Dã Man Vương Tọa

Lượt đọc: 4575 | 1 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 58
ra sức giết cường địch

❊ ❊ ❊

Sau khi Jiamon Richie ngăn cảm đối phương đánh lén, lập tức tán đi ma pháp lực, giải trừ hiệu quả "năng lượng thạch hóa". Kẻ đang ẩn nập ở một nơi bí mật nọ phát giác được ma lực hắn tán đi, không khỏi mừng rỡ, đang muốn phóng thích thổ hệ ma pháp của mình để đánh lén. Lúc này, chỉ thấy bàn tay to của Trương Đức Bưu úp xuống, mạnh mẽ đánh xuống mặt đất.

Cùng lúc đó, Lang Nha bổng của Đồ La cũng hung hăng đập xuống, một kích toàn lực của hai người, hai cỗ đấu khí lập tức xua tan thổ hệ ma pháp dưới chân, nhất thời làm cho kẻ đánh lén bị ma lực phản phệ thật nghiêm trọng!

Ma lực phản phệ là lúc ma pháp sắp phóng thích ra, đột nhiên bị cắt đứt hoặc bị xua tan, làm cho tinh thần lực bị trùng kích và ma pháp lực rối loạn. Jiamon Richie dùng "năng lượng thạch hóa" chính là để tranh thủ thời gian, mục tiêu chính là để cho Trương Đức Bưu cùng Đồ La đồng thời ra tay, sở dĩ vừa rồi hắn thu hồi ma pháp của mình, chính là vì sợ đấu khí của hai người vô tình làm mình bị thương.

Trong khoảng thời gian này, bốn người bọn họ phối hợp với nhau vô cùng ăn ý, trong tích tắc đã phá vỡ đợt tấn công của gã ma pháp sư đang ẩn nấp ở một nơi bí mật, lại còn làm cho đối phương bị trọng thương.

Lập tức, năm quả cầu lửa đã bay đến phía sau cồn cát, nổ mạnh ầm ầm, một bóng xám được bao bọc trong băng nguyên hộ thuẫn bị thổi bay lên không trung, đúng là gã Ma đạo sư thảo nguyên đánh lén bọn họ.

Gã Ma đạo sư này cũng là một kẻ lợi hại, sau khi chịu ma lực phản phệ vẫn có thể thi triển băng nguyên hộ thuẫn để bảo vệ mình, tránh cho bị ma pháp hỏa cầu của Jiamon Richie nổ chết.

Song, ngay lúc này, kẻ nãy giờ vẫn giương sẵn dây cung – Agan – đã tìm ra mục tiêu của mình, liên tiếp bắn tên, ba phát liên hoàn bắn vào trên băng nguyên hộ thuẫn.

Tấm băng nguyên hộ thuẫn nọ là pháp thuẫn của tứ cấp Ma đạo sư, sau khi bị uy lực mạnh mẽ của năm quả cầu lửa oanh tạc đã có dấu hiệu tan vỡ, liên châu tiễn của Agan bắn ra, lần lượt bắn vào cùng một vị trí, tập trung lực công kích vào một điểm, lập tức, băng nguyên hộ thuẫn bị bắn nát bấy, một mũi tên nhọn hoắt xuyên thẳng vào lồng ngực gã Ma đạo sư, đâm ra phía sau, mang theo một mảng huyết vụ!

Gã Ma đạo sư nọ liên tiếp chịu ba đợt công kích, lại bị bắn thủng lồng ngực, không ngờ vẫn còn chưa chết, mạnh mẽ thi triển thêm Phi Tường thuật cho bản thân, bay về phía không trung. Chỉ cần thoát ra khỏi tầm bắn của cung tiễn thủ, hắn nắm chắc có thể sống sót bỏ chạy, về phần thương thế trên người, với thân phận và địa vị của hắn, khi trở lại Thần miếu trong bộ lạc của mình, tự nhiên sẽ có người cứu trị.

Ma đạo sư nọ vừa bay đến đỉnh cồn cát, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đám người Trương Đức Bưu đứng yên tại chỗ, không có chút ý định truy sát hắn, không khỏi cảm thấy nghi hoặc: "Bọn người kia rốt cục định làm gì? Chẳng lẽ thấy ta là tứ cấp Ma đạo sư nên không dám đuổi giết….không đúng! Con chó đen lớn đâu mất rồi?"

Ma đạo sư nọ vội vàng quay đầu, chỉ thấy con chó đen lớn đã chạy đến phía sau đỉnh cồn cát, gầm một tiếng rồi nhảy lên, mở cái miệng rộng cắn về phía hắn.

Soạt!

Gã Ma đạo sư nọ không kịp tránh né, bị Tiểu Hắc cắn ngang thân, cái miệng của nó thật lớn, ngoạm cả thân thể hắn vào trong, dùng sức nghiến mạnh, hàm răng sắc bén cắt thân thể của hắn ra thành ba đoạn.

Cho dù đám người Jiamon Richie biết con chó đen này của Trương Đức Bưu vô cùng lợi hại, nhưng vẫn không nhịn được thở dài một phen, Đồ La thì hâm mộ vạn phần, thầm nghĩ: "Con chó này còn thông minh hơn Lang vương của ta, nó còn chưa phái Vương cấp ma thú, nhưng thực lực không thua kém Vương cấp ma thú là mấy. Nếu như nó có thể tiến hóa, đến tột cùng sẽ kinh khủng như thế nào?"

Nghĩ tới đây, hán tử thảo nguyên không khỏi rùng mình một cái, nếu như Tiểu Hắc có thể tiến hóa thành Vương cấp ma thú, Tật Phong lang vương của mình đứng trước mặt nó chỉ sợ không đáng một xu!

Trương Đức Bưu chứng kiến tên Ma đạo sư nọ bị Tiểu Hắc cắn chết, sắc mặt không khỏi cổ quái, thầm nghĩ: "Băng nguyên hộ thuẫn là ma pháp cấp mười bốn, xem ra kẻ đánh lén chúng ta là một gã tứ cấp Ma đạo sư, thật không ngờ chúng ta lại có thể giết chết một gã tứ cấp Ma đạo sư!"

Tứ cấp Ma đạo sư trong thế giới này đã có thể được gọi là cường giả, cho dù đi đến đâu cũng được mọi người tôn kính.

Thực lực của bọn họ so mới tam cấp Ma đạo sư mạnh hơn đến vài lần, đối phó với đám người Trương Đức Bưu thật sự rất nhẹ nhàng giết chết đối phương, ai có thể ngờ được một tứ cấp Ma đạo sư ngay cả cơ hội đối mặt cũng không có, nhân tiện chết trong đợt phản kích của bọn họ?

Cho dù là gã tứ cấp Ma đạo sư này bị Tiểu Hắc cắn chết nhưng Trương Đức Bưu vẫn cảm giác được có chút khó tin.

Nhưng suy nghĩ cẩn thận lại một chút, mọi chuyện cũng hết sức bình thường.

Uy thế của thần linh còn sót lại trong hoang mạc Vẫn Thần có thể hạn chế mọi người phát huy thực lực, cho dù tứ cấp Ma đạo sư rất cường đại, sợ rằng cũng sẽ bị hạn chế một phần thực lực, ngoài việc bọn họ phối hợp với nhau hoàn mỹ không tỳ vết, trong đó còn có nguyên nhân sâu xa hơn.

Ba người xung quanh hắn, mỗi người đều xứng đáng với cái tên gọi "thiên tài", ban đầu Trương Đức Bưu cũng không phát hiện ra điểm này, bởi vì hắn cũng là một thiên tài, thậm chí so với đám người Đồ La, Agan, Jiamon càng thêm xuất sắc!

Thiên tài đánh giá thiên tài, tựa như người bình thường đánh giá người bình thường, cũng sẽ không cảm giác được có gì kỳ lạ.

Nhưng bây giờ tĩnh tâm cẩn thận suy nghĩ một chút, Trương Đức Bưu mới cảm giác được kỳ thật bốn người không ai kém cỏi.

Jiamon Richie, hai mươi lăm năm, mọi ngày như một ngày, lúc nào cũng rèn luyện khả năng khống chế ma pháp lực cũng như tinh thần lực của mình, đã sắp trở thành tam cấp Ma đạo sư, mà chỉ riêng về khả năng khống chế ma pháp của hắn đã đủ sức sánh ngang với ngũ cấp Ma đạo sự. Không kể thiên phú của hắn, chỉ bằng loại nghị lực này cũng đủ để cho người khác khâm phục.

Mặc dù Jiamon không nhắc đến đạo sư của hắn, nhưng suy nghĩ kỹ cũng biết, đạo sư của hắn phải là một nhân vật tài giỏi.

Còn cung tiễn thủ Agan, bản thân hắn là Bán tinh linh, có được huyết thống tinh linh, gã cung tiễn thủ cận thị này có thể "lăn lộn giang hồ" cùng với Jiamon Richie, nói vậy lai lịch cũng không đơn giản.

Còn có hán tử thảo nguyên Đồ La, hắn đã là thủ lĩnh Lang kỵ, đồng thời cũng là đệ tử của Lang vương thần miếu đại Shaman – Delaney.Chưa tới hai mươi tuổi đã có được thành tựu nhị cấp Kiếm đấu sĩ, có được lực lượng đủ để sánh ngang với Long Mông Bảo Tượng quyết tầng thứ nhất, loại đấu khí hắn tu luyện tuyệt đối không phải là loại đấu khí thông thường, mặc dù chưa nhất định có thể sánh ngang với nhưng công pháp thần kỳ trong Kỳ Công Đấu Khí bảng, nhưng cũng không thua kém là bao.

Về phần Trương Đức Bưu thì không cần phải nói nhiều, bản thân người Nam Cương chính là những thiên tài tu luyện đấu khí, hơn nữa hắn còn có được công pháp thần kỳ Long Mông Bảo Tượng quyết, mặc dù bây giờ còn chưa trở thành Man đấu sĩ, nhưng đủ sức để sánh ngang với nhị cấp Kiếm đấu sĩ, có năng lực khiêu chiến vượt cấp. Càng huống chi, Trương Đức Bưu còn có kinh nghiệm tại thế giới trong mộng, đả thông được hai mươi bốn đường thông đạo đấu khí hoàn mĩ.

Tên tứ cấp Ma đạo sư này đánh lén ai thì chả đánh, hết lần này tới lần khác lại đánh lén bốn tên "khác người" này, chẳng phải là tự tìm đường chết?

Trong khi Trương Đức Bưu đang lâm vào suy tư, Jiamon Richie cùng Agan đã tìm được thi thể gã Ma đạo sư kia, hai người bọn họ vốn xuất thân "ăn cướp", rất nhanh chóng đã lột sạch thi thể, tất cả đồ vật đáng giá một thứ cũng không còn, trong đó đáng kể nhất là một ma pháp bào đã trải quả quá trình luyện kim bằng phương pháp đặc thù, một cây ma pháp trượng có nạm một quả thập tứ giai ma hạch, còn có một không gian giới chỉ điêu khắc hình đầu sói.

- Gã Ma đạo sư này, hình như chính là trưởng lão của Thần miếu Ngân Nguyệt cự lang, bộ lạc Vương Đình…

Đồ La nhìn thi thể một chút, sắc mặt khẽ biến, nói:

- Bộ lạc Vương Đình là bộ lạc lớn nhất trên thảo nguyên, nếu như biết trưởng lão của bọn họ bị chúng ta giết, sợ rằng…

- Quản hắn là trưởng lão cái gì!

Jiamon Richie cười nói:

- Tước tiên chúng ta hãy xem trong không gian giới chỉ này còn có những thứ tốt gì nữa!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »