Dã Man Vương Tọa

Lượt đọc: 4611 | 1 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 79
nam cương quật khởi

❊ ❊ ❊

Ba bốn ngày sau, Đồ Mông trưởng lão vẫn đi tìm Độc Giác thú của hắn, Trương Đức Bưu liền coi như không biết, mỗi khi Đại trưởng lão dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn hắn, man tử có vẻ vô cùng thản nhiên, đứng ở vị trí là một người "đạo đức cao thượng" khiến Đại trưởng lão tự xấu hổ không thôi.

"May là Đồ Mông trưởng lão cùng Độc Giác thú không kí kết tính mạng chia sẽ khế ước, nếu không chuyện này phiền toái lớn."

Vì việc này, Trương Đức Bưu răn dạy Lục Dực Kim Quang hống không biết bao nhiêu lần, bất quá Thái ca đã mặt dày đến trình độ vô địch, vào lỗ tai bên này thì ra lỗ tai bên kia, chứng nào tật nấy, làm Trương Đức Bưu cũng hết cách với nó.

"Cuối cùng cũng là Tiểu Hắc tốt nhất, biết nghe lời cũng hiểu được tâm tư của ta…"

Trương Đức Bưu nhớ tới điểm tốt của Tiểu Hắc, khắc hẳn với Thái ca, đột nhiên hắn cảm thấy con cọp này thật sự là một "ngôi sao tai họa", chỉ cần nơi nào nó đi qua, không xảy ra chuyện này thì cũng có chuyện kia.

"Không biết bây giờ Hắc tử ra sao rồi? Đã tiến hóa thành công chưa?"

Trương Đức Bưu bảo Thái ca thả Tiểu Hắc ra, chỉ thấy thủ sơn khuyển vẫn đang ngủ say, bất quá thể hình đã lớn gấp đôi lúc trước, nguyên lai không gian giới chỉ này đã khó có thể chứa được thân thể cao lớn của nó, hơn nữa xung quanh thân thể đã bắt đầu tỏa ra ma lực ba động của Vương cấp ma thú.

Theo lý mà nói, hôm nay Tiểu Hắc đã tiến hóa thành vương cấp ma thú, hẳn đã tỉnh lại, nhưng thực tế vẫn ngủ say như trước, loại tình huống này Trương Đức Bưu chưa từng gặp qua trong sách vở, mà Thái ca thì cũng chẳng biết vì sao.

Hắn không thể làm gì khác hơn là kiếm một không gian giới chỉ khác lớn hơn, bỏ Tiểu Hắc vào.

Tiểu Hắc hiện tại đang tiến hóa theo hướng cự thú, nếu như thật sự trở thành một cự thú, với sự linh hoạt của Tiểu Hắc như trước, nghĩ một chút cũng cảm giác được kinh khủng, một cự thú di chuyển như gió, coi như chính bản thân Trương Đức Bưu cũng không dám coi thường một đối thủ như vậy, huống chi Vương cấp ma thú còn am hiểu sử dụng ma pháp.

Mấy ngày nay, chuyện Trương Đức Bưu trở thành trưởng lão Thần miếu đã được hội trưởng lão công khai, yêu cầu thôn trưởng cùng tù trưởng của một 157 thôn, 33 bộ lạc đến đây. Trương Đức Bưu mong chờ các tù trưởng cùng thôn trưởng có thể bác bỏ đề nghị này, bất quá, hắn đã đánh giá thấp danh vọng của chính mình.

Không hề hay biết, danh vọng của hắn đã vượt qua mỗi vị trưởng lão khác trong Thần miếu: đối kháng nô lệ thú liệp đoàn, tiêu diệt thương hội Hogan, khai phóng võ học Thần miếu, sức ảnh hưởng của hắn đã lan khắp từng ngõ ngách trong rừng rậm.

Nếu như bỏ phiếu bầu cử cho Trương Đức Bưu cùng hoàng đế Đại chu, chắc chắn người dân Nam Cương sẽ bỏ 100% phiếu cho hắn.

- Mười bốn tuổi đã trở thành một vị trưởng lão Thần miếu, A Man, ngươi là trưởng lão trẻ tuổi nhất từ xưa đến nay!

Đồ Mông Di Lặc đi đến bên người hắn, đánh giá hắn đang mặc một bộ quần áo trưởng lão, ha hả cười nói:

- Qua mấy năm nữa, khi ta thối vị, ngươi chính là Đại trưởng lão trẻ tuổi nhất.

Trương Đức Bưu có chút cảm giác không đúng, Đồ Mông trưởng lão nói:

- Ngươi đừng nên xem thường chức vị trưởng lão này, Thần miếu Gaia của chúng ta từ thời kỳ khai quốc đến nay đã cống hiến biết bao công lao, Thái Tông hoàng đế thân phong, trưởng lão gặp hoàng đế có thể không bái, gặp vương công đại thần, lãnh chúa các thành đề ngang hàng, thích thì chào bọn hắn một tiếng, không thích thì có thể dùng lỗ mũi nhìn hắn.

- Đáng tiếc không có thực quyền.

Trương Đức Bưu lắc đầu, cười nói:

- Quyền lực của hội trưởng lão Thần miếu đã sớm bị năm đại Man vương chia cắt. Đại Chu Thái Tông hoàng đế cấp cho Thần miếu một cái hư danh, rồi đem binh quyền của Thần miếu phân chia ra, biến thành năm đại Chủ thành Man tộc bên ngoài rừng rậm.

- Thực quyền cũng sẽ sớm có thôi.

Đồ Mông trưởng lão cười thần bí, Trương Đức Bưu vội vàng hỏi, lão nhân vẫn thủy chung không trả lời.

Qua vài ngày, Trương Đức Bưu phát hiện, thôn trưởng tù trưởng của 157 thôn, 33 bộ lạc không rời khỏi thần miếu, ngược lại thôn dân của các bộ lạc cùng thôn xóm lại lục tục kéo đến bên dưới Thánh sơn, ở dưới bình nguyên nơi chân núi đốn củi đào đất, chỉnh lý lại phương viên đất bằng hơn mười dặm.

Dưới sự chỉ đạo của các thôn trưởng, tù trưởng, dần dần, một cơ chế thành thị dần dần hiện ra. Trương Đức Bưu nghi hoặc, tìm Đồ Mông trưởng lão, hỏi:

- Chẳng lẽ Thần miếu muốn thành lập một cái Chủ thành thứ sáu? Thành được xây dựng xong, Đại Chu hoàng đế đích xác phải cho Thần miếu một tí mặt mũi, không thể không ban cho một ít quyền lực. Bất quá một tòa thành, đến bao giờ mới có thể xây dựng xong?

Giao thông tại Nam Cương bế tắc, không ai biết nơi này đang diễn ra một hành động hoành tráng đến như vậy, đợi đến khi tin tức được truyền ra ngoài, đã sớm gạo nấu thành cơm rồi, ngay cả hoàng đế cũng không thể không thừa nhận quyền hợp pháp của tòa thành thị mới này. Nếu như không thể hoàn thành kịp thời, hoàng đế biết được tin tức, nhất thời đưa ra chỉ dụ không được phép xây dựng thành thị, nếu phản kháng chính là tạo phản.

- Đại khái khoảng hai năm.

Đồ Mông Di Lặc trưởng lão thở dài nói:

- Đáng tiếc không có ma pháp sư ở đây, nếu không chỉ cần mười ngày là có thể xây dựng xong xuôi tòa thành này rồi.

Trương Đức Bưu gật đầu, thổ hệ ma pháp – Cố Thổ Vi Thạch – của ma pháp sư. Truyền thuyết kể lại trong thời kỳ chiến tranh, một trong bát trụ quốc – Ma Pháp cấm quân, chỉ trong một đêm liền kiến tạo lên ba tòa thành, hôm sau, khi địch nhân thấy trên bình nguyên bằng phẳng xuất hiện ba tòa thành trì hùng vĩ, đều sợ đến mất mật, không chiến mà hàng.

Trương Đức Bưu cũng mong muốn chứng kiến chủng tộc của mình trở nên cường đại hơn. Man tộc Nam Cương thoạt nhìn bên ngoài rất mạnh mẽ. Năm đại Chủ thành có được một trong bát trụ quốc – Hắc Kỳ Trấn Man binh, được xưng là đội quân mạnh mẽ nhất. Nhưng Hắc Kỳ cấm quân cùng người Nam Cương trong rừng sâu không hề đồng lòng, cấm quân chỉ biết khi dễ nông dân, để bọn họ giúp đỡ những đồng tộc nông thôn này, đó là điều tuyệt đối không có!

"Không biết có thể mượn nhân lực ở Tinh viện hay không?"

Trương Đức Bưu cưỡi trên Lục Dực Kim Quang hống, bay thẳng đến thành Philina, nhảy xuống bên ngoài thành, mang theo Thái ca đi bên cạnh mình, miễn cho nó lại đi lung tung gây họa.

Đi vào trong thành hắn mới phát hiện thành Philina có điểm khác biệt so với lúc hắn rời đi. Những hiệu buôn ven đường đã không còn bảng hiệu của thương hội Hogan nữa, thay thế vào đó là bảng hiệu của thương hội Grace Doyle cùng một nhà khác là thương hội Dawson.

"Đám người Eileen thật sự có thiên phú kinh doanh, trong thời gian ngắn đã có thể phát triển như vậy, chiếm cứ một nửa thị trường buôn bán trong thành Philina. Thương hội còn lại nghe cũng quen tai, thương hội Dawson, hình như chính là thương hội của tổng quản Gaelle thì phải. Hai thương hội này ta đều có giao tình, Nam Cương chúng ta muốn xây dựng thành thị, nếu không có thương hội giao lưu buôn bán thì không xong, phi thương bất phú, thành thị cũng rất khó phát triển."

Chủ nhân thương hội Grace Doyle – Eileen, chính là thủ lĩnh đám Lục Y tặc lúc trước Trương Đức Bưu gặp khi đi lịch lãm ở vực sâu, sau khi thương hội Hogan bị diệt, đám người Eileen quyết tâm trùng kiến thương hội của mình, mà tổng quản Gaelle của trương hội Dawson chính là người của thương đội Trương Đức Bưu gặp được trên thảo nguyên, hai thương hội này đều là "người quen cũ".

Một thành thị mới không thể chỉ có một thương hội hoạt động, rất dễ gây ra tình trạng độc quyền, lừa đảo áp chế vật giá v.v, không có lợi cho thành thị phát triển, cũng may mà Trương Đức Bưu cùng cao tầng của hai thương hội này đều có giao tình, chỉ cần thành thị xây dựng xong, nhân tiện có thể mời hai nhà này gia nhập.

"Chuyện này cũng không vội, trước tiên đợi thành thị hoàn toàn xây dựng xong đã, miễu cho lộ ra phong thành."

Trương Đức Bưu đi tới Tinh viện, thẳng đến phòng làm việc của viện trưởng.

- A Man, lâu rồi không gặp!

Trương Đức Bưu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy lớp trưởng Amos chạy nhanh tới chỗ hắn, cười nói:

- Lâu nay ngươi chạy đi đâu thế?

- Ra ngoài đi dạo vài vòng ấy mà. - Trương Đức Bưu trả lời thành thật.

- Tinh thần lực của ta đã đạt tới trình độ thất cấp Ma pháp sư rồi!

Amos hưng phấn nói:

- Đạo sư cho ta đi sang lớp năm ba để học tập! A Man, chúng ta chênh lệnh càng ngày càng xa rồi, ngươi cũng cố gắng đi học đi, đạo sư xin chỉ thị của viện trưởng rồi đó, nói là nếu ngươi còn dù học sẽ gạch tên ngươi khỏi danh sách.

"Gạch tên ta được thì tốt quá!"

Trương Đức Bưu buồn bực, lẩm bẩm nói thầm. Hắn thiếu trường học một khoảng nợ lớn khoảng 50 vạn, lão viện trưởng Bane chẳng đời nào chịu khai trừ hắn ra khỏi trường.

- Ngươi yên tâm, viện trưởng đã dẹp yên chuyện này rồi. Bất quá, nếu ngươi vẫn tiếp tục không thể phóng xuất ma pháp, chỉ sợ sang năm ngươi vẫn tiếp tục ở lại lớp thôi.

Amos bây giờ đã không còn vẻ ngây ngô như trước, có vẻ hào sảng hơn rồi, đột nhiên hắn chứng kiến bộ áo bào trên người Trương Đức Bưu, không phải của ma pháp sư cũng chẳng phải kiếm sĩ, nghi hoặc hỏi:

- A Man, ngươi đang mặc loại quần áo gì vậy?

Trương Đức Bưu thở dài, mặt mày khổ sở, nói:

- Đây là áo bào của trưởng lão Thần miếu Gaia, lại nói thật là xui xẻo quá, bây giờ ta đã thành trưởng lão rồi…việc này kể ra dài lắm. Amos lớp trưởng, ta còn có việc phải bàn bạc với viện trưởng, chúng ta nói chuyện sau nhé.

Amos nhìn hắn đi xa, trợn tròn mắt, thật lâu vẫn chưa khôi phục tinh thần.

- Trưởng lão Thần miếu? Chênh lệnh giữa ta với A Man, hình như càng ngày càng lớn thật rồi…

Trương Đức Bưu đi đến phòng làm việc của viện trưởng, đem thỉnh cầu của mình nói với Bane Claren, hắn nghĩ lão đầu này liền nhân cơ hội làm khó làm dễ, không ngờ ánh mắt của lão Bane sáng lên, cực kỳ sảng khoái gật đầu đáp ứng, lập tức đi triệu tập toàn bộ giáo sư học viên. Chọn ra một đội gồm mấy trăm ma pháp sư cùng Ma đạo sư, điều này khiếm cho Trương Đức Bưu có cảm giác không thể tin vào mắt mình.

"Chẳng lẽ lão già này bắt đầu đổi tính tình rồi?"

Trương Đức Bưu nghĩ mãi không ra, Bane Claren lại như không thể chờ đợi thêm, phân phó ma pháp quân đoàn xuất phát đi về hướng Thần miếu Man tộc, bản thân hắn thì nhanh chóng đi trước, bàn bạc thủ tục hợp tác với hội trưởng lão Thần miếu.

"Lão già này tuyệt đối không đổi tính, khẳng định có âm mưu!"

Trương Đức Bưu cùng Bane Claren trở lại Thần miếu, giới thiệu Bane Claren cùng trưởng lão Đồ Mông Di Lặc với nhau. Lão Bane vừa mừng vừa sợ, vừa bắt tay trưởng lão vừa nói:

- Ngài chính là Đồ Mông Di Lặc? Đây không phải là lần đầu ta nghe đại danh của ngài, lần trước vì không biết tên ngài, một lần bêu xấu, liền bị người ta mắng chửi là lão tiện nhân. Cũng là do tên tiểu tử A Man này hại ta!

Dứt lời liền hung hăng trừng mắt, liếc nhìn Trương Đức Bưu một cái.

Đồ Mông đại trưởng lão vội vàng khiêm tốn lại vài câu, trong lòng không khỏi dạt dào đắc ý: "Không ngờ lão tử lại nổi tiếng như vậy, ngay cả cao thủ như viện trưởng Tinh viện cũng biết tên ta!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »