Dã Man Vương Tọa

Lượt đọc: 4446 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 20
trao đổi cảm tình

❊ ❊ ❊

Lão tiện nhân này... - Trương Đức Bưu lót tiếp một bản đá xanh, dùng sức hai chân giẫm, nhỏ giọng mắng một câu. Donaldson bên cạnh nghe xong, không nhịn được nói:

- A Man, ai trêu chọc ngươi?

- A, không có gì. - Trương Đức Bưu lắc lắc đầu, tiếp tục cùng đệ tử Tinh viện trải đường. Đường sá trong thôn chưa từng tu sửa qua, đến mùa mưa liền trở nên lầy lội không chịu nổi, có những tảng đá lót đường này, sau này cuộc sống cũng sẽ thuận lợi hơn.

- Đúng rồi, Bane Claren là viện trưởng Tinh viện các ngươi, đến tột cùng là loại người như thế nào? - Trương Đức Bưu hỏi bâng quơ.

Trên khuôn mặt Donaldson lập tức lộ ra vẻ sùng bái cuồng nhiệt, vô cùng kính ngưỡng nói:

- Viện trưởng Bane là người ta sùng bái nhất, lão nhân gia không chỉ có thực lực cường đại, hơn nữa còn bình dị gần gũi, càng thêm vui vẻ với việc giúp người, không có một tí gì ra vẻ cao quý!

- Bốn năm trước Tam Đầu Địa Ngục khuyển tàn sát hàng loạt dân trong thành, Tinh viện rơi vào tình trạng nguy khốn, suy bại thành học viện tam lưu, không người nào sẵn lòng tới Tinh viện giảng dạy, chỉ có viện trưởng Bane không đòi hỏi lương bổng không nề hà cực khổ, ngậm đắng nuốt cay dạy chúng ta, kỳ vọng chúng ta thành tài, đem Tinh viện phát dương quang đại! Trong lòng chúng ta, viện trưởng Bane chỉ thấp hơn lão viện trưởng, cũng là tấm gương cho chúng ta suốt đời...

Theo Donaldson miêu tả, trong đầu Trương Đức Bưu dần dần hiện ra hình ảnh một lão giả "Quang – Vĩ – Chính", lão giả kia thân ảnh cao lớn, làm cho người ta ngưỡng mộ, hắn ngẩng đầu lẳng lặng nhìn phía xa, trong ánh mắt thâm thúy của hắn, tràn đầy kiên nghị, dũng cảm, nhân ái, tinh thần phấn đấu bất khuất không thay đổi.

Tiểu man tử thật sự khó có thể đem hình tượng này đặt cùng một chỗ với hình tượng một lão đầu hèn hạ vô sỉ ở hạp cốc Tự Lãng kia.

- Lão gia hỏa này, che dấu thật là kỹ... - Trương Đức Bưu lắc lắc đầu, đem hình ảnh Bane Claren "Quang – Vĩ – Chính" xua tan, hiếu kỳ nói:

- Vậy lão viện trưởng các ngươi là người nào nữa?

Donaldson trầm mặc một lát, khổ sở nói:

- Lão viện trưởng, là anh hùng chân chính... Năm ấy Tam Đầu Địa Ngục khuyển tàn sát hàng loạt dân trong thành, ta vừa học năm nhất, lúc ấy thành chủ bỏ chạy, quý tộc trong thành bỏ chạy, liên quân phòng ngự thành cũng chạy. Vì che chở những học sinh chúng ta rút lui, lão viện trưởng cùng tất cả giáo viên Tinh viện, toàn bộ hy sinh, không ai sống sót...

Trương Đức Bưu dâng lên sự kính trọng, những người như vậy, mới thật sự là đại anh hùng!

- Ngươi có biết khi nhậm chức viện trưởng Bane nói gì không?

Donaldson lại lộ ra vô cùng vẻ sùng bái, nói:

- Viện trưởng Bane nói: "Cho dù anh hùng Tinh viện mất đi, nhưng tinh thần Tinh viện tồn tại vĩnh viễn!" Từ lúc đó, ta liền quyết định, sau khi tốt nghiệp ta cũng muốn trở thành một giáo viên tại Tinh viện như vậy, đem tinh thần Tinh viện truyền thụ lại!

- Không ngờ lão đầu lại có thể nói ra những lời này... - Trong lòng Trương Đức Bưu không khỏi dâng lên một chút cảm xúc bội phục nho nhỏ, quay đầu nhìn về phía Bane Claren. Lão đầu kia đang nói chuyện cùng phụ thân Nham Thạch Man Chuy, ánh mắt hơi chút chú ý tới hắn, lặng lẽ giơ tay phải lên, từ trên cổ chém xuống.

Trương Đức Bưu khẽ rùng mình, một chút hảo cảm vừa nảy sinh đối với lão gia hỏa này đã không cánh mà bay.

- Lão tiện nhân!

- A Man, lại đây một chút! – Nham Thạch Man Chuy ngoắc hắn gọi.

- A Ba, chuyện gì thế?

Trương Đức Bưu miễn cưỡng quay trở lại, Nham Thạch Man Chuy ha ha cười nói:

- Vị này là viện trưởng Bane Claren, ngày mai muốn dẫn theo đệ tử đến núi Noeller rèn luyện, không được người quen thuộc địa hình dẫn đường thì không được. Cho nên ta nghĩ...

Trong lòng thiếu niên hiện dâng lên một cảm giác bất ổn, quả nhiên, chỉ nghe phụ thân tiếp tục nói:

- Cho nên ta nghĩ ngày mai ngươi đi dẫn đường cho bọn họ, cùng đi theo bọn họ tới núi Noeller.

- A Ba, liệu không đi có được hay không?

Nham Thạch Man Chuy trừng mắt nói:

- Không được! Người ta tận tâm tận lực giúp chúng ta sửa đường, chúng ta cũng nên biết điều! Ngày mai lão tử còn phải đi săn, những người khác trong thôn thì cũng không có người nào có bản lãnh cao, cho nên để cho ngươi dẫn đường là an toàn nhất. Ngươi muốn không đi, hay lại muốn để cho gã chú què của ngươi đi sao?

- Được rồi. – Trương Đức Bưu cúi đầu ủ rũ nói.

Bane Claren tủm tỉm cười nói:

- Ngươi tên là Đức Bưu Man Chuy sao? Ta còn nghĩ ngươi tên là Đồ Mông Di Lặc đấy!

Nham Thạch Man Chuy cười ha hả:

- Viện trưởng Bane không biết sao? Đồ Mông Di Lặc là Đại trưởng lão Man tộc ta, tiểu tử này nào xứng được gọi tên đấy chứ!

Trương Đức Bưu cười khan hai tiếng, thầm nói:

- Ta cũng tưởng rằng viện trưởng Bane hẳn là một người vừa già vừa xấu, không hề nghĩ rằng viện trưởng lại khôi ngô cao lớn như thế.

Nham Thạch Man Chuy vừa cười nói:

- Thằng nhóc hỗn láo, lại đang nói mê sảng à! Từ Bane này ý tứ chính là "cao lớn, khôi ngô"! Viện trưởng, ngài đừng chấp nhặt nó, tiểu tử này cái gì cũng tốt, chỉ là không có văn hóa, rất thô bỉ! Để cho hắn làm dẫn đường không sao, ta chỉ lo lắng hắn rất ngu xuẩn, lại thêm phiền toái cho ngài!

Khóe miệng Bane Claren lộ ra một tia nụ cười quỷ dị:

- Trưởng thôn yên tâm, ngày mai có ta ở đây, hắn dẫn đường tuyệt đối sẽ không có một chút "nguy hiểm"! - Hắn đem hai chữ "nguy hiểm" gằn thật nặng, tựa hồ nhấn mạnh điều gì đó.

Đến lúc này, trong lòng Trương Đức Bưu ngược lại lại bình tĩnh, cười nói:

- Có viện trưởng, ta cũng rất yên tâm. Trong sơn cốc Noeller chỉ có một con Lục Dực Kim Quang tê, với bản lãnh của viện trưởng Bane, cho dù gặp phải thập lục cấp Vương cấp ma thú, chắc hẳn cũng có thể an toàn trở ra.

Nét mặt Nham Thạch Man Chuy tối sầm lại, khiển trách:

- A Man, ngươi đừng doạ nạt khách nhân!

Quay đầu hướng Bane Claren cười nói:

- Viện trưởng, ngài đừng để ý, núi Noeller đúng là có một con Lục Dực Kim Quang tê, chẳng qua nó cùng con chó nuôi của tiểu tử A Man này là bằng hữu, có A Man cùng Tiểu Hắc, Lục Dực Kim Quang tê khẳng định sẽ không làm hại các ngươi.

Để đề cao tính an toàn chuyến rèn luyện lần này, Đệ nhất dũng sĩ bộ lạc Mông Chuyên cũng đem từ "khẳng định" này gằn thật mạnh.

Nụ cười trên mặt Bane Claren như cứng lại, cười khan nói:

- Khó nói, khó nói. Thập lục cấp Vương cấp ma thú, không nên trêu chọc thì vẫn tốt nhất không nên trêu chọc...

Trương Đức Bưu lại cười nói:

- Đương nhiên là vậy rồi. Nếu không, bây giờ ta cho Tiểu Hắc tới núi Noeller, tìm con Lục Dực Kim Quang tê kia tâm sự một chút, "bồi dưỡng" thêm tình cảm?

Tiểu Man tử đem từ "bồi dưỡng" này, cũng gằn thật sự mạnh.

- Việc này, cũng không cần vậy chứ... – Bane Claren dám khẳng định, nếu để cho Tiểu Man tử thả đại hắc cẩu kia ra, chỉ sợ ngày hôm sau còn không ra được khỏi cửa thôn, Lục Dực Kim Quang tê liền sẽ chặn ở cửa thôn chờ ăn thịt người.

- A Man! – Bane Claren nghiêm mặt nói:

- Vì an toàn của ngươi và ta ngày mai, ta cảm thấy, chúng ta nên tìm chỗ để nói chuyện một chút!

Trương Đức Bưu cười nói:

- Ta cũng đang có ý này.

Nham Thạch Man Chuy nhìn thấy một già một trẻ đi đến chỗ hẻo lánh trong thôn, thấp giọng thì thầm nói chuyện với nhau, không khỏi lắc đầu tán thán nói:

- A Man đã trưởng thành, cũng học được cách cùng người khác trao đổi cảm tình rồi. Gã què này, ngươi nói có phải không?

Gã què đứng bên cạnh đảo cặp mắt trắng dã:

- Bản thân ta lại cảm thấy hai người bọn họ không giống như là trao đổi cảm tình, trái lại giống như đã sớm biết nhau, đang cùng nhau tiến hành đàm phán!

- Ngươi thật ngớ ngẩn, A Man chưa từng qua khỏi rừng rậm, làm thế nào đã sớm quen biết cùng viện trưởng Bane? Hắn làm gì có tư cách, có thể cùng viện trưởng Bane đàm phán?

- Điều này cũng đúng. – Gã què gật đầu nói.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »