Dã Man Vương Tọa

Lượt đọc: 5220 | 1 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 95
Bát Môn Kim Tỏa

❊ ❊ ❊

Trương Đức Bưu nhịn không được lại hỏi: "Nếu như không thể chọn được. Không thể đầu nhập vào hoàng thái tử, cũng không đầu nhập vào Nam Minh, lại càng không thể đầu nhập vào hoàng đế, bây giờ ta có thể làm gì chứ?"

Tạp Mai Long đang sờ đầu Tiểu Hắc, mỉm cười nói: "Vậy ngươi chỉ có thể trở thành một tên cướp đi tranh giành địa bàn rồi."

Trương Đức Bưu lâm vào trầm tư, lão đầu tử khẽ cười rồi đứng dậy đưa con chó đang ngáp trở lại túp lều ngủ. Trương Đức Bưu ngồi một chỗ đau đầu suy nghĩ. Trở thành một người mạnh mẽ chuyên đi cướp đoạt địa bàn của người khác cũng không phải điều hắn mong muốn. Trừ cách đó ra lẽ nào không còn đường nào khác hay sao?

Cameron ở bên trong đùa giỡn với con chó của mình. Dường như ông ta có ý đồ gì đó, không hề có ý đồ lên kinh thành để tìm kiếm công danh lợi lộc mà muốn thăm dò ý kiến của hắn.

"Hoặc là, có con đường thứ ba..."

Trương Đức Bưu nhớ tới thần niệm của những Đấu Thánh trong thần miếu Long Quy trong không gian Bán Vị Diện. Những Đấu Thánh kia đem tinh thần của mình cường hoành ghi trên hư không. Thần tức là ta, ta tức là thần, mỗi người đều là thần linh của chính mình. Có lẽ làm được điều này mới có thể nhảy ra tranh giành cùng người khác!

Nghĩ tới đây, thể xác và tinh thần Trương Đức Bưu trở nên khoan khoái dễ chịu, đứng dậy cười nói: "Đã như vậy, ta không ngại làm một miếng mồi ngon cho người khác."

Thay đổi áo choàng của ma pháp học đồ. Trương Đức Bưu mang theo Tiểu Hắc đi nhanh đến phủ thái tử.

Cameron ở bên trong nhìn theo bóng lưng của hắn. Trong mắt lộ ra một tia thất vọng, lẩm bẩm nói: "Chẳng lẽ hắn không thấy được con đường thứ ba sao? Đáng tiếc tư chất tốt như vậy. Đã bao nhiêu năm, trên con đường này chỉ có một mình ta, ngay cả bằng hữu cũng không còn ai. Điều này thật là.."

"Tịch mịch ah..."

Trương Đức Bưu đi vào trong phủ thái tử, rốt cục hắn cũng có thể chứng kiến vị thái tử này ở vị trí gần như vậy,. Hắn từng nhìn hoàng thái tử từ xa chỉ cảm khí chất cao quý này quả thực là không có gì so sánh nổi. Hôm nay có thể tới gần như vậy liền cảm thấy khí chất này đã giảm xuống. Không biết là do tâm cảnh của mình đã cao lên hay là do thái tử điện hạ tận lực thu liễm khí thế.

Chu hoàng thái tử là con trai trưởng của hoàng đế tên là Andrew đang đi về phía hắn. Lúc đi tới, lỗ tai Trương Đức Bưu không khỏi giật giật. Thái tử Andrew cũng là một vị cao thủ tu luyện đấu khí. Đấu khí trong cơ thể vô cùng nhiều và mạnh mẽ. Trình độ đấu khí của hắn ta xem ra đã đạt tới Đấu Khí Như Sơn!

Phương thức vận hành đấu khí của hắn cực kỳ cổ quái. Nghe âm thanh lưu động của đấu khí khiến cho người khác cảm thấy vô cùng rộng lớn!

Trương Đức Bưu ánh mắt chớp động, thầm nghĩ: "Đại Chu hoàng thất thống trị thiên hạ mấy trăm năm, võ học rất phong phú, hoàn toàn có thể nói là đệ nhất thánh địa trong thiên hạ. Ngay cả công pháp đấu khí có trên bảng võ học, chỉ sợ có không ít. Hơn nữa Thánh Long chi huyết, Long Tinh Vân. Một vài tài liệu luyện kim quý hiếm có thể thấy không ít tại hoàng thất. Thái tử Andrew có thể có tu vi này cũng không có gì lạ."

Thái tử Andrew kéo tay của hắn, thân mật cười nói: "A Man, bổn vương nhiều lần mời ngươi rốt cục ngươi cũng chịu đến. Mau vào đi. Vũ hội đã bắt đầu rồi!"

Không thể không nói, thái tử Andrew tỏ thái độ vô cùng bình dị gần gũi, trực tiếp xưng hô nhủ danh của Trương Đức Bưu nhắm kéo gần khoảng cách giữa hai người, cho dù biết đây là thủ đoạn nhắm mua chuộc long người nhưng vẫn khiến cho Trương Đức Bưu sinh ra một tia hảo cảm.

Thái tử mời hắn đến dự tiệc nhưng thật ra là một vũ hội cung đình. Bất quá có thể tham gia vũ hội trong phủ thái tử hiển nhiên đều là phe cánh của thái tử Andrew.

"A Man, ta giới thiệu với ngươi, vị này chính là bá tước Coase, tổ tiên là khai quốc công thần có công lớn, tước vị bá tước thế tập! Vị này chính là nghị viên Karl, cũng là quý tộc thế tập..."

Trương Đức Bưu thần thái kính cẩn gật đầu chào hỏi với khách mời của thái tử Andrew, những người này đều là quý tộc lâu đời sống ở kinh thành. Đại bộ phận đều là tước vị thế tập, đối với tên mọi rợ đến từ nông thôn như hắn căn bản không để mắt. Chỉ là ngại mặt mũi thái tử mới giả bộ thân thiện với hắn. Đợi thái tử Andrew giới thiệu xong hết lập tức tất cả mọi người tản ra. Ba bốn người tụ lại một chỗ nâng chén nói chuyện với nhau, thỉnh thoảng cười lên một tiếng gạt Trương Đức Bưu ra.

Thái tử Andrew cũng nhập hội với người khác. Hắn rất nhanh chỉ còn một mình đứng đó cũng may bên người còn có Tiểu Hắc.

Trương Đức Bưu nhìn những quý tộc này, trong nội tâm âm thầm cười lạnh: " Andrew điện hạ thiển cận quá rồi, lung lạc đại quý tộc trong thành mà không có mấy người là tướng lĩnh cầm binh! Những quý tộc này ngoại trừ biết ăn chơi phá phách còn có thể làm gì được nữa?"

Tuy hắn chưa hiểu hết về thái tử Andrew, nhưng chứng kiến vũ hội cung đình, Trương Đức Bưu liền biết rõ thái tử này có chút tâm cơ nhưng cũng không có bản lãnh gì. Nếu đem so sánh với Nam Minh cầm binh tập kích quân địch, liền lộ ra chênh lệch.

Nghĩ tới đây, hắn lắc đầu bật cười: "Ta suy nghĩ cái này làm gì? Thái tử vô năng là chuyện của hắn, dù sao ta sẽ không ở lại trong kinh lâu. Đến lúc đó ai làm hoàng đế đâu có liên quan gì đến ta? Tiểu Hắc, ở đây có không ít đồ ăn, ngươi muốn ăn cái gì?"

Tiểu Hắc trợn tròn con mắt nhìn chằm chằm vào một người đại quý tộc mập mạp.Chính là người thái tử giới thiệu bá tước Coase, nước miếng ròng ròng chảy xuống.

Trương Đức Bưu lắc đầu: "Cái này không ăn được."

Tiểu Hắc lại nhìn chằm chằm quý phụ phu nhân đẫy đà phía trước nháy mắt vài cái, đáng thương nhìn chủ nhân của mình. Trương Đức Bưu tức giận, gõ lên đầu nó hai cái, cả giận nói: "Không cho phép ăn thịt người, ta nói là bữa tiệc có đầu heo sữa quay kia cơ, ngươi thấy thế nào?"

Tiểu Hắc rủ đầu xuống. Hiển nhiên đối với heo sữa quay không có hứng thú. Trương Đức Bưu lấy ra một ma hạch thần vẫn hoang mạc ném cho nó, tiểu gia hỏa lập tức ôm lấy gặm. Thấy một vị quý tộc hoàn toàn đi đến bên tiểu Cẩu. Tiểu Hắc lập tức nhe răng. Trong cổ họng phát ra thanh âm uy hiếp, thiếu chút nữa muốn đả thương người khác.

Trương Đức Bưu liền tranh thủ nó trấn an nó, thở dài. Thủ Sơn khuyển từ khi tiến hóa thành Song Đầu Khuyển tính tình trở nên thô bạo. Khi trưởng thành nó trở thành Tam Đầu Địa Ngục Khuyển, phân biệt là biểu tượng trung thành, tàn bạo cùng giết choc. Tiểu Hắc tiến hóa đến đầu thứ hai chỉ sợ sẽ vô cùng tàn bạo.

"Tiểu Hắc tàn bạo hơn trước kia rất nhiều, không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu."

Cuộc yến hội cung đình nhàm chán rốt cục cũng kết thúc. Các quý tộc thay nhau cáo từ, Trương Đức Bưu đang tính theo đó đi ra ngoài, đột nhiên thái tử Andrew cười nói: "A Man, ngươi tu luyện đao thuật sao?"

Trương Đức Bưu gật đầu đồng ý.

Bá Luân thái tử cười nói: "Đấu kỹ Đao thuật lưu truyền từ xưa tới nay rất ít. Tu luyện đao thuật đạt được đại thành chỉ có mấy vị Kiếm Thánh. Trùng hợp bên trong kho vũ khí của hoàng cung có một bản đao pháp là đấu kỹ do Kiếm Thánh tiền triều lưu lại, tên là Bát Môn Kim Tỏa đao. Không biết ngươi có hứng thú hay không?"

Nội tâm Trương Đức Bưu vừa mừng vừa sợ, từ khi lựa chọn Bích Tỉ đao đến nay hắn đều là một mình tìm tòi nhưng đao pháp cũng khó có thể phát triển. Nếu như có thể có được đao pháp do Kiếm Thánh lưu lại. Thực lực khẳng định tăng gấp đôi!

Thái tử Andrew vỗ vỗ tay. Yaren Carter đứng ở một bên bưng lên một mâm vàng. Trong mâm đó để một bọc sách bọc trong lụa. Trương Đức Bưu cầm trong tay mở ra xem một lần, quả nhiên là đao pháp vô cùng tinh diệu. Trong lòng mừng rỡ vô cùng.

Thái tử Andrew nhìn bản Bát Môn Kim Tỏa đao, không thèm đếm xỉa tới cười nói: "A Man, không biết đạo sư của ngươi Brendan đại nhân có ở kinh thành hay không? Bổn vương ngưỡng mộ ngài đã lâu, hi vọng có thể gặp ngài một lần."

"Đạo sư Brendan luôn..."

Trương Đức Bưu trong lòng thầm giật mình, đem Bát Môn Kim Tỏa đao thu vào trong không gian giới chỉ, nghiêm mặt nói: "Hồi bẩm điện hạ. Đạo sư của ta đi ra ngoài vân du tứ phương, không biết lúc nào mới có thể trở về. Nếu như nhìn thấy ngài, nhất định sẽ chuyển lời mời của điện hạ tới ngài."

Thái tử Bá Luân có chút thất vọng, cười nói: "Đến lúc đó phải nhờ A Man nói dùm một tiếng rồi."

"Nhất định, nhất định!" Trương Đức Bưu gật đầu liên tục, nói: "Thái tử điện hạ, không cần tiễn, mời ngài trở về!"

Ra khỏi phủ thái tử, Trương Đức Bưu lấy Bát Môn Kim Tỏa đao ra, lật qua lật lại nhìn mấy lần, không khỏi mở cờ trong bụng: "Thái tử điện hạ quả nhiên hào phóng. Ngay cả đao pháp của Kiếm Thánh cũng có thể tùy tiện đưa ra ngoài! Hoàng thất Đại Chu cất chứa thật sự là phong phú. Không biết bên trong còn có bao nhiêu đấu kỹ cao thâm, nếu như có thể vào học tập thì tốt rồi."

"Đáng tiếc, Brendan đến tột cùng là ai ta cũng không biết. Nếu như không thể tìm được Brendan, thái tử khẳng định thẹn quá hoá giận không biết sẽ tức đến thế nào nữa. Quản hắn làm gì, có thể lừa gạt thì lừa gạt. Nếu bị phát hiện lão tử sẽ bỏ chạy ngay"

Trở lại Ma Pháp Công Hội, Trương Đức Bưu lập tức nghiên cứu Bát Môn Kim Tỏa đao. Lý giải từng chữ bên trong sau đó nhắm mắt dưỡng thần. Trong đầu hắn bắt đầu dựa theo đao quyết thi triển đao pháp, một rồi một lần, thẳng đến khi đem đao pháp thấu hiểu triệt để dung nhập vào trong ý thức cùng thân thể. Lúc này mới một nhảy dựng lên lấy Bích Tỉ đao ra, ngưng tụ tinh thần, thi triển Bát Môn Kim Tỏa đao thức thứ nhất.

Bát Môn Kim Tỏa đao có tám thức sáu mươi bốn chiêu. Mỗi nhất thức có tám chiêu, Trương Đức Bưu đem tinh thần lực của mình dũng mãnh tiến nhập vào thân đao triệt để kích hoạt Bích Tỉ đao. Ma pháp trận cùng phù văn, lập tức di chuyển thân mình thi triển đao pháp thức thứ nhất.

Chiêu thứ nhất còn chưa kịp xuất ra Trương Đức Bưu liền ngừng lại. Đấu khí trong cơ thể tán loạn trong cơ thể xuýt nữa là tẩu hỏa nhập ma!

" Bản đao pháp này cực kỳ tinh diệu không thể nào là giả nhưng tại sao không thi triển được?"

Trương Đức Bưu cẩn thận suy nghĩ một chút. đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ: "Kiếm Thánh khẳng định giống như Đấu Thánh của Nam Cương Man tộc. Phải có được quyền ý thần niệm, đao pháp của Kiếm Thánh khẳng định cần phải ngưng tụ ra thần niệm của chính mình, mới có thể sử dụng được đao pháp!"

Nghĩ tới đây, khí thế Trương Đức Bưu đột nhiên biến đổi. Sinh tử kiều xuất hiện trước mắt, thức thứ nhất Bát Môn Kim Tỏa đao được thi triển. Đấu khí vận chuyển không hề đình trệ!

Chỉ thấy Bích Tỉ đao quang mang đại thịnh nhảy múa trên không trung. Một đạo kiếm quang xanh biếc bay thẳng lên trời. Răng rắc một tiếng bổ phá hư không. Lưu lại tại trên mặt đất một vết đao dài hơn 10 mét!

Trương Đức Bưu thuận thế sử dụng thức thứ hai. Chỉ cảm thấy trong nháy mắt khí thế tăng cao một cách khó tin thậm chí vượt xa những người khác ở cảnh giới Đấu Khí Như Cương!

Hắn đang muốn xuất ra đao thứ hai này thì đột nhiên đấu khí trong cơ thể không đủ. Khí thế lập tức biến mất, sự tương phản mãnh liệt này khiến cho Trương Đức Bưu đau khổ thiếu chút nữa đã thổ huyết!

Đấu khí của hắn không ngờ sử dụng chiêu thứ nhất đã biến mất không còn!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »