Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2678 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 10
xích mao phong

❊ ❊ ❊

Lý Thành Thiên nghe nói có đạo lý, khẽ gật đầu.

Âm thanh truyền tới ngày càng lớn, tỏ ra đại hống đại khiếu, đánh cành cây rì rào đung đưa, chim chóc bay loạn.

Nhìn tới chim chóc bay loạn Lý Thành Thiên nói đây là điềm không tốt, mà nghe âm thanh cực điểm trang bức, ắt hẳn một đại yêu thú sắp giáng lâm, tai hoạ một phương.

Cho tới khi âm thanh hoàn toàn biến mất, một vật thể ngự tại không trung, từ xa bay bay tới.

Lý Thành Thiên gian nan nheo mắt nhìn, phát hiện ra vật thể đang tới gần độ chừng kích cỡ quả bóng.

Để cho hắn giật mình không nhẹ, vừa rồi gầm gú thực sự doạ người, hoá ra thùng rỗng kêu to đúng nghĩa đen.

Nó giống như quả bóng màu đỏ, xung quanh lông mềm màu đỏ tua tủa tua tủa, ngược lại còn có nét đáng yêu.

Lý Thành Thiên không thấy rõ diện mạo nó, nhưng thấy được phía trước nó bốn cánh tay nhưng không phải tay, phân bố bốn gốc trên mặt dài ra, có màu đen nhánh, đầu nhọn, tựa hồ lưỡi hái.

Tại sau lưng nó nhàn nhạt chấn động, có lẽ đặc hiệu bay lượn.

Lý Thành Thiên đã nhận ra chỉ là một đầu chuột quái thai thành tinh nhưng lại biết bay, doạ hắn một trận, làm khí quản hắn có chút sôi trào.

Hắn phải thật tốt đem nó nhổ lông lột da, làm món chuột nằm trên đống lửa.

Nghĩ tới đây Lý Thành Thiên khẽ liếc Phế Tiên Ma Kiếm trong hệ thống không gian, làm bộ giận dữ nghênh ngang đi lên phía trước.

Hệ thống lại không nhắc nhở cái gì, nhất định không sao.

Nhưng Trương Chúc Linh sắc mặt đại biến, lấy tốc độ nhanh nhất có thể kéo lấy cánh tay Lý Thành Thiên, dùng ánh mắt đồng dạng đang xem người ngu.

Lý Thành Thiên chính là không thoả mãn cau mày, hỏi nàng làm sao rồi.

Hắn đang rảnh nha, bỏ chút thời gian chặt vài tiểu yêu cũng đâu có gì.

Nhìn thấy chuột tinh bay tới Trương Chúc Linh không dư thời gian giải thích, lập tức ôm lấy Lý Thành Thiên, đương nhiên hắn đối nàng không đề phòng liền phải trượt chân ngã xuống.

Hai người ôm nhau trực tiếp lăn mấy vòng xuống phía dưới đồi.

Lý Thành Thiên sợ hãi ôm càng chặt, tiếp cận hương nữ nhân thơm ngào ngạt, tâm tình phần nào an ổn, lại nhìn Trương Chúc Linh hai mắt đóng chặt, sợ hãi vẫn không nén được yêu kiều vũ mị.

Đang lúc thưởng thức thế gian tuyệt mỹ Lý Thành Thiên cảm giác trong đầu ầm ầm vang lên, sau đó đau nhức truyền lên.

Mà hai người cũng đã đình chỉ lăn lộn.

Lý Thành Thiên xoa đầu mình cùng nhìn xuống, thấy hoá ra là một khối đá nhô lên, kịp lúc đập đầu hắn đem hắn cho dừng lại.

Bất quá vô cùng gần chân đồi, hắn nhìn kém chút nữa là xuống dưới, vậy mà khối đá lại mọc lên, đúng là xui xẻo không thể tả.

Trương Chúc Linh ngồi dậy phủi phủi bụi trên quần áo, vì từ trên dốc đi xuống có nhiều cỏ mềm, đều bị thương ngoài da không có gì nghiêm trọng.

Chẳng qua quần áo nàng không đúng vị trí, hai mảnh áo có chút hở ra, bại lộ phía trên cái yếm đỏ, còn có một khe rãnh sâu không thấy đáy.

Lý Thành Thiên lập tức quên đi tất cả, đường kính tròng mắt phải phóng lên gấp bội, cả người đều nóng hừng hực, cũng may không giống như trên phim sẽ chảy máu mũi.

Chậc chậc, bình thường nàng ăn mặc quá dày, không ngờ đầy đặn như vậy, độ rộng chiều cao hợp lý.

Trương Chúc Linh nhận ra ánh mắt hắn, đầu óc vận chuyển chậm chạp nhìn theo, mới đem hai tay níu chặt lại áo ngoài, nổi giận nói. "Giờ phút nào ngươi còn mang ý niệm như vậy? Thật chán ghét!"

Vậy mà một giây sau đó Lý Thành Thiên tự tát vào mặt. "A, ta đúng là cầm thú cũng không bằng!"

Nghe âm thanh vỗ mặt Trương Chúc Linh căng thẳng kéo tay hắn, tỏ ra đau lòng nói. "Mau đi thôi!"

Hai người đi xuống con đường nhỏ, Lý Thành Thiên đằng sau cười một mình, khổ nhục kế ăn thua thiệt nhưng vẫn lãi.

Lần này chỉ nhìn một chút mà thôi, không biết lần sau nha, nếu là thử nặn có xài như vậy được hay chăng.

Lúc này hắn mới nhớ tới nguyên nhân xuống đây, thầm trách mình trong đầu não quá bẩn, kéo tay Trương Chúc Linh lại.

"Ta định bắt lấy đầu chuột kia, vì cái gì phải chạy?"

Nét mặt Trương Chúc Linh âm trầm. "Ai nói ngươi là chuột? Nó là ong."

"Ong?" Lý Thành Thiên phản ứng là giật mình.

"Gọi là Xích Mao Phong, một trong những yêu thú trong rừng tại Bình An Quốc mạnh nhất, ngươi có điên không lại muốn chọc nó?"

Lý Thành Thiên hít một ngụm khí lạnh, xem nào, vừa rồi nghĩ là chuột, nhưng là con ong to bằng quả bóng, moạ nó đùa ta à.

Trương Chúc Linh tỏ ra bực mình, lại nói. "Xích Mao Phong có bốn cái ngòi châm cực độc, ngay cả khu ma sư cường giả cũng không chịu nổi, còn ngươi có xá gì?"

Nghe nói Lý Thành Thiên càng có hô hấp dồn dập. "Lợi hại! Vậy nó có thể hay không là Hắc yên yêu?"

Trương Chúc Linh một bộ dáng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, lắc đầu nói. "Tốt xấu gì cũng là Tử yên yêu, có khi Bạch yên yêu."

Lý Thành Thiên say xẩm mặt mày, thầm nói ban đầu không có chạm vào Xích Mao Phong, không thì hiện tại đã làm ma trinh nam.

Thế giới này nơi đâu cũng đều nguy hiểm, không có kiến thức phong phú cũng như mất năm phần sức mạnh.

Hắn bèn thử nói với hệ thống có biết gì về yêu thú này không.

[Xích Mao Phong

Cấp Tử yên yêu

Có bốn ngòi độc rất mạnh, nên cẩn thận!]

Lý Thành Thiên thầm mắng cẩu hệ thống, là Trương Chúc Linh vừa nói ra, còn nhắc lại làm gì.

Hắn quay ra hỏi bây giờ làm như thế nào, Trương Chúc Linh nói đương nhiên tiếp tục chạy.

Hai người nhất trí mà đi, Lý Thành Thiên hỏi Trương Chúc Linh muốn cùng hắn thưởng thức thứ gì khiến nàng nhớ ra, trong mắt hiện lên tiếc nuối, sau đó chuyển qua hướng khác nói tiện đường.

Về phương diện này Lý Thành Thiên hoàn toàn tin tưởng nàng, tại đây bao nhiêu lối đi nàng đều nắm trong lòng bàn tay.

Bất quá hai người đi không bao lâu, đằng sau lại có tiếng gầm như mãnh thú bị thương.

Lý Thành Thiên ngoái đầu, buồn bực nói. "Tiếng kêu vừa giống hổ vừa giống sư tử. Đáng lý ong không phát ra tiếng như vậy, cũng quá vô lý!"

Trương Chúc Linh quay lại giải thích. "Đó là âm thanh Xích Mao Phong đập cánh!"

Lý Thành Thiên không biết nói lại như thế nào, ý hắn cũng chính là ong đập cánh sẽ không như vậy.

Âm thanh vừa dứt Xích Mao Phong đã đuổi đến nơi, Lý Thành Thiên nhìn lên cao, cảm giác đều kỳ lạ, trước khi xuất hiện nó làm rùm beng nhưng đến rồi lại không có gì.

Tại sao âm thanh biến mất?

"Đừng chờ nữa, mau chạy nhanh!" Trương Chúc Linh khẩn trương lên, tiếp theo Xích Mao Phong đang bay xuống, bốn chi độc dài phải có hai tấc vô cùng khủng bố.

Nhận ra muốn chạy cũng không kịp Lý Thành Thiên liền cho Phế Tiên Ma Kiếm xuất hiện.

Không hổ là dược sư Trương Chúc Linh một chưởng đánh sau lưng Lý Thành Thiên, tống hắn bay tới đón đầu Xích Mao Phong.

Nhìn tới bốn cái vòi đen sì Lý Thành Thiên cảm giác vô cùng lợi tiểu, cũng không có thời gian nhìn Trương Chúc Linh.

Vì cái gì nàng đánh bay hắn đây.

Tiếp cận mới biết Xích Mao Phong nơi nào có gương mặt, Lý Thành Thiên không biết đánh chỗ nào cho phải, mượn lực dùng một kiếm đâm tới.

Chẳng qua Xích Mao Phong lượn một cái đã tránh thế kiếm đơn giản này.

Trong lòng Lý Thành Thiên tuyệt vọng, nhanh chóng thu kiếm.

Nhưng Xích Mao Phong không để hắn như nguyện, lúc này đã áp sát mục tiêu.

Tốc độ quá chênh lệch, Lý Thành Thiên không thể phòng thủ, không thể né tránh, chính là tận hưởng thật tốt.

Một châm giữa trán, một châm trên vai, hai châm còn lại ngay vùng bụng.

Lý Thành Thiên đau tới mức nhe răng trợn mắt, rất nhanh cả cơ thể biến thành tím tái.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »