Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 3047 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 88
thiên kim lâu án mạng

❊ ❊ ❊

Thiên Kim Lâu phần lớn là nữ nhân, đương nhiên tiếp khách đều là nữ nhân thái độ rất cung kính, ngoài cung kính các nàng trên người cũng là nhõng nhẽo cùng chiều chuộng.

Nhưng lúc này nữ nhân không dám có bất kỳ nhõng nhẽo, vì nàng không dám chắc hoà thượng làm được sao, thanh lâu nhưng không cần siêu độ.

Bất quá Lý Thành Thiên khiến trong lòng của nàng không dám thả lỏng, nhìn hắn ăn mặc cũng không phải loi choi, còn có thể là một cái quyền quý gia tộc công tử, căn bản nhìn hành vi hắn tỏ ra hống hách liền biết.

Thế là nàng mau mau đi vào trong bếp.

Nhìn tới đây, Lý Thành Thiên nói với Nguyên Huyên. "Ai ai cũng đều biết hiếu kỳ, chúng ta có điểm thu hút mới có người nhìn, ngươi đừng bận tâm quá!"

Nguyên Huyên ngồi yên tại trong bàn, tròng mắt y nguyên đảo khắp nơi, trên mũi ngửi được hương thơm không thích hợp, thấp giọng nói. "Thí chủ, hai lần gặp nhau, ta vẫn chưa biết nên gọi ngươi là gì?"

"Lý Thành Thiên, đã nghe qua chưa?"

"Có phải Lý Thành Thiên mười năm trước từng hỗn khắp cửu quốc, đưa Lý gia trở thành gia tộc giàu nhất?"

"Mười năm trước ta rất nghèo nha, ngươi không tưởng tượng được đâu!"

"Cũng phải, Lý Thành Thiên kia nghe nói một trăm tuổi, năm trước vừa mới xuống lỗ đâu, cỡ như thí chủ chỉ cần cố gắng tám mươi năm nữa!"

"... Ừm!"

Đám người nhấc khuỷu tay đi về bên ngoài, thần thực đầy khói.

Thiên Kim Lâu lúc này, tại Lý Thành Thiên cùng Nguyên Huyên ở giữa, trên bàn có tới hai mươi đĩa đồ ăn, đặc sắc phong phú.

Rau cải xào xanh mơn mởn, trông có vẻ đầy đặn.

Nấm nhỏ xếp tròn như hoa cúc vạn thọ, dung mạo xinh đẹp.

Bất quá những cái này đều là đồ chay, tại ánh đèn chiếu xuống, như là ruồi bu kiến đậu, Lý Thành Thiên nhưng không thích đồ chay cho lắm.

"Nguyên trưởng lão, mời dùng!" Hắn vì Nguyên Huyên nên đành chấp nhận.

"Thịnh soạn nha, bần tăng không khách sáo!"

Nhìn hai người bọn hắn sắp bước vào đại chiến, nữ tử đứng bên cạnh bàn cũng là cái vừa rồi, giơ lên ngọc thủ, ôn nhu nói. "Hai vị, các ngươi có muốn hẹn vài mỹ nữ sao? Dao Dao, Mịch Mịch, hai nàng vẫn là người mới, ta cảm thấy sẽ phù hợp với hai vị sở thích, còn có Tuyệt Tình Yêu Nữ đang đứng đầu Thiên Kim bảng đâu!"

Lý Thành Thiên kẹp kẹp đầu đũa, nhìn lên cảm động, tiếc cho một cái không nên người.

Nhìn mặt hoà thượng vẫn chưa đủ, ngươi nên nhìn đầu hắn, điểm hương chín cái nha, phải giữ giới nghiêm bao nhiêu mới bị đâm như vậy, nhưng cam đoan hắn không thể nào động tới sắc dục.

Lý Thành Thiên mỉm cười không đáp, phất phất tay.

Nữ tử không thể tiếp nhận, sắc mặt lạnh lùng. "Không có mỹ nữ liền sẽ không có ai ngồi hầu hạ các ngươi, vậy tính tiền trước đi!"

Không ít lần thấy người vào ăn quỵt, tâm nàng đã cạn sạch.

Lý Thành Thiên bàn tay đưa tới, hai ngón tay chính là giữ lấy vàng khối, sau một khắc, luồng qua áo yếm của nữ tử, nhét vào khe núi mềm mại.

"Trưởng lão, ta đột nhiên thấy cổ họng hơi khô."

Nữ tử trong ngực run rẩy vì lạnh, nhưng không phản ứng nhiều, vội vàng đi lấy nước uống dâng lên Lý Thành Thiên, miệng cười càng thêm phấn khích.

Thiếu gia, đêm nay ta sẽ bắt ngươi ở lại với ta.

"Ha ha, trưởng lão muốn uống nước không?"

Nguyên Huyên khó có thể tin nhìn Lý Thành Thiên, nhưng Lý Thành Thiên đều là sảng khoái.

"Bần tăng không khát!"

Sau khi đuổi cái a di này đi nơi khác, Lý Thành Thiên mới có thể an tĩnh dùng thức ăn.

Lúc này, Lý Thành Thiên một chân gác lên đùi mình, đầu đũa xuất hiện một trái bắp non, nói. "Trưởng lão, ngươi mua bán vẫn còn thua kém nhiều, trên người ngươi sát khí rất nặng ngươi có biết hay không?"

"Bần tăng biết!"

A!

Đột nhiên từ trên lầu phát ra, buộc cho một số thực khách bên dưới không thể động đũa.

Lý Thành Thiên nghe tới một tiếng nữ nhân hét thảm sau đó, hoá ra là gặp một cái có khuynh hướng bạo lực.

Bất quá chỉ là nhận một chút thụ ngược, cần gì hét lớn như vậy đâu, nhưng chỉ không đầy năm phút đồng hồ sau...

Thiên Kim Lâu, trong Lâm thị duy nhất một cái thanh lâu, chủ nhân là Trần Lôi, mà lúc này Tuyệt Tình Yêu Nữ trong phòng treo ngược tự sát rồi.

Tuyệt Tình Yêu Nữ nghe qua liền biết là một nữ nhân, nghe nói dung mạo hại nước hại dân, người muốn gặp nàng phải đặt cọc ra rất nhiều số tiền, nàng âm thầm cho Thiên Kim Lâu duy trì, dạng ăn chơi cũng biết một hai.

Lý Thành Thiên vô cùng hối hận, nếu vừa rồi hắn chịu hi sinh một chút gặp Tuyệt Tình Yêu Nữ, có lẽ nàng đã không chết.

Người này truyền tin người kia, toàn trường run rẩy, sau đó Thiên Kim Lâu huyên náo.

Tuyệt Tình Yêu Nữ!

Đây là đối với nữ nhân đố kỵ, đối với nam nhân trong lòng tưởng nhớ nữ thần, huy hoàng như vậy lại ngỏm củ tỏi rồi.

Mấy cái nam tử gác cầu thang bị lật qua một bên, quần chúng mênh mông cuồn cuộn đi lên, như là nạn đói gặp phát gạo, Lý Thành Thiên nhìn ra bên ngoài Thiên Kim Lâu trời vừa vặn tối.

Nữ nhân này, sức ảnh hưởng thật là mãnh liệt, ngay cả những người thường sợ con cọp cái ở nhà cũng phải cắn răng một lần.

Ba mươi năm trước Thiên Kim Lâu khởi công xây dựng, tuổi còn lớn hơn Lý Thành Thiên, làm ăn không phải phát triển quá, nhưng là cha truyền con nối, ổn định vô cùng.

Cho nên bình thường lão bản ít khi tới đây, hiện tại cái máy in tiền đột nhiên nghĩ quẩn, có lẽ hắn rất nhanh liền tới.

Mấy cái tú bà chạy đôn chạy đáo, phân phó người lên lầu chống bạo động, người đi báo quan.

Nhìn Nguyên Huyên lang thôn hổ yết Lý Thành Thiên đau lòng, cảm tưởng như nửa đời chưa được ăn, bèn bưng lên đĩa đồ ăn nói. "Ta đột nhiên muốn tham gia náo nhiệt!"

Nguyên Huyên nhai nhồm nhoàm, nói. "Bần tăng là người xuất gia, đang ăn miễn làm phiền!"

Ách!

Lý Thành Thiên nói. "Nguyên trưởng lão, trên lầu có biến, mau đi thôi!"

Lý Thành Thiên cũng ra hiệu cho Nguyên Huyên có người chết, bởi vì buổi tối có thể kiếm việc làm thêm, chẳng hạn như đi đám tang đọc kinh.

Thế là hai người bọn hắn nhân lúc quần chúng khẩn trương mà đi lên, mỗi người không quên cầm theo một đĩa đồ ăn, vừa đi vừa dùng đũa thưởng thức.

Đi xong cầu thang dẫn tới một đạo hành lang chữ U, mà quần chúng có vẻ tập hợp nằm hướng bên phải.

Thiên Kim Lâu rơi vào tĩnh mịch, cả nam lẫn nữ quần chúng đứng tại trước cửa phòng con mắt đều sung huyết, mọi hành động như bấm nút dừng lại, không còn mang dáng vẻ khẩn trương như ban đầu, tựa hồ nhìn ra một kiện sự tình đầy kinh khủng.

Lý Thành Thiên cùng hoà thượng Nguyên Huyên thâm nhập vào bên trong đoàn người, mười giây trôi qua, một mực không có xua đi tĩnh mịch, tất cả nghe tiếng thở của nhau, tràn ngập chấn kinh nhân khí.

Nhìn thấy cảnh tượng này, có người hoang mang quá mức không thể kiềm chế sơ ý ngất xỉu trên đất, có một người đau buồn khóc rống kêu lên. "Tuyệt Tình muội, nữ thần trong lòng ta, là ai làm ngươi ra nông nỗi này?"

Lý Thành Thiên nhìn vào bên trong phòng, bởi vì chen lấn quá nhiều, thấy không rõ ràng ngay trước mắt, chỉ là một bên Nguyên Huyên chiều cao rất lý tưởng, ngẩng đầu trông ra toàn diện.

Một nữ nhân khuôn mặt tái nhợt, hai mắt trừng to, lủng lẳng dưới thanh vải trắng mắc vào cổ họng.

Đặc biệt là từ phần ngực nàng cho tới bụng, như là bị một đầu hung thú dùng vuốt lấy xuống, lộ ra thể nội, không thấy hài cốt, không có trái tim, không có nội tạng, máu tươi không ngừng rót xuống bên dưới, đã là một vũng máu trên sàn nhà.

Dưới ánh đèn mờ càng là quỷ dị một mảnh, sau khi tiêu hoá vào não bộ quần chúng thay nhau hét lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »