Dã Man Vương Tọa

Lượt đọc: 4612 | 1 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 80
lấy thần tủy ra

❊ ❊ ❊

Bái Địch Luân Tư là một lão hồ ly, Đồ Mông Di Lặc trưởng lão cũng không kém chút nào, hai người đều đã sớm thành tinh, không lợi không làm, lập tức đem chuyện Trương Đức Bưu vứt qua một bên, thì thầm to nhỏ với nhau về chuyện hợp tác. đại quân Tinh Viện ma pháp rất nhanh đã đến, có mấy trăm tên ma pháp sư cùng Ma đạo sư trợ giúp, tu kiến một cái thành thị rộng lớn phạm vi hơn mười dặm, chỉ là việc mất mười ngày nửa tháng. Trong khoảng thời gian ngắn một cái thành thị to lớn giống như từ dưới mặt đất mọc lên, làm cho người không khỏi không cảm khái sự thần kỳ của ma pháp.

Chuyện còn lại chỉ là việc tu kiến khả năng phòng thủ của thành thị, tăng cường sức mạng phòng thủ của thành thị, một ít cao niên Ma đạo sư của Tinh Viện suất lĩnh đệ tử của mình, đo đạc thổ địa, vẽ phác thảo một ít sơ đồ công phòng nhất thể của ma pháp tháp. Trong thành tùy ý nhìn cũng có thể thấy được từng đám Ma đạo sư ngồi cùng một chỗ, thảo luận phạm vi công kích cùng diện tích che phủ ma pháp của Pháp Sư tháp, cố gắng biến cái thành thị này là một pháo đài kiên cố đến nỗi ngay cả con muỗi cũng không thể bay lọt vào được.

Người Nam Cương cũng không hiểu biết về ma pháp, nhưng vẫn là có không ít người vây kín xung quanh bọn họ, hiếu kỳ nghe những Ma đạo sư này nói chuyện.

Sau khi đám Ma đạo sư bọn họ thương nghị tốt rồi, liền bắt đầu động thủ kiến tạo hình thức ban đầu của Pháp Sư tháp, sau đó hội họp với Nam Cương chiến sĩ cùng một chỗ, xuất kích ra bốn phía, săn giết Vương cấp ma thú, dùng ma hạch khắc họa luyện kim ma pháp trận, gia cố Pháp Sư tháp.

Không lâu sau, vợ chồng Grant đại sư cũng bị Trương Đức Bưu lôi kéo đến nơi này, Grant đại sư là luyện kim đại sư xuất sắc nhất Lợi Đán thành, mà phu nhân của hắn Eva lại là thợ rèn xuất sắc nhất, hai người chủ yếu là chế tạo ma động thủy tinh cho Pháp Sư tháp, làm nguồn năng lượng cung cấp động lực cho Pháp Sư tháp hoạt động.

Đợi đến lúc chế tạo ma động thủy tinh hoàn thành, vợ chồng Grant đại sư cũng tu kiến cho mình một tòa luyện kim sư trong Pháp Sư tháp, đây là công khai chiếm đoạt, dùng bộ dáng đánh chết cũng không đi.

Ngày hôm sau, vỏ bọc bên ngoài của Ma Pháp tháp đã có, lại thu mua đủ tài liệu luyện kim thuật, người Nam Cương rất nhanh đã chất đầy trong Pháp Sư tháp, làm hại các luyện kim đại sư không thể không dùng ma pháp không gian mở ra một không gian khác trong Pháp Sư tháp.

Grant đại sư nguyện ý định cư ở chỗ này, Trương Đức Bưu cũng cực kỳ vui mừng, đã có luyện kim đại sư cùng rèn đại sư, vũ khí người Nam Cương sẽ ngạnh sanh sanh cất cao đến đỉnh tiêm cấp bậc vững vàng nâng cao trình độ lên một bậc.

Bản thân hai người này, chính là một khoảng tài phú cực lớn!

Không lâu sau, Trương Đức Bưu lại mời Endoyle của thương hội Ngải Lâm cùng Đạo Sâm thương hội Gaelle tổng quản đến, hai người đều mang theo đại lượng cố vấn đoàn đến, đến khảo sát tòa thành thị mới một phen.

Nếu bàn về vũ lực, một mình Trương Đức Bưu cũng có thể đơn giản tiêu diệt những người này, nhưng bàn về buôn bán, hắn xa xa không bằng. Bọn người Ngải Lâm, Gaelle bọn họ rất nhanh liền ý thức được giá trị buôn bán của thành thị này. Tòa thành thị này, tọa lạc tại trung tâm của Lạc Nhật sâm lâm, Lạc Nhật sâm lâm tài nguyên dồi dào, vẻn vẹn sản xuất da lông ma thú, cũng đã là một khoảng tài phú kinh người, lại thêm khoáng sản, dược thảo, ma hạch, luyện kim tài liệu, tòa thành thị này chất chứa tài nguyên buôn bán to lớn đến nổi làm cho không người nào có thể tưởng tượng!

Hơn nữa mấu chốt nhất chính là, tại đây vẫn tồn tại một ngành sản xuất với món lợi kếch sù, BUÔN LẬU.

Đúng vậy, chính là buôn lậu.

Cái tòa thành thị mới phát này so với Lợi Đán thành có được vị trí địa lý rất tốt, phía tây Lạc Nhật sâm lâm là thảo nguyên các nước, Tây Nam là cao nguyên các nước, phía nam là Nam Minh công quốc, phương bắc là Đại Chu, hơn nữa bản thân rừng rậm chính là một cái yểm hộ rất tốt, tại đây quả thực là lộ tuyến trời sinh buôn lậu tốt nhất!

Thương lượng với các thương hội đã xong, Trương Đức Bưu rốt cục cũng thở phào nhẹ nhõm, những ngày này chạy ngược chạy xuôi, quả thực làm cho hắn mệt muốn chết, đang định nghỉ ngơi một lát, đột nhiên nghe thấy sau lưng vang lên một thanh âm quen thuộc truyền đến.

"A Man, ngươi đại phát đại phú quý, không chiếu cố các huynh đệ một ít sao?"

Trương Đức Bưu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Kid suất lĩnh mười mấy tên đạo tặc đi vào trong thành, chính giữa đoàn đạo tặc còn có một ma pháp sư cùng Cung Tiễn Thủ, ma pháp sư mang theo bên người năm cái hỏa cầu chậm rãi xoay tròn, mà Cung Tiễn Thủ mang theo một bộ kính mắt rất mẫu mực, lộ ra nụ cười cực kỳ nhã nhặn, đúng là Garment Ridge cùng Agan Brucci.

Trương Đức Bưu vừa mừng vừa sợ, cười nói: " Sao các giờ này mới đến?"

Kid cười khổ nói: " Sau khi Hoắc Căn thương hội bị diệt, Matthew thành chủ vẫn luôn làm khó dễ chúng ta, bốn phía truy tra lùng bắt. hung thủ, ở Tân Lợi Đán thành lăn lộn thật khổ a. Mấy ngày hôm trước một tên huynh đệ dọ thám biết ngươi tại Nam Cương có đại động tĩnh, cho nên mới đến đây tìm ngươi kiếm miếng cơm ăn! Trên đường gặp được hai vị huynh đệ ăn cướp này, hỏi ra mới biết cũng nhận thức ngươi, dứt khoát cùng đến chỗ này."

Garment Ridge nói: "Từ sau khi đại náo công sự phòng thủ đến giờ, ở Tân Lợi Đán thành chúng ta lăn lộn lộn không nổi rồi."

Trương Đức Bưu đại hỉ, cười nói: "Các ngươi dù cho không đến, ta cũng đang muốn đi tìm các ngươi. Đến đây sẽ được đại phú quý và đây cũng là lựa chọn hoàn toàn chính xác, mấy ngày trước trưởng lão hội nhất trí với nhau, quyết định tổ kiến một chi kỵ binh, nhưng lại đang thiếu rất nhiều tọa kỵ."

Con mắt nhóm Kid con sáng ngời, đạo tặc ngoại trừ ám sát giết người, bắt và huấn luyện ma thú cũng là sở trường của bọn họ, hơn nữa những này ma thú này căn bản không cần cùng chủ nhân ký ma sủng khế ước. Nếu đã không có ma sủng khế ước hạn chế, cho dù tọa kỵ chết đi, thực lực bản thân kỵ binh cũng không bị hao tổn.

"Ta phải đi tìm mấy vị trưởng lão thương nghị một lát, cho phép các ngươi kiến tạo một cái Đạo Tặc công hội, đợi ổn định rồi nói sau!"

Một đám đạo tặc đều mừng rỡ, Kid cảm ơn không ngớt lời, Trương Đức Bưu cười nói: "Lúc ta muốn đối phó Hoắc Căn thương hội, ngươi đã trợ giúp ta, nhưng ta đã từng nới tạ ơn với ngươi chưa? Đều là bằng hữu, lời cảm ơn này, không nên nói làm gì!"

Nói đến đây, Trương Đức Bưu nhìn tới Ma đạo sư cùng Cung Tiễn Thủ A Cam, cười nói: "Hai vị có nguyện ý đạo sư vài hôm hay không? Tinh Viện vừa mới mở thêm một cái phân viện, đang thiếu rất nhiều đạo sư có thực lực."

Mục đích Bái Địch Luân Tư chủ động trợ giúp Nam Cương xây thành trì, chính là muốn ở bên trong cánh rừng rậm này kiến thiết Tinh Mang học viện phân viện. Lão đầu này có khứu giác chính trị nhạy cảm, nghe Trương Đức Bưu nói muốn tu kiến thành thị, liền lập tức ý thức được Nam Cương sắp sửa quật khởi, đây là một cơ hội thật tốt để đạt được hữu nghị với Nam Cương Man tộc, cho nên hắn mới nhiệt tâm như thế.

Hơn nữa tại tòa thành thị mới lưu lại phân viện, trong tương lai vô luận phát sinh chuyện gì, đều lưu lại một con đường lui.

Một điểm tối trọng yếu nhất, lão Bái Địch từ trên người Trương Đức Bưu phát hiện người Nam Cương có thiên phú tu luyện đấu khí không ai so sánh được, nếu có thể làm cho bọn họ nhập học, bồi dưỡng được một đám man đấu sĩ ưu tú, danh khí Tinh Viện tự nhiên lan truyền lớn!

"Năng lực của A Man, thật sự là quá lớn!" Đồ Mông trưởng lão dẫn theo trưởng lão hội chiêm ngưỡng toàn thành, chỉ thấy tòa thành thị này đã bắt đầu phát ra sức sống từ từ, dần dần đã có dáng dấp xứng đáng của một tòa thành thị, không khỏi cảm khái nói: "Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, liền sửa chữa thành thị ngay ngắn gọn gàng, không nghĩ tới tiểu tử lại quen biết nhiều người tài ba như thế!"

Mấy vị trưởng lão khác nhao nhao gật đầu, dựa theo mục tiêu của bọn họ, một hai năm mới có thể kiến tạo xong tòa thành này, như thế đã là rất giỏi rồi, về phần làm cho thành phố này phát ra sức sống, không có vài năm nổ lực là chuyện không thể nào, không nghĩ tới vậy mà Trương Đức Bưu chỉ dựa vào bạn bè của hắn, liền đem chuyện này hoàn thành một cách đơn giản, làm cho mọi người không thể không kinh ngạc!

Đang nói, Trương Đức Bưu mặt mũi tối sầm đi tới, Đồ Mông trưởng lão vội vàng hỏi: "A Man trưởng lão, có chuyện gì vậy?"

"Ta đi tìm Bái Địch Luân Tư mượn một bộ khôi giáp, lão nhân dám vơ vét tài sản của ta!" Trương Đức Bưu tức giận không thôi, ngược lại nói: "Sáu vị trưởng lão, có một việc cần sự hỗ trợ của các ngươi."

"Chuyện gì?" Đồ Mông trưởng lão cười nói: "Chúng ta đều là trưởng lão thần miếu, việc chúng ta có thể giúp tự nhiên sẽ làm hết sức."

Trương Đức Bưu dẫn sáu vị trưởng lão thỉnh đến cấm địa phía sau núi, bên ngoài vòng bảo hộ ma pháp, đầu tiên phân phó Thái Ca mở không gian giới chỉ ra, lấy khôi giáp đã mượn ở chỗ Bái Địch Luân Tư, đem khôi giáp mặc trên người mình.

Sáu vị trưởng lão khiếp sợ đến tột đỉnh, lắp bắp nói: "Bích Tỉ Đầm kim? Tại sao Bái Địch Luân Tư có thể có Bích Tỉ Đầm kim để chế tạo khôi giáp?"

Trương Đức Bưu không có trả lời, lại kêu Thái Ca mở mai không gian giới chỉ khác ra, điện thờ Lang Vương oanh một tiếng rơi xuống dưới mặt đất, thần uy đại sát tứ phương!

Trương Đức Bưu không nói hai lời, lập tức ôm lấy điện thờ tiến vào bên trong vòng bảo hộ ma pháp, thần uy lập tức bị vòng bảo hộ ma pháp che lấp, thần uy gì cũng không thể xuất ra, cao giọng nói: "Sáu vị trưởng lão, còn không tiến vào?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »