Địa Phủ Đế Vương

Lượt đọc: 2705 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 13
hoàn mỹ mười kiếm

❊ ❊ ❊

Không chỉ Đường An ngay cả Trần Chính Quang Tô Xuyên cũng là một mớ hỗn độn, đều không dám tin mắt mình, không tin não bộ có thể thích ứng.

Một đầu tiểu yêu dễ dàng phá Trấn Tà Đại Kiếm, đem việc này đồn ra ngoài không những trở thành chuyện tiếu lâm, liền nộp đơn ứng tuyển vào tông phái cũng khiến người ta nghĩ lại.

Lúc này như người mất hồn Đường An đi tới vị trí Xích Mao Phong, bộc lộ dáng vẻ phải nghĩ quẩn.

Thế là Trần Chính Quang cùng Tô Xuyên một đường bay thẳng tới bên cạnh Đường An, canh chừng lúc Xích Mao Phong đáp xuống hai người bọn hắn huy động lực lượng, một tầng kết giới vàng nhạt cứ thế phủ xuống.

Không thành công đột phá kết giới Xích Mao Phong buộc phải bay lùi lại, tiếp tục chuyển qua hướng khác tấn công.

Vô luận như thế nào tại bên trong ba người đều an toàn, chỉ là Trần Chính Quang cố tiêu phí lực lượng bổ sung vào kết giới, Tô Xuyên cũng là như vậy.

Bên ngoài nho nhỏ Xích Mao Phong thực chất là cái ngụy trang giả, ẩn ẩn bên trong sức mạnh để cho người ta tương đối kinh hãi.

Hiện tại mỗi lần nó tấn công đều tại bên trên kết giới lưu lại vết nứt, người bên trong thì cố gia trì, không biết có thể gia trì trong bao nhiêu thời gian.

Đường An hồi phục tinh thần, nhận ra tình huống không ổn, quay qua nhìn hai người kia, nói. "Hai ngươi có thể chống đỡ bao lâu?"

Tiếc là hai người này không thạo bảo hộ thuật, đều lắc đầu, để cho Đường An sắc mặt như đi cầu thiếu giấy, đứng ngồi không yên.

Trong thời gian này Trương Chúc Linh đã thành công cho Lý Thành Thiên quấn băng vết thương, Lý Thành Thiên tử tế mặc áo, trên trán còn lộ băng vải trắng đâm ngang mặt, ánh mắt hắn chính là nhìn phía trước mà mặc niệm, như là chuẩn bị đưa tang ba cái người trong kết giới.

Nhìn tới Xích Mao Phong một lòng kiên trì, Lý Thành Thiên nhìn Trương Chúc Linh nói. "Không lẽ nó nhỏ như vậy sẽ ăn thịt người sao? Nếu không nó có thể bỏ đi mà!"

Trương Chúc Linh cố nhớ lại, lắc đầu nói. "Ta không rõ ràng lắm! Xích Mao Phong dường như chỉ ăn yêu trùng, bọn chúng tấn công người có thể là bảo vệ lãnh thổ!?"

"Cái này càng không thể!" Lý Thành Thiên nói. "Ngươi thường xuyên đi hái thuốc từng gặp qua nó sao?"

Hắn cũng như vậy, từ xưa tới nay cả tên Xích Mao Phong hắn vừa mới nghe qua, lại nói nó sống tại đây Lý gia thôn liền nguy, mọi người bỏ xứ mà đi chứ không dại dột ở lại.

Trương Chúc Linh chậm rãi giải thích. "Ta nghĩ bọn chúng di cư, từ nơi này sang nơi khác dựng sào huyệt, nhưng là từ trong sách ta đọc được."

Lý Thành Thiên cẩn thận nghe từng câu nói, chợt thất sắc. "Nghe ngươi nói giống như Xích Mao Phong sống theo quần thể?"

Trương Chúc Linh không đáp, ngắn gọn gật đầu.

Nhìn ra ngoài Lý Thành Thiên nghĩ lại, nếu như không được hay là bỏ đi, yêu đan quan trọng hay sinh mệnh quan trọng, dùng đầu heo nghĩ cũng ra.

Hắn thò đầu khỏi cửa nhìn qua nhìn lại, nói. "Ngay lúc Xích Mao Phong chơi đùa chúng ta nên tìm cách chạy!"

Trương Chúc Linh làm bộ lo lắng. "Chúng ta còn chưa cứu họ đâu?"

Thở dài một cái Lý Thành Thiên quay lại, hết sức ân cần khuyên bảo. "Ngươi thường nói ta nghe, sau này ngươi sẽ giống như cha ngươi, làm một dược sư có đủ khả năng giúp cho lê dân bách tính sức khoẻ tốt.

Ta biết ngươi là một nữ nhân tốt bụng, nhưng ngươi nhìn xem, nếu như năm người đều chết thì tổ chức tang lễ phải lớn, hai người chúng ta cùng chạy sau này còn có cơ hội cho bọn hắn báo thù!"

Lúc này tại bên ngoài bọn người áo trắng đánh yêu thú vẫn chưa tuyệt hậu, rủi như Xích Mao Phong lọt vào bên trong kết giới, e là mỗi người một châm, còn sót lại một châm gãi ngứa.

Tô Xuyên trong tử lộ tìm sinh lộ nói. "Đường ca, vừa rồi ngươi một chiêu chỉ có sáu trong mười kiếm, ta đánh giá là quá yếu!"

Đường An giật chân mày quay qua. "Ý ngươi là..."

"Đúng! Chúng ta chỉ cần đoàn kết lại!"

Đường An tự tin gật đầu, nhìn Trần Chính Quang ra hiệu, rốt cuộc ba người đều nhìn nhau một lần gật đầu không nói, như là muốn âm mưu cái gì.

Để coi huynh đệ đồng môn chúng ta ba người có đập chết ngươi hay không.

Lập tức một cỗ chiến ý phát ra xung quanh Đường An, lúc này hắn giữ chặt song quyền đầy oán hận, bên ngoài kết giới sáu thanh trường kiếm cảm giác sát khí quá lạnh phải run lên.

Sau đó tụi nó bay lên cùng tập hợp về tại phía trên đầu khổ chủ.

Còn lại Trần Chính Quang Tô Xuyên không hẹn mà tới, điều động binh khí.

Ba người bọn hắn thuộc Thần Kiếm Tông, lấy kiếm xưng thần, cái gọi là ngự kiếm phi hành cũng quá cặn bã, chân chính cường giả có thể dùng kiếm thôi sơn liệt địa, chọc thủng hư không.

Trong Thần Kiếm Tông trụ sở chính có một địa phương rèn kiếm, tạo ra binh khí mà người ta không tránh được thèm nhỏ dãi, chính là Thiên Địa Đồng Sinh Kiếm vô cùng bền bỉ.

Không những vậy, mỗi người trong tông môn đều sẽ được ban kiếm, thoải mái sử dụng, chỉ cần học xong những cái cơ bản mà thôi, lên cấp nội môn đệ tử.

Bất quá Thần Kiếm Tông phương pháp tu luyện có chút đặc thù, dựa theo thực lực mà ban kiếm, tỉ như Đường An là sáu trong mười kiếm, đương nhiên tối đa là hoàn mỹ mười kiếm.

Nghe nói chỉ có những trưởng lão mới có thể sử dụng hoàn mỹ mười kiếm, số còn lại chạm tới ngưỡng chín trong mười kiếm đã là thiên phú bất phàm.

Lúc này Trần Chính Quang xuất ra hai trong mười kiếm, cả hai tụi nó nhìn lên trời mà nhảy, hội ngộ với sáu kiếm Đường An.

Kế đến Tô Xuyên, nàng trở thành nội môn đệ tử chưa lâu, nhất kiếm tất sát không nói chơi.

Chẳng qua là, thời trang làm đẹp cũng nó, chiến đấu cũng nó, ngay cả làm phương tiện di chuyển cũng chỉ có một thanh kiếm này.

Cho nên Tô Xuyên sờ kiếm trên lưng có chút đắn đo.

Nhưng để đối phó yêu thú nàng chấp nhận, cho một thanh trường kiếm này bay thẳng lên.

Ba người nhìn nhau đầy quyết tâm, Đường An khẽ cười, nhưng nhìn lại cảm giác có cái gì không đúng cho lắm.

Sáu, hai, một... Chỉ có chín trong mười kiếm nha!

Đường An sắc mặt khó coi nhìn kết giới sắp không chịu được.

Trấn Tà Đại Kiếm, cần mười kiếm phát huy hết sức mạnh, diệt bách yêu.

Chín kiếm e là như cái trước, Xích Mao Phong bốn chân đỡ lấy coi như xong con bê.

Đột nhiên Đường An lỗ tai khẽ động, đưa mắt nhìn qua.

Chính là một thanh kiếm nằm trên mặt đất, rất gần với chỗ hắn.

Không lẽ ta bỏ sót một kiếm lúc nào không hay?

Khoan đã, kiếm này có hắc khí lởn vởn, trên đầu tay cầm hình đầu sọ, là tà kiếm.

Lúc này Lý Thành Thiên tại góc khuất tỏ ra nóng nảy, thầm mắng tên đần, mau nhặt kiếm lên đi nha.

Có thêm Phế Tiên Ma Kiếm tương trợ, hoàn mỹ mười kiếm không sai.

Xích Mao Phong không ngừng tấn công, dường như chưa hề mệt mỏi.

Đột nhiên toàn bộ kết giới triệt để nứt.

Đường An liếc mắt lên, hít một ngụm khí lạnh.

Tới nước này không cần biết kiếm gì, đẹp hay xấu, có xài là được rồi.

Rốt cuộc hắn giơ hai ngón tay truyền một sợi linh khí vào Phế Tiên Ma Kiếm, dùng thần niệm cảm giác, để cho mí mắt liên hồi giật giật.

Có cái gì nặng nề, có cái gì vướng víu...

Không sao, đem nó lên tạm dùng.

Thế là Đường An điều khiển Phế Tiên Ma Kiếm bay lên.

Chín kiếm sáng choang, một cái đen thùi, hoàn mỹ mười kiếm nhập lại với nhau.

Đồng thời kết giới bể nát, tan biến trong không khí.

Trần Chính Quang một bên Tô Xuyên một bên, chưởng pháp truyền linh lực cho Đường An, mà Đường An phía trước sử dụng pháp ấn giữa ngực, cố gắng thi triển Trấn Tà Đại Kiếm ba trong một này.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »