Dã Man Vương Tọa

Lượt đọc: 4496 | 1 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 27
kinh hiện cố địch

❊ ❊ ❊

Trương Đức Bưu đi qua con đường nhỏ đầy bóng râm trong vườn trường, bức tượng điêu khắc anh hùng xuất hiện ở trước mắt, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một thân ảnh cao lớn đứng ở bên trái bức tượng lão viện trưởng, cúi đầu mỉm cười, tựa hồ đang nói cái gì. Mà bức tượng cũng nghiêng đầu, ánh mắt cũng không đặt trong sách, tựa hồ đang nghe hắn hứng thú kể chuyện xưa.

Trương Đức Bưu trong lòng chấn động:

- Hai người kia, càng nhìn bộ dạng càng giống, chẳng lẽ...

- A Man, ngươi đã đến rồi.

Bane Claren thẳng người lên, cũng không nhìn về phía hắn, mà cứ như trước nhìn chăm chú vào bức tượng nọ, nhẹ giọng nói:

- A Man, ngươi thông minh lanh lợi, ngươi hãy nói ta biết, hắn có ngốc không?

Bane Claren giống như đang lầm bầm lầu bầu, tiếp tục nói:

- Lúc ấy thành chủ chạy, liên quân phòng ngự thành chạy, quý tộc trong thành cũng chạy, chỉ có hắn cố tình không chạy, hắn lại còn muốn ngăn cản đường đi của Tam Đầu Địa Ngục khuyển, hắn còn muốn cứu những học sinh kia cùng với bình dân trong thành! Ngươi nói, hắn ngốc hay không ngốc?

Trương Đức Bưu liền lắc đầu nói:

- Thật đúng là một đấng anh hùng, trong lòng anh hùng luôn có lòng tin của chính mình, bản thân cố chấp, trong mắt người khác có lẽ rất ngu, nhưng đây mới là anh hùng!

- Cố chấp sao? Khó trách...

Bane Claren xoay đầu lại, mỉm cười nói:

- Ta sinh ra trong gia đình dân nghèo, cha mẹ sớm qua đời, chính hắn đã nuôi dưỡng ta thành người, tuy ta gọi hắn là ca ca, nhưng trong lòng coi hắn như phụ thân. Hắn là thiên tài chân chính, từ nhỏ đã bộc lộ ra ma pháp thiên phú vô cùng xuất sắc, vô luận ma pháp gì, hắn chỉ cần xem qua một lần là có thể sử dụng, hắn cũng hi vọng ta có thể trở thành ma pháp sư, ta lại không có tiền đồ, chỉ có thể trở thành kiếm sĩ.

- Về sau danh tiếng của hắn càng lúc càng lớn, mà ta vẫn như cũ, là một kiếm sĩ nho nhỏ không gặp thời, hắn vẫn đối với ta tỉ mỉ chu đáo, giống như một tiểu đệ cần hắn chiếu cố năm xưa. Ha ha, có một ca ca như vậy, ta cảm thấy áp lực rất nặng, ép tới ta không thở nổi. Rốt cục, ta quyết định bỏ đi...

Trương Đức Bưu lẳng lặng nghe, chỉ thấy Bane Claren sắc mặt cổ quái, tiếp tục nói:

- Ta trốn ra bên ngoài, thế mới biết một người muốn sống sót ở cái thế giới này, khó khăn gian khổ đến cỡ nào, huống chi còn muốn chống đỡ cho cả một gia đình, chiếu cố một tên đệ đệ phế vật? Trong thời điểm đó, ta đã làm tên trộm, đã làm sát thủ, đã làm sơn tặc, đã giết người, cướp qua đường, cũng ngồi qua ngục lớn... Cuối cùng có một ngày, ta đột nhiên nhận ra, một mảnh trời mênh mông cuồn cuộn trong lòng, giống như thấy được đất trời rộng lớn. Ta mang theo những tâm pháp đấu khí do mình trộm cướp lừa gạt chiếm được, một mình trốn trong núi sâu, làm bạn cùng một đám ma thú. Ba năm đi qua, rốt cục ta đã dung hợp hoàn toàn những tâm pháp đó, sáng tạo ra tâm pháp của chính mình.

Bane Claren nhẹ nhàng thở ra một ngụm trọc khí, nói:

- Từ đấy về sau tu vi của ta tiến triển cực nhanh, liên tiếp đột phá, trở thành ngũ cấp Kiếm đấu sĩ. Đến lúc đó ta mới đi tìm hắn, hắn đã là Viện trưởng học viện Tinh Mang, lúc ấy hắn khoa trương an vị trên ghế mây, giống như một phụ thân đang lắng nghe nhi tử khoe câu chuyện hắn đắc ý nhất. Cái vẻ mặt kia, cả đời ta đều không thể quên...

Nói tới đây, Bane Claren đột nhiên dừng lại, xoay người đi ra phía ngoài trường học, nói:

- Dĩ nhiên nói nhiều như vậy với ngươi, xem ra ta đã thật sự già rồi. Tiểu tử, đi thôi.

Trương Đức Bưu vội vàng đuổi theo:

- Đi đâu thế?

- Ngươi không phải muốn một thanh Bích Tỳ Đàm Kim để rèn vũ khí sao? – Bane Claren cười nói:

- Chúng ta đi ra ngoài, đương nhiên là tìm người có thể chế tạo ra vũ khí như vậy.

Hai người ra khỏi trường học, đi dọc theo ngã tư đường về phía Tây.

Đột nhiên, một chiếc xe ngựa chạy qua sát hai người, dừng lại bên đường trước sân một ngôi nhà lớn, tiếp theo một vị lão giả từ trên xe ngựa đi xuống, đi thẳng vào trong trạch viện.

Trương Đức Bưu dừng bước lại, nhìn theo bóng lưng lão giả kia dường như nghĩ đến một người nào.

- Làm sao vậy? – Bane Claren quay đầu lại nói.

- Không có gì. Tòa trạch viện này chiếm vị trí không nhỏ, là tòa nhà của ai vậy?

Lão Bane liếc mắt một cái, lơ đểnh nói:

- Đây là phân bộ thương hội Hogan, thương hội lớn trong thành.

- Thương hội Hogan sao... – Trương Đức Bưu đem tên này nhớ vào trong lòng, đuổi theo bước chân Bane Claren, tiếp tục đi tới phía trước. Lão giả vừa đi vào thương hội Hogan kia, Trương Đức Bưu nhìn hết sức quen mắt, chính lão giả này tại lễ trưởng thành đã mang theo thương đoàn Đà Linh vây bắt thiếu niên Man Cương, ý đồ bán nô lệ cho sàn đấu sĩ và đại trang viên ở phía Nam.

Trương Đức Bưu còn nhớ rõ, thương đoàn Đà Linh gọi tên lão giả này là "Malue tổng quản".

"Những người này dĩ nhiên không chết toàn bộ trong tay Naga tám tay, bọn họ tự xưng là người công quốc Nam Minh, không nghĩ tới là người của thương hội Hogan!"

Trương Đức Bưu trong mắt hiện lên một đạo sát khí, thầm nghĩ:

- Thương hội Hogan chắc chắn không phải lần đầu tiên săn bắn người Nam Cương chúng ta, năm nay có ta ở đây, bọn hắn không thực hiện được, nhưng sang năm thì sao đây? Rồi năm sau? Những năm kế tiếp thế nào?... Thương hội Hogan vốn là mầm mống tai họa, không thể giữ lại được!

Bane Claren càng đi càng ngoằn ngoèo, dần dần đi đến khu xóm nghèo phía Tây thành Philina.

Thành Philina mặc dù là thành thị mới xây lại, thế nhưng bên trong nơi này không tránh khỏi tình trạng phân chia làm khu quý tộc cùng xóm nghèo, chênh lệch giàu nghèo là vấn đề tồn tại ở mỗi thành thị.

Cho dù tại thế giới trong giấc mơ của Trương Đức Bưu cũng như vậy.

Lão Bane hiển nhiên đối với địa hình xóm nghèo rất tinh tường, mang theo Trương Đức Bưu chui tới chui lui trong ngỏ hẻm nhỏ.

Phòng ốc xóm nghèo thường được đắp cao thấp không đều, ngã tư đường cũng thật sự chật chội, hai bên không phải là nhà dân, mà lại là quán rượu xiêu vẹo, khách sạn cùng tiệm tạp hóa, các loại hương vị kỳ quái trộn cùng một chỗ, làm Trương Đức Bưu nhịn không được nhăn mặt cau mũi.

Trước quán rượu, thường thường có mấy tên lính đánh thuê lười nhác nghiêng ngả tựa vào bên cánh cửa, trong tay bưng một chén rượu dỏm, dùng ánh mắt xấu xa đánh giá người qua đường. Lính đánh thuê sinh là đám người sinh hoạt ở tầng thấp nhất trong xã hội, thành phần long xà hỗn tạp, có kẻ mới xuất đạo không bao lâu, vì kế sinh nhai mà tranh đấu, cũng có người thân mang tuyệt kỷ, là cao thủ nhưng không cam lòng đầu nhập quyền quý.

Mà bưng ly rượu dựa bên cạnh cửa, hơn phân nửa là đạo tặc, chỉ cần nhìn thấy miếng mồi ngon đi ngang qua liền xuống tay, thậm chí sẵn sàng giết người cướp của. Chẳng qua bất kể là lão Bane hay là Trương Đức Bưu, thoạt nhìn đều không hề dễ chọc, ánh mắt bọn đạo tặc chỉ quan sát trên người bọn họ một chút, liền dời đi, tìm kiếm mục tiêu mới.

Hai người xuyên qua mấy cái hẻm nhỏ, đi tới trước một tòa tháp pháp sư, cuối cùng Bane Claren cũng dừng bước.

Trương Đức Bưu tỉ mỉ đánh giá tòa tháp pháp sư này, so sánh với tháp pháp sư tại khu quý tộc nổi tiếng hùng vĩ, tòa tháp này có vẻ rất nghèo túng, trên vách tháp tường vôi tróc ra loang lổ, ngói lưu ly trên đỉnh tháp cũng rách nát tả tơi, trên ngói ném đầy các thứ đồ bỏ đi.

Hai hàng dây kẽm kéo căng ven móng tháp pháp sư, phía trên treo đầy mấy cái quần lót cùng áo lót phụ nữ cỡ lớn, một con chó đốm xám đang nâng cái chân cà thọt lên, không chút kiêng nể gì đi tiểu nơi góc tường.

Phía trên con chó đen không tới hai thước, không biết bị ai dùng vôi vẽ trên tường một vòng tròn, chính giữ viết một chữ "Hủy" thật to.

Bane Claren ngẩng đầu, cao giọng nói:

- Đại sư Grand có nhà không?

Còn chưa dứt lời, tầng bốn tháp pháp sư đột nhiên nổ mạnh một tiếng dữ dội, tháp pháp sư bị chấn động trên dưới run rẩy. Cửa sổ tầng bốn mở ra, khói đặc cuồn cuộn, một cái đầu rối bời bên trong cửa sổ thò ra, ho khan hai tiếng, giận giữ nói:

- Con chó hoang nào ầm ĩ phía dưới, báo hại lão tử vừa mới bị dược thủy nổ tung, chán sống rồi phải không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »