Dã Man Vương Tọa

Lượt đọc: 4586 | 1 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 70
thần chi cốt tủy

❊ ❊ ❊

Trương Đức Bưu nhìn bộ dáng vui mừng khôn xiết của Lục Dực Kim Quang tê, trong lòng không khỏi buồn bực: "Chủ nhân cũ của Thái ca đến tột cùng là Thánh ma đạo sư hay là thổ phỉ? Sao lại dạy dỗ được Thái ca thành một kẻ đầy "phẩm chất trộm cướp" thế này?"

Mẫu thân Lục Dực Kim Quang tê đã chết sớm, nó được chủ nhân cũ thu lưu, trẻ con mới sinh thuấn khiết như một khối ngọc, cho dù là ma thú mới sinh cũng thế. Thái ca dưới sự "mở mang đầu óc" của vị Thánh ma đạo sư kia, biến thành một con cọp lưu manh lời nói và hành động đều mang tác phong trộm cướp, thể tưởng tượng ra được tác phong của vị Thánh ma đạo sư kia như thế nào.

Trương Đức Bưu cùng Thái ca vọt vào trong Thần miếu, cướp đoạt xung quanh, đối với việc đánh cướp, Thái ca còn lão luyện hơn hắn nhiều, phóng xuất tinh thần lực ra đảo quét bên trong Ngân Nguyệt cự lang Thần miếu mấy lần, rốt cục đã tìm được chỗ cất giấu bảo vật.

Đại quân Thần miếu còn đang giằng co cùng với đại quân của Battle vương ngoài thành, hai bên đánh giết không thể tách rời, giờ phút này, Thần miếu giống như một "thiếu nữ thoát y" mặc cho man tử "muốn làm gì thì làm".

Bất quá chỉ một chốc thời gian, mười ngón tay của Trương Đức Bưu đều đã đeo đầy không gian giới chỉ, hặn không thể đeo đầy lên đầu ngón chân của mình, thậm chí trên cổ Thái ca, cũng dùng một sợi dây chuyền, xâu mười mấy cái nhẫn ở trên, một người một thú đều mang bộ dáng "nhà giàu mới nổi".

Không gian giới chỉ có giá trị cực cao, chỉ riêng giá một cái nhẫn đã đủ để cho hắn trả sạch nợ cho Tinh viện, hơn nữa còn dư thừa.

- Nhẫn này một cái cũng sẽ không bán, nó dùng để chứa những thứ này…

Thái ca liền mở một cái Tàng Bảo thất ra, nhất thời màu vàng rực từ trong toát ra. Trương Đức Bưu đờ đẫn đứng trước Tàng Bảo thất, chỉ thấy kim tệ bên trong chất đầy như núi nhỏ. Thái ca hoan hô một tiếng, thả người nhảy lên trên đống kim tệ, lăn qua lộn lại, hét to:

- Là của ta! Tất cả là của ta!

- Nhìn bộ dạng không có tiền đồ của ngươi kìa! Đừng có vui sướng vội, mau đem mấy thứ này thu hết vào không gian giới chỉ đã.

Trương Đức Bưu nghiêm mặt khiển trách, sau đó man tử cầm lấy một đồng kim tệ, thôi vào một hơi, đặt ở bên tai liền nghe âm thanh chấn động thanh thúy, không khỏi hả miệng cười khúc khích không ngừng.

- Tiền tốt, toàn bộ là tiền tốt!

Sau khi cất hết tiền vào trong không gian giới chỉ, Trương Đức Bưu cùng Kim Quang tê có cảm giác như say khướt, tâm lý phảng phất như bị núi tiền đè bẹp.

- A Man, ngươi sẽ không giết ta chứ?

Tiểu lão hổ đang đi theo sau mông hắn, đột nhiên chạy ra xa, nghiêng đầu nhìn Trương Đức Bưu, cẩn trọng nói:

- Chủ nhân trước của ta nói, nếu không phân chia thỏa đáng, thổ phỉ sẽ chém giết lẫn nhau.

Trương Đức Bưu gõ đầu nó một cái rõ kêu, cả giận nói:

- Chúng ta không phải thổ phỉ! Chúng ta là hiệp sĩ cướp của người giàu chia cho người nghèo, hiệp sĩ sẽ không chém giết lẫn nhau. Đương nhiên…

Dừng một chút, man tử nói tiếp:

- Chúng ta phải tự "cứu tế" bản thân trước đã. Đến nay vẫn còn một khoản nợ khổng lồ đặt trên đôi vai yếu đuối của ta…

Tàng Bảo thất thứ hai được mở ra, bên trong chứa hơn một ngàn miếng ma hạc, mơ hờ phát ra thần uy độc hữu tại hoang mạc Thần Vẫn. Trương Đức Bưu không khỏi hít một ngụm lãnh khí, ma hạch này do Ngân Nguyệt cự lang Thần miếu lưu trữ đã hơn ngàn năm, giá trị của nó vượt xa đống kim tệ chất như núi tại Tàng Bảo thất thứ nhất.

- Đây là thập cấp ma hạch, đây là thập tứ cấp…Trời ạ! Thập ngũ cấp cũng có! Lần này phát tài rồi…

Thái ca "đại nhân" đối với đống ma hạch này không có hứng thú, lập tức thu hồi tất cả, đi về phía Tàng Bảo thất thứ ba.

Tàng Bảo thất này có ma pháp trận trùng trùng điệp điệp, uy lực cường đại, Thái ca liên tục phóng ra mấy cái thập cấp ma pháp, mới có thể phá hủy ma pháp trận, mở Tàng Bảo thất này ra.

Trương Đức Bưu đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy một loạt giá sách xuất hiện trước mắt, trên đó đều là bí tịch về ma pháp cùng đấu khí. Tay hắn không khỏi run rẩy, kim tệ cho dù có trân quý, ma hạch hoang mạc Thần Vẫn cho dù có trân quý, nhưng so với những bí tịch ma pháp cùng đấu khí này, những thứ kia như một "bãi rác", không đáng nhắc tới!

- Bộ lạc lớn nhất thảo nguyên, văn minh tích lũy mấy ngàn năm, toàn bộ đều ở đây! Đây mới chân chính là bảo vật!

Tài phú thật lớn nhất thời làm cho Trương Đức Bưu có chút mê muội, một hồi lâu sau mới khôi phục tinh thần lại, lập tức ra lệnh cho Thái ca thu những quyển sách đó vào trong không gian giới chỉ, một quyển cũng không lưu lại.

Có những quyển sách này, tương đương với có được một tòa Ngân Nguyệt cự lang Thần miếu! Mang đi những bí tịch ma pháp cùng đấu khí này đi, mặc dù Battle vương có thống nhất cả đại thảo nguyên, cũng tuyệt đối không có lực lượng để xâm lấn, mở rộng lãnh thổ thảo nguyên!

Một chủng tộc nếu muốn trở nên hưng thịnh, chỉ có vũ lực cường đại thôi không đủ mà còn phải có nền văn minh, văn hóa của riêng mình. Trương Đức Bưu cướp sạch toàn bộ sách trong Ngân Nguyệt cự lang Thần miếu, làm cho căn cơ văn minh của bộ lạc Bái Chiêm vương đình bị chặt đứt, do dù Battle vương có thống nhất đại thảo nguyên, cũng khó có thể hoàn thành nghiệp lớn.

Những bộ sách này có ích với Trương Đức Bưu chỉ có vài loại, nhưng nếu hắn đặt vào trong Gaia thần miếu tại Nam Cương Man tộc sẽ khiến cho Gaia thần miếu trở thành Thánh địa võ học cực mạnh tại phía Nam đế quốc, tạo nên một nhóm nhân tài mới, mang lại sinh cơ bừng bừng cho Lạc Nhật sâm lâm.

Trương Đức Bưu liền đi tới Tàng Bảo thất thứ tư, Tàng Bảo thất này có thể tích cũng không lớn, không đặt ra những ma pháp trận để ngăn cản người lạ, mà đặt ra "phong ấn". Phong ấn là thành tựu cao nhất của ma pháp trận, thứ cất giấu bên trong khẳng định không phải vật tầm thường.

Thái ca vất vả một phen công phu mới có thể mở phong ấn này ra, mặc dù mạnh mẽ như Lục Dực Kim Quang tê cũng bị đại phong ấn này làm cho mệt mỏi đến mức hoa mắt chóng mặt.

Lúc phong ấn này được mở ra, một cỗ thần uy mạnh mẽ đến cực điểm bộc phát, trong nháy mắt đóng băng đấu khí trong cơ thể Trương Đức Bưu, ma pháp nguyên tố trong phương viên vài trăm mét cũng nhất thời trở nên trầm lắng, cho dù là Thái ca cũng không thể điều động ma pháp lực!

Luồng thần uy này, thậm chí còn mạnh mẽ hơn ở hồ nước trong hoang mạc Thần Vẫn không biết bao nhiêu lần, phải biết rằng hồ nước đó là nơi thần linh vẫn lạc.

Trương Đức Bưu đè nén khiếp sợ trong lòng, nhìn xung quanh mật thật, chỉ thấy mật thất nọ không lớn, không gian lập phương tầm bốn thước. Bên trong trống trơn không có gì, ngay tại trong tâm có một bệ thờ, thờ phụng một cái đầu lâu Ngân Nguyệt cự lang, mơ hồ phát tán ra ma lực ba động kinh khủng.

Trương Đức Bưu chú ý thấy đầu lâu cự lang này có ba hốc mắt, ngoài hai mắt bình thường còn có một hốc mắt giữa trán.

Con Ngân Nguyệt cự lang này mặc dù đã chết không biết bao lâu, nhưng hai tròng mắt vẫn bảo trì hoàn hảo như trước, tại trong đầu lâu có một cái bình nhỏ chậm rãi xoay tròn, mà con mắt ở giữa đã biến mất không thấy!

Trương Đức Bưu liền nhớ tới Lang Vương chi kiếm trong tay Giáo Hoàng, trong lòng hiểu rõ: "Khẳng định là Giáo Hoàng thứ nhất của Ngân Nguyệt cự lang thần miếu đã dùng tròng mắt này để chế tạo Lang Vương chi kiếm rồi, con Lang vương này đã chết không biết bao nhiêu năm mà vẫn còn toát ra được ma lực mạnh mẽ đến vậy, khi còn sống chỉ sợ chính là Thánh cấp ma thú, so với Thái ca còn cường đại hơn biết bao nhiêu lần! Cũng chỉ có hài cốt của Thánh cấp ma thú, mới có thể rèn thành một thanh vũ khí cấp Truyền Thuyết!"

Nhưng cho dù Thánh cấp ma thú, cũng chỉ là ma thú, không cách nào tản mát ra thần uy trầm trọng đến như vậy.

Ánh mắt Trương Đức Bưu liền chú ý quan sát cái bình ngọc tinh xảo, bên trong bình ngọc có một chất lỏng màu vàng, từng đạo kim quang chớp động trong bình. Hắn vươn tay, muốn chạm vào bình ngọc nọ, Thái ca đột nhiên kêu lên:

- A Man, không nên động thủ! Hai tròng mắt chó sói này bị người ta dùng để trấn áp bình ngọc, khẳng định có ẩn chứa ma lực rất lớn.

Trương Đức Bưu vội vàng dứng tay, chỉ thấy một cái không gian giới chỉ dưới sự điều khiển bằng tinh thần lực của Thái ca, chậm rãi bay lên, bay về phía bình ngọc.

Rắc!

Một con mắt sói đột nhiên mở ra, một đạo ánh sáng âm u màu lam xuất hiện, không gian giới chỉ nhất thời như bốc hơi, biến mất không còn tung tích!

Trương Đức Bưu không khỏi thất kinh, phục hồi lại tinh thần. Man tử cả giận, nói:

- Ngươi cảnh báo cho ta biết có nguy hiểm là được rồi, sao lại còn phá hủy một miếng không gian giới chỉ thế?

Thái ca đứng dậy bằng hai chân sau, chân trước chống nạnh, cười toe toét nhe ra hàm răng cọp, vô cùng đắc ý nói:

- Ngươi không cảm thấy bây giờ chúng ta rất "tài đại khí thô" sao? Lãng phí một cái không gian giới chỉ thì có là gì? Bây giờ ta cảm giác như thắt lưng của ta to hơn lúc trước một vòng…

- Ngươi ăn nhiều thì béo ra chứ sao!

Trương Đức Bưu mắng một câu, sắc mặt ngưng trọng, nói:

- Thái ca, ngươi cảm giác được thứ trong bình phóng ra chứ, đây là vật gì?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang