Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 67
đại hắc tử chân dạng

❊ ❊ ❊

Đương nhiên là từ trên trời rơi xuống đồ vật Lý Thành Thiên muốn hận cũng không được, nhưng là cầm trên tay chưa nóng, rốt cuộc thu về chỉ có vài điểm thân thiện mà thôi.

Vừa nhắc tới điểm thân thiện liền có điểm thân thiện, Lý Thành Thiên ngừng tự kỷ, nhìn tới là Đại Hắc Tử tạo điểm.

Như vậy tức là đánh xong Xích Mao Phong.

Lý Thành Thiên đứng lên nghĩ đi về sơn trại, đột nhiên lại ngồi xuống.

Điểm thân thiện lại tiếp tục tăng lên.

Hắn còn tưởng chỉ có một đầu Xích Mao Phong, đi thêm nữa sợ là lệch hướng, Đại Hắc Tử công kích không tạo sát thương, đành ngồi đây chờ.

Nhìn bên trong hệ thống thời gian đã hơn phân nửa, cũng còn nhiều, lát nữa nguyên khí tự động hồi phục thật nhanh chạy tới nơi là được.

.............

Oanh!

Trên không vậy mà một đoàn hắc khí như hình dạng pháo hoa bắn ra, một đầu Xích Mao Phong không may trúng phải, quay cuồng rơi xuống bên dưới.

Xích Mao Phong toàn thân khét lẹt, còn không có nửa điểm phản kháng.

Vừa xong như vậy Xích Mao Phong toàn thể bị chấn kinh, dừng lại nhìn vào đằng kia Đại Hắc Tử, bất quá không có nước bọt nuốt vào nhưng mà nói chung đáng sợ.

Đại Hắc Tử quỷ dị cười một tiếng, lật bàn tay tích tụ âm hoả màu đáy nồi, sau đó ném tới.

Hắc hoả như quả cầu nhỏ, sau đuôi ánh lửa dập dờn, tốc độ rất nhanh, lại nổ trúng thêm một đầu Xích Mao Phong khiến nó rụng lông rơi xuống mà chết.

Đại Hắc Tử rất thích thú với trò chơi này, không ngại dùng Xích Mao Phong tiêu khiển, thế là linh hoả tiếp tục từ trên tay xuất hiện.

Chẳng qua lúc lên cấp 2 Đại Hắc Tử đã có khả năng này, còn tưởng chơi bóng rổ đâu, hoá ra có thể đem đi đánh nhau.

Theo Lý Thành Thiên một thời gian nó cũng biết, làm người không nên thuộc loại hình tốt thí đấu sĩ, mà phải là tấn công từ xa.

Nhưng ngay cả Lý Thành Thiên cũng không biết nó có khả năng này.

Lúc này có thêm hai đầu Xích Mao Phong bị đánh chết, còn lại hơn hai mươi đầu.

Bất quá đoàn kết hung hăng xông lại chơi hội đồng càng ăn thua thiệt, Đại Hắc Tử chịu khó tích tụ hoả cầu lớn hơn, thế là ném một hồi trúng ba bốn cái.

Cho tới khi siêu sinh mười cái ròng, còn lại Xích Mao Phong mới bấn loạn tìm cách tháo chạy.

Vốn định đuổi theo Đại Hắc Tử cảm giác được thân thể đang bị đốt cháy, bèn bay vòng ngược ra bên ngoài thành, chui xuống Ma Minh Đạo Huyệt.

Lên cấp 2 vẫn còn rất sợ mặt trời, Đại Hắc Tử có chút ấm ức, từ trong Ma Minh Đạo Huyệt một viên âm hoả như cái đĩa lớn ném thẳng lên trời.

Đơn giản mà thôi nó muốn tự do, muốn bắn rụng mặt trời thế nào.

Nhưng âm hoả không bay cao như nó nghĩ, chuyển hướng bay xuống, rốt cuộc đáp vào tường thành, âm thanh chấn động, tường thành bị cào xuống một mảnh.

............

Vương Thiên Báo dưỡng vết thương bên trong mật hầm tại bên dưới mặt đất, lúc này vừa bò ra khỏi giường tre, cảm nhận ngay trên đầu thế giới đột nhiên yên tĩnh.

Mới ra tay hạ sát Sở Quân về sơn trại không tránh được đói bụng, dạ dày trống không, Vương Thiên Báo tìm đồ ăn nhưng là dự trữ đồ ăn hết sạch, mở miệng kêu bên ngoài kết quả không một ai nghe thấy.

Hắn ý thức được chuyện gì, đầu tóc đẩy cửa hầm, chật vật như con cá lóc trườn người lăn ra bên ngoài.

Sợ là Thần Kiếm Tông người kéo tới trả thù, nhưng dường như không phải.

Vương Thiên Báo bật người đứng dậy, vẫn trong tư thế khoanh tay như là tập luyện võ công.

Bất quá hắn chỉ là hai tay gãy nát, ban đầu có người vội vã dùng băng cột tay, cố định vào cổ, nhưng đặt hai tay dính vào nhau rất là lịch sự.

Lúc đánh nhau không hề biết mệt mỏi, hiện tại mà nói khắp người uể oải, cộng thêm từ bả vai xuống hai cánh tay không có một chút cảm giác.

Thế là Vương Thiên Báo khoanh tay đi dạo, tuy nhiên không một bóng người đúng là quái lạ.

Cho tới khi nghe được mùi máu, khịt khịt mũi, Vương Thiên Báo đi tới bắt gặp bảy tám cái lão hoá thây khô, nội tâm kinh hãi.

"Không lẽ xuất hiện yêu tinh!?" Hắn lầm bầm nói, nhìn quanh, nhà cửa sụp đổ chắc hẳn yêu quái phải đô con, ngay cả thùng nước lớn cũng bị phá hỏng, nước rơi xuống bên dưới, đất uống nước no bụng, sau cùng tạo ra một vũng nước đọng.

Nhìn nơi đâu cũng là cảnh còn người mất, gió mang vị máu, Vương Thiên Báo thở dài, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

Đột nhiên từ đằng trước bay tới hai đầu Xích Mao Phong, còn chưa thể mọc mắt.

Vương Thiên Báo nhìn lên, lạnh giọng hừ một tiếng, trước mặt hàn phong thổi tới, Xích Mao Phong cũng không chú ý quá nhiều lập tức bị đóng băng.

Sau lưng lộ ra một đôi như pha lê mỏng manh màng cánh, người nghiêng về góc 45 độ rơi xuống.

Vương Thiên Báo bước chân ra một nhịp, chợt hai cái Xích Mao Phong này run rẩy đánh nát băng phiến, cặp cánh biến mất, lại tiếp tục bay lên.

Không ngờ tụi nó không sợ lạnh, có lẽ sợ nóng, thế là Vương Thiên Báo nhảy lui lại, mũi chân vẽ ra mấy cái đường chéo trên mặt đất, tạo thành ký tự không rõ ràng.

Xích Mao Phong bay ngang, ngay ký tự này bắn lên một đạo linh hoả, bắn trúng Xích Mao Phong sau đó dội sang cái còn lại.

Tụi nó dừng lại một chút, không hề hấn gì, tiếp tục lao tới.

Vương Thiên Báo căng thẳng xoay người chạy, thầm tức giận nếu như hai tay sử dụng được sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Chợt nghe âm thanh nổ vang, hắn dừng lại nhìn ra phía sau...

Chỉ thấy màu đen viêm hoả tồn tại giữa trời, hai cái Xích Mao Phong lật ngược cắm đầu xuống, xúc tích vô cùng.

Cùng lúc Đại Hắc Tử đi tới, Vương Thiên Báo không hiểu chuyện gì, cho rằng đây là trùm cuối.

Nhưng vừa nhìn thấy hắn Đại Hắc Tử không thèm quan tâm tới, ánh mắt chuyển qua vũng nước.

Đột nhiên từ đâu mọc ra hai cánh tay, Đại Hắc Tử trực tiếp nhào tới vũng nước, liên tiếp dùng quyền đánh vào.

Nhìn mặt nước văng văng lên Vương Thiên Báo càng mờ mịt.

Tiếp sau lại thêm một cái nhân ảnh chạy về bên này...

Chính là Lý Thành Thiên, cuối cùng đã tìm được Đại Hắc Tử, bèn thả chậm bước chân đi tới gọi nó về nhà.

Nhưng Đại Hắc Tử làm cái quỷ gì đây?

Lý Thành Thiên thấy mặt nước phản chiếu Đại Hắc Tử gương mặt, mà nó nghĩ là Xích Mao Phong, cứ đánh xuống nước.

Cũng phải ha, trông hình dạng rất giống, Đại Hắc Tử không thể để cho yêu vật lặn nước mà trốn, thế là đánh nhau túi bụi.

Lý Thành Thiên vội ngăn lại. "Đại Hắc Tử, đó là ngươi mà?"

Đại Hắc Tử nhìn qua Lý Thành Thiên, mặt còn ngây thơ lắm.

Lý Thành Thiên ngón tay chỉ vào nói. "Bên cạnh ngươi là ta không phải sao?"

Đại Hắc Tử nhìn Lý Thành Thiên cúi người trên mặt nước, như vậy bên cạnh chính là nó sao.

Mặt đen mắt đỏ, đầu bóng mượt.

Nó đưa bàn tay sờ lên mặt mình, ánh mắt có chút mơ hồ chiêm ngưỡng.

Lý Thành Thiên nghi hoặc nhìn nó, phàm là người tự nhìn mình trong gương không tránh được phải tự luyến, xem ra áp dụng cho cả phi nhân.

Đúng là Đại Hắc Tử lần đầu nhìn thấy mình hình dạng, thầm nghĩ cũng rất có soái khí.

"Các ngươi là người sao?"

Lý Thành Thiên giật mình quay lại.

Vương Thiên Báo ngây ra, nếu không phải gãy tay hắn đã tự vả mặt mình một cái, nhìn thứ kia đương nhiên không thể nào là người, vậy cũng hỏi.

Lý Thành Thiên không ngờ còn một tên sống sót, vẫn nói. "Ngươi đừng hiểu lầm, ta không phải yêu vật, về bọn chúng ta đã tự tay xử lý, không cần cảm ơn, không cần hồi đáp!"

Nói xong hắn nhanh chóng thu thập Tinh Huyết Độc Nhãn, kéo Đại Hắc Tử khỏi trầm mê ra về.

Hiện tại quá nhiều đồ vật, ít giao hữu càng tốt chứ sao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »