Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2853 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 35
tử cà nhập bọn

❊ ❊ ❊

Lúc này Đại Hắc Tử đã chui vào Phế Tiên Ma Kiếm, cất tại bên trong hệ thống, Lý Thành Thiên từ sâu trong bụng cự xà lôi ra một viên màu lục có thể gắp bằng hai ngón tay.

Không ngờ nó không hề dính máu, Lý Thành Thiên lấy nước hồ chỉ là rửa tay chính mình, thầm nghĩ yêu đan, đem nó cũng là đặt tại trữ vật không gian.

"Hệ thống, ngươi nói thứ này có phải đồ tốt hay không?"

[Linh xà này không đáng là gì, nhưng yêu đan xác thực là hàng hiếm thấy!]

Hệ thống nói chuyện cũng mâu thuẫn, cự xà chỉ là Tử yên yêu, nhưng lại tu luyện ra yêu đan hàng hiếm, bất quá Lý Thành Thiên thấy nhiều người tới không có tiện hỏi, sau này tiếp tục nói, trước mắt đem yêu đan cho giấu đi.

Cái xác cự xà Lý Thành Thiên quyết định bỏ, vảy quá cứng không thể chiên giòn, còn thịt rắn không biết thế nào, nhưng nghĩ tới độc tố ảnh hưởng ngoại vật như vậy cho tiền hắn cũng không dám ăn.

Xem nào, trong hệ thống đã có thịt thỏ, một viên yên đan, Phế Tiên Ma Kiếm, Nhất Loan Vạn Sát, đèn lồng, năng cụ đánh lửa, bình nước, vài cái làm việc vặt...

Hệ thống chứa rất nhiều đồ nha, nhưng không thể bắt người đem nhốt.

Hồ nước phát ra kỳ dị lam quang, trên người Lý Thành Thiên, trên cự xà, nhìn vào có chút thần bí đáng sợ.

Để cho đám người ngây ngốc.

Mập mạp buồn bực nói. "Rốt cuộc là có chuyện gì?"

Mỹ nữ đứng lên, ký ức dần được tiêu hoá, hồi phục tinh thần nói. "Là... Là... Là hắn đánh yêu vật cứu ta!"

Lý Thành Thiên giật mình mà nhìn, sau đó tiếp tục đi tới cười nói. "Tiểu thư đừng khách khí, ta chỉ là tiện đường, ra tay nghĩa hiệp là chuyện nên làm, không có gì to tát!"

Mặc dù cự xà đã chết nhưng Lý Thành Thiên vô cùng biết ơn, doạ cho mỹ nữ quên sạch sành sanh chuyện vừa rồi, rình nữ nhân tắm rửa nha, chuyện này nói ra chẳng có gì hay ho.

Nhưng mỹ nữ chính là nghĩ Lý Thành Thiên thực sự nhìn ra yêu vật trong hồ, muốn cảnh báo nàng.

Trong khi đó cự xà tức giận không thể siêu thoát, ta nấp dưới bùn thật lâu, che giấu khí tức, đảm bảo các ngươi nhìn không thấu, ai ngờ ta là điểm cho các ngươi giảng hoà đâu.

Lão nhân nghe nói như vậy, nhìn qua mỹ nữ áy náy nói. "Vừa rồi chúng ta nghe tiếng ngươi kêu la, định đi qua một chuyến, đột nhiên xảy ra tiếng động lớn, cho nên..."

Tới đây lại khó nói, hắn vì an nguy mọi người, ai ai đều biết nơi này hung hiểm biết chừng nào, nếu thật xuất hiện đại hung thú bọn hắn cũng không dám tới.

Mỹ nữ đồng tình thấp giọng nói. "Tạ ơn mọi người đã lo lắng, ta vẫn có thể tự xử lý!"

Tráng kiện nhìn qua Lý Thành Thiên, bước lên bóp quyền nói. "Đa tạ thiếu hiệp kịp thời tương trợ!"

Thiếu niên cũng bước lên. "Phải phải, đa tạ đa tạ! Đầu rắn này quá lớn, sợ là chúng ta cũng không phải làm đối thủ nó!?"

Lúc này mỹ nữ liếc nhìn Lý Thành Thiên, có chút e ngại cúi đầu, gương mặt đỏ bừng. "Đa tạ!"

"Không có gì, ha ha!" Lý Thành Thiên gượng cười thật lớn.

Khe nằm!

Hai cái trước cũng thôi đi, tới phiên mỹ nữ còn tối giản hơn một từ đa tạ mà thôi.

Cự xà không đủ lớn hay sao, nó sẽ không biết thương hoa tiếc ngọc, nếu là mỹ nữ rơi vào trong miệng nó nha, sinh thời xinh đẹp nhưng lúc chết thật là khó coi, đầu một nơi cánh tay một chỗ.

Ai... Vậy mà đa tạ.

Đa tạ liền đa tạ, không phải tiểu thiếp xin phép dùng thân mình báo đáp loại hình nha.

Thời xưa nữ nhân quan trọng giữ trong sạch, cũng không so với trong phim kiếm hiệp dễ dãi.

Ngay lúc Lý Thành Thiên định cáo biệt, trong nhóm người lão nhân khó khăn đi tới, Lý Thành Thiên cũng muốn nhắc nhở hắn coi chừng ngã xuống hồ nước, nhưng mà thôi đi.

Lão nhân nói. "Không biết ngươi tên gì?"

"Đại bá, gọi ta Tiểu Thiên được rồi!"

Lão nhân quay lại bốn người kia, nói với Lý Thành Thiên. "Bọn ta đều là vào Mẫu Yêu Lâm bắt yêu vật, có lẽ ngươi cũng như vậy, hiện tại tổng có năm người."

Sau đó nhìn hắn nói. "Mục tiêu của ngươi là gì? Có bao nhiêu người trong đội?"

Lý Thành Thiên kinh ngạc, tiếp theo lắc đầu. "Ta đi một mình."

Bắt yêu vật mà thôi, mục tiêu không phải là bắt yêu vật hay sao?

Tại hắn không biết, bắt yêu vật chỉ là công việc nói chung, chứ không phải như hắn mông lung đi tìm, yếu một chút thì đánh mà mạnh một chút thì chạy.

Mà là cần xác định mục tiêu, bắt cái loại yêu gì, nơi nào là địa điểm tổ chức.

Không giống như Lý Thành Thiên, trong rừng đi lạc còn không sợ chết, ăn thịt thỏ ngủ giường lông heo.

Lão nhân nhe răng cười, hàm răng cái được cái mất, vàng đen xen lẫn phong phú, nói. "Nếu ngươi không ngại, có thể cùng chúng ta gia nhập!? Càng đông người hơn thì độ an toàn cao hơn."

Nghĩ một hồi Lý Thành Thiên cảm giác có đạo lý, chấp thuận lời lão nhân, vả lại đi một mình cũng buồn.

Nếu ban đầu chỉ có bốn người nhất định hắn sẽ từ chối, nhưng còn một mỹ nữ, thôi thì hắn đành hi sinh chút thời gian, không biết ngày mai nàng có lại tắm rửa hay chăng?

Mọi người đều vui vẻ không ai có ý kiến, lão nhân tuần tự giới thiệu, thông qua đó Lý Thành Thiên cũng biết thêm thông tin.

Lập đội vào Mẫu Yêu Lâm hay là bất kỳ nơi đâu đều như vậy, không ai đi lấy tên thật, mà phải gọi nhau bằng biệt danh.

Tráng kiện gọi là Nam Qua, quả nhiên có tài dùng đao pháp, hắn từng vì Bình An Thành làm đầu bếp, nhưng không nổi danh, trù nghệ cũng rất khá, có thể đem yêu vật nhẹ nhàng cho lột da, lấy tiết canh không thành vấn đề.

Mập mạp thì ưa thích thủy chiến, sử dụng ngư câu, do tính cách lười biếng thích ngồi một chỗ thế nào, bất quá hắn không phải dạng thủ cây đợi thỏ, mà là biệt tài dẫn dụ con mồi, sát ngư mệnh, biệt danh hắn là Hồ Lô.

Nhưng khi gặp những đầu yêu thú khó nuốt, trực tiếp đánh không phải cái biện pháp, nếu được có thể thông địa hình, đặt bẫy, cũng là nhiệm vụ của mỹ nữ Tây Hồng Thị, ngoài ra nàng còn sẽ ném phi tiêu, hỗ trợ tấn công từ xa.

Thiếu niên không có tài cán gì, cũng không biết võ công, ngược lại lá gan biến lớn, ngay phút mấu chốt chính là cầm mộc chùy đập nát sọ đối thủ, thân thể nhỏ nhắn không ai chú ý, thật là một cái tốt làm dứt điểm, biệt danh Đông Qua.

Cuối cùng là lão nhân, Khổ Qua, tự nhận mình không biết đánh, chuyên nhìn bản đồ, nói chung là làm hậu cần đi, chỉ là tuổi cao sức yếu nên mọi người đối hắn cực kính trọng.

Hắn gọi Lý Thành Thiên để tránh nguy hiểm, chính mình cũng nên có biệt danh, làm thợ săn yêu chính là như vậy, ban ngày làm người sống kiểu khác, ban đêm làm người chết kiểu khác.

Lý Thành Thiên nghĩ coi cái tên nào nghe lọt tai, đột nhiên lão nhân đại diện hắn đặt tên, mọi người cũng nói thuận miệng thuận miệng, gọi là Tử Cà.

Không sao, Tử Cà liền Tử Cà.

Bọn hắn sáu người ngồi quanh bếp hồng, như là đại gia đình thực thụ, ngồi ăn ngô nướng nói chuyện phiếm.

Từ trước đến nay Lý Thành Thiên làm một cái người thiếu tình thương, được người khác quan tâm phải cảm động, định lấy thịt thỏ phân phát cho mọi người cùng thưởng thức hương vị.

Nhưng người hắn bao nhiêu lớn, làm sao chứa đựng nhiều thứ như vậy, hệ thống là bí mật của hắn, hắn không muốn tiết lộ.

Cho nên thành thật ăn bắp nướng đi.

Lý Thành Thiên cũng biết năm người kia mục tiêu là Thiết Giác Sài, một loại chó sói mọc sừng giữa trán, cũng là thứ trân quý nhất của chúng.

Yêu vật này không tính mạnh, chưa thể luyện thành yêu đan, nhưng dựa vào số đông bầy đàn, bản tính hung hãn không có bao nhiêu trí lực.

Mà đem sừng của chúng nhập vào Bình An Thành chợ đen, bán ra bộn tiền, bậc thượng lưu rất thích dùng nó làm trang sức.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »