Dã Man Vương Tọa

Lượt đọc: 4514 | 1 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 30
nhất tức thức pháp

❊ ❊ ❊

Lục Dực Kim Quang tê bị Trương Đức Bưu bắt lấy lớp da mềm sau cổ, thế nhưng im lặng lạ kỳ, bốn chân cùng ba đôi cánh đều rũ xuống, vẫn không thèm nhúc nhích, hai con mắt quay tròn chuyển tới chuyển lui, đột nhiên ồm ồm, cả giận nói:

- Mụ mụ ta mới mang ta theo như vậy.

Thiếu niên tối sầm mặt lại, không để ý tới nó, thầm nghĩ: "Lần này bị yêu tinh gây rối hại thê thảm rồi! Lần trước cũng bởi vì ấu đả với ban Kiếm sĩ, ta bị ghi lại lỗi nặng một lần, lần này khiến mọi người trong ban kể cả đạo sư đều biến thành ngu ngốc, chỉ sợ ta cũng bị đuổi ra trường học, có thể còn sống để trở lại rừng rậm hay không là cả một vấn đề..."

Ánh mắt Trương Đức Bưu không thiện cảm liếc nhìn Lục Dực Kim Quang tê, trong lòng tính toán có nên tìm một sào huyệt Cự long, đem vật nhỏ này ném vào làm bữa ăn ngon cho Cự long.

Kim mao lão hổ trong tay hắn cự tuyệt giãy dụa đi ra, "soạt" một tiếng mở ra ba đôi cánh, bay tới bay lui xung quanh hắn:

- Ngươi yên tâm, bọn hắn tuyệt đối sẽ không biến thành ngu ngốc, Thái ca ta xuống tay rất có chừng mực. Hơn nữa, bọn họ dạy đều là phương pháp rèn luyện tinh thần lực cấp thấp, nếu ngươi muốn học, ta cũng có thể dạy ngươi mà!

- Ngươi biết cách tu luyện tinh thần lực sao? – Trương Đức Bưu lập tức nhét mối lo lắng vào đầu, vội vàng hỏi.

Lục Dực Kim Quang tê tuy rằng hay gây rắc rối chung quanh, nhưng tinh thần lực quả thật cường hãn, dĩ nhiên có thể một hiệp xử lý đạo sư Tinh viện năm thứ sáu, nếu như có thể học được phương pháp rèn luyện tinh thần lực của nói, nói vậy hẳn là không thua kém so với Tinh viện giảng dạy.

Thái ca kiêu ngạo vạn phần nói:

- Cái này đương nhiên, chủ nhân trước của ta là một vị Thánh ma đạo không có gì không làm được, riêng phương pháp tu luyện tinh thần lực thì có hơn mười loại! Chẳng qua, tinh thần lực của ngươi quá yếu, tu luyện phương pháp rèn luyện cấp cao chỉ sợ sẽ gây ra tổn thương cho đầu óc ngươi, ta chỉ có thể chọn cho ngươi một loại rác rưởi nhất.

Trương Đức Bưu lúc này mới nhớ tới, trên đường đến đây, con cọp này đã từng đề cập qua chủ nhân trước của nó là một vị Thánh ma đạo sư. Loại cấp bậc như Thánh ma đạo sư, đối với hắn mà nói cầu mà không được, cho dù là cao thủ như Bane Claren, cũng rất khó mà nhìn thấy bóng lưng này!

- Phương pháp rèn luyện tinh thần lực do Thánh ma đạo sư cất giữ, cho dù là loại thấp nhất, so với Tinh viện cũng cao cấp hơn không ít. Con cọp có cánh này, thật sự có không ít bí mật mà!

Lục Dực Kim Quang tê đem phương pháp rèn luyện tinh thần lực tên gọi Nhất Tức thức một hơi giảng giải tỉ mỉ cho Trương Đức Bưu nghe, mặc dù trong miệng nó loại tâm pháp này lúc nào cũng là đồ bỏ đi, nhưng rơi vào trong tai Trương Đức Bưu thì càng nghe càng kinh ngạc, vội vàng trở lại phòng học năm thứ sáu, mang bút ký của mình tới, ghi lại nội dung của Nhất Tức thức

Trong phòng học, Ma pháp sư năm thứ sáu cùng Ma đạo sư lục đục tỉnh lại, thấy hắn tiến vào, cả đám không lạnh mà run, giống như thấy Đại ma vương chạy ra từ vực sâu Ma vực.

Trương Đức Bưu không rảnh giải thích cùng bọn họ, hiện tại đầu óc của hắn hoàn toàn chìm đắm trong phương thức rèn luyện Nhất Tức thức kỳ diệu, thỉnh thoảng lại thốt lên một tiếng thán phục.

Phương pháp rèn luyện tinh thần lực Nhất Tức thức cùng với phương pháp rèn luyện minh tưởng chủ lưu có những khác biệt rõ ràng, phương pháp rèn luyện tinh thần học viện dạy đều là dựa vào minh tưởng để cọ xát, tăng cường tinh thần lực, tiêu hao trí tuệ của người tu luyện, sau khi tu luyện, đại não người tu luyện thường mệt mỏi cực kỳ.

Thế nhưng Nhất Tức thức lại đi theo hướng khác, chủ yếu tiêu hao thể lực người tu luyện, người không có thể lực cường đại, tu luyện Nhất Tức thức ngược lại có khả năng sẽ bị mệt chết, điều này cùng hoàn toàn trái ngược với thuật minh tưởng chủ lưu.

Đây là một loại phương pháp rèn luyện tinh thần cường độ cao, cần một Ma pháp sư có tinh thần lực cường đại phối hợp, lợi dụng tinh thần gió lốc làm tiêu hao tinh thần lực người tu luyện đến cực hạn, chỉ giữ lại một tia cuối cùng, sau đó nhân cơ hội dùng tâm pháp Nhất Tức thức đem một tia tinh thần lực này phát triển mạnh mẽ một cách thoải mái.

Một quá trình như vậy, vừa có thể khiến tinh thần lực tăng trưởng nhanh chóng, lại có thể dựa vào áp bức của cường giả, khiến tinh thần lực bản thân trở nên tinh thuần, cứng cỏi hơn!

"Tinh thần lực của ta không cao, không có cách nào tu luyện thuật minh tưởng cao cấp của học viện, nhưng thể lực ta cường đại, có công pháp thần kỳ Long Mông Bảo Tượng quyết chống đỡ, ta có thể khôi phục thể lực trong thời gian ngắn! Nhất Tức thức này, chính là thuật minh tưởng được chế tạo riêng cho bản thân ta!"

Trương Đức Bưu vừa mừng vừa sợ, trong lòng quyết tâm, đem loại thuật minh tưởng này nghiền ngẫm thông suốt. Nhất Tức thức đối với Ma pháp sư mà nói có thể như cái gân gà, vì dù sao Ma pháp sư thân thể yếu đuối, căn bản không cách nào chịu đựng việc tiêu hao thể lực to lớn, nhưng đối với Trương Đức Bưu, Nhất Tức thức chính là tâm pháp vô thượng!

Tu luyện Nhất Tức thức cần có Ma pháp sư cường đại phối hợp, Trương Đức Bưu đưa mắt nhìn về phía Lục Dực Kim Quang tê.

Có thập lục cấp Vương cấp ma thú Thái ca này, tinh thần lực hắn rất nhanh đã bị nghiền ép đến cực hạn, chỉ bảo tồn lại một tia cuối cùng, Trương Đức Bưu vội vàng vận hành tâm pháp minh tưởng Nhất Tức thức, chỉ cảm thấy sau cực hạn, não vực hắn càng thêm rộng lớn, một tia tinh thần lực kia sinh sôi nảy nở nhanh chóng, bành trướng với một tốc độ cực nhanh!

Cùng lúc đó, tinh thần gió lốc của Lục Dực Kim Quang tê như trước liên tục không ngừng đè xuống, lại đem tinh thần lực hắn tiêu hao tới cực điểm.

Loại thuật minh tưởng này quả thực giống như chạy trên dây, người phối hợp hơi không cẩn thận thì có khả năng đem tinh thần lực người tu luyện áp bức sụp đổ hoàn toàn, biến thành ngu ngốc. Cũng may tinh thần lực Thái ca so với Trương Đức Bưu cường đại hơn rất nhiều, khả năng khống chế tinh thần lực của nó vô cùng tinh vi, lúc này mới có thể đảm bảo an toàn cho Trương Đức Bưu.

Cuối cùng, tu luyện Nhất Tức thức chấm dứt, Trương Đức Bưu có cảm giác như người chết đuối bò được đến bờ, mở rộng miệng thở hồng hộc, toàn thân mồ hôi đầm đìa, thậm chí trong giày cũng toàn mồ hôi!

Không chỉ như thế, hắn cảm thấy sức lực tứ chi không cánh mà bay, cự lực ngàn cân, cứ như vậy mà tiêu hao không còn trong quá trình tu luyện Nhất Tức thức!

- Đói quá... – Trương Đức Bưu vận hành Long Môn Bảo Tượng quyết, rất nhanh khôi phục thể lực, bụng vang như trống, trong lòng nổi lên cảm giác đói khát mãnh liệt. Nhất Tức thức tiêu hao là thể lực hắn, mà Long Môn Bảo Tương quyết có thể khôi phục thể lực cực nhanh, nhưng lại tiêu hao thức ăn, cho nên hắn mới có cảm giác quá đói như thế.

Man tử Nam Cương đi tới phòng ăn trường học, chọn một bàn thức ăn, mặc dù đồ ăn ở phòng ăn nổi tiếng là dơ dáy bẩn thỉu, chẳng qua được cái giá cả không cao, Trương Đức Bưu ăn một hồi như hổ đói, đem tất cả thức ăn "tiêu diệt" sạch sẽ.

Qua hơn nửa canh giờ, đại thẩm ở phòng ăn giật mình chứng kiến, tiểu man tử lần nữa với bộ dạng đói khát đi không nổi tiến vào phòng ăn, lại chọn một bàn thức ăn, vẫn ăn như hổ đói, "tiêu diệt" toàn bộ lượng thức ăn của sáu bảy người.

Đợi đến lần thứ tư Trương Đức Bưu đi vào phòng ăn, đại thẩm phòng ăn cuối cùng đã cảm thấy sợ hãi, một vài ma thú mạnh mẽ trong truyền thuyết, có thể tùy ý thay đổi hình thể, thậm chí huyễn hóa thành nhân loại, chẳng lẽ thiếu niên luôn trong tình trạng đói khát này là một con ma thú đội lốt người?

Lần thứ năm Trương Đức Bưu tu luyện xong, lần nữa chân thấp chân cao, lê lết đi đến phòng ăn, vậy mà tới nơi, lại phát hiện phòng ăn đã đóng cửa nghỉ bán, đành phải tới quán ăn nhỏ ngoài trường.

" Sau này không thể cứ ăn cơm ở một quán được, nếu không quán cơm trường học sẽ đóng cửa trước tiên."

Thủ sơn khuyển dáng bộ nhẹ nhàng không một tiếng động bước đi theo sau chủ nhân, Lục Dực Kim Quang tê thì ngồi trên đầu Tiểu Hắc, nhìn theo bóng lưng Trương Đức Bưu, thì thầm to nhỏ bên tai Tiểu Hắc:

- Tiểu Hắc, chủ nhân ngươi cũng thật lợi hại nha, chủ nhân trước của ta tu luyện Nhất Tức thức cũng chỉ có thể kiên trì hai lần, còn phải nghỉ ngơi từ ba đến năm ngày có thể phục hồi như cũ. Chủ nhân nói, tu luyện Nhất Tức thức nhất định phải có Mục sư bên cạnh sự dụng Thần Thánh thuật hồi phục thể lực cho ngươi mới được. Chủ nhân ngươi thế mà có thể kiên trì liên tục năm lần, còn không mệt mỏi mà suy sụp, nếu như hắn có thể tu luyện ma pháp, khẳng định là dị thường...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »