.

Nhưng Sơn Nha chỉ nghe lòng bàn tay đau nhói, buồn bực nhìn lại, đột nhiên đại đao còn có phân nửa thanh rồi.

Tiếng người kêu rên, Sơn Nha xoay đầu nhìn, thấy vài sơn binh của mình lăn lộn té ngửa, máu tươi như gấm.

"Không thể! Các huynh đệ... A!"

Mấy cái khác "Đại Hắc Tử" đâm đầu vào tường thành, tạo ra rung lắc, dẫn tới Sơn Nha rất gần với lan can nhào lộn xuống bên dưới, mà Minh Đạo ngồi ngay đó trốn tránh cũng vạ lây.

Phanh phanh, hai người cùng nhau rơi xuống, kém chút đau không thể đứng lên.

Sơn Nha xoa xoa cái eo muốn đứt, sắc mặt kịch biến nhìn vào thành. "Không ổn! Yêu thú quá mạnh, mau vào trong gọi mọi người ưu tiên bảo vệ nhà cửa!"

Minh Đạo còn muốn nói đây không phải yêu thú, nhưng không dư thời gian cãi nhau, liền theo lời đại vương tiến trước cổng thành, giơ tay đập cửa. "Mở cửa, mau mở cửa! Ta là Minh Đạo quân sư đây, truyền lệnh khai thông cổng thành!"

Kẽo kẹt một tiếng, Minh Đạo ngước mặt nhìn lên, chỉ là thấy bóng tối bao trùm khắp nơi, bàng, Minh Đạo không thấy đâu nữa, cổng thành chuộng lòng người đổ rạp.

Nói sao thì cổng bằng gỗ nhưng phải lớn, ước chừng hai trăm ký, thế là Minh Đạo bên dưới bị ép thành bẹp dí.

Sơn Nha chứng kiến mà sửng sốt, quân sư người đã theo ta nam chinh bắc phạt, cứ như vậy tươi sống ngẩn ngơ chết rồi.

Trong lịch sử bao nhiêu cái chết oanh liệt, nhưng mà bị cổng thành mở đè chết thật là hắn lần đầu thấy.

Thôi kệ đi, Sơn Nha tiện thể đạp trên cổng thành đi vào trong, Minh Đạo không ngốc manh chút nào, coi như theo thói quen nghĩ cửa là mở ngang, nhưng cổng thành lại là mở xuống.

Vì mở xuống tốc độ nhanh hơn nhiều, chính là cấp tốc chết.

Vừa vào trong, Sơn Nha nhìn quanh, người người lần lượt ngã xuống, tay buông binh khí, máu tươi vạch ra từ thành đông cho tới thành tây.

"Đây, đây là kết thúc của sơn trại ta sao? Không, sơn trại còn thành lập vài ngày thôi nha!" Sơn Nha khóc không ra nước mắt, sau đó tức giận nắm chặt đao cùn tiến lên.

"Đại Hắc Tử" hút tinh huyết người, lông xù một chút, mắt mọc một viên, bốn phía đều là tiêu điều tang tóc.

Sơn Nha bắt gặp như vậy không tránh được phải thét lên, đao cùn xông tới, rốt cuộc tụi nó bao vây lấy đại vương này, vật ngã xuống bên dưới, ngòi châm tha hồ chích độc.

Nhe răng nhìn lên trời, hắn biết ngày tàn đã tới, sau cùng nét mặt dần lão hoá.

Bên trong sơn trại quần chúng chạy loạn, xô ngã đèn dầu, giật đứt sào quần áo, lật tung bồn thóc...

Quái vật mình đỏ trên không gắp người, dưới đất ủi sập nhà cửa, mọi ngõ ngách đều có tiếng kêu thương, sơn tặc nam lẫn nữ đều rơi vào thảm cảnh, hoa màu chưa mọc đủ đã bị giẫm nát, bếp chưa kịp nóng đã vung thành hàng, gạch ống, gỗ cây ném tứ tung.

Tiếng người dần mất, mùi máu càng tanh, giữa minh thiên trong lành vậy mà không gian xám xịt.

Bên này nửa trên thân người tuy nhiên vẫn có thể yếu ớt bò đi, kéo ra nhợt nhạt huyết đạo, buồn nôn nội tạng, cuối cùng chịu không nổi phải nằm xuống.

Bên kia thùng nước lớn bằng gỗ bị chọc thủng, nước tràn ra như lũ, đè nát cây cỏ, tạo thành một đạo thanh tuyền.

Hơn ba mươi đầu Xích Mao Phong không ngừng hoạt động, cơ hồ quét sạch sơn trại, như là dịch bệnh thiên tai, oán khí đại ngạn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang