Dã Man Vương Tọa

Lượt đọc: 4528 | 1 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 35
một đao giết địch

❊ ❊ ❊

Trương Đức Bưu vác Bích Tỳ đao, nhảy từ trên lưng thủ sơn khuyển xuống, đi nhanh về phía Sam.

Thái ca hiếu kỳ hỏi:

- A Man, ngươi đi đâu thế?

- Giết người!

Trong tay thiếu niên, Bích Tỳ đao phát ra những tiếng vang nho nhỏ, tinh thần lực dần dần ngưng tụ, thanh đao càng ngày càng nặng, những ký hiệu trên thân đao lần lượt sáng rực lên từng cái một, tựa hồ như đang lưu động không ngừng trên thân đao.

Rốt cục, tinh thần lực của hắn đã ngưng tụ đến cực hạn, đột nhiên trong đầu mà một mảng trống không nhưng rõ ràng, tựa hồ những tiếng chém giết thảm thiết xung quanh đang dần dần cách xa hắn, đao quang kiếm ảnh xuất hiện bên người cũng càng ngày càng chậm.

Dần dần, trong mắt hắn chỉ có một mình Sam, tựa như thế giới xung quanh mình bỗng dưng biến mất, chỉ còn một con đường thẳng tắp, nơi cuối đường chính là địch nhân!

Đây là một loại cảm giác kỳ diệu, một cảnh giới Trương Đức Bưu chưa bao giờ tiếp xúc qua!

Một hộ vệ thương đội Hogan chừng kiến một Ma pháp học đồ khiêng một thanh đao dài hai ba thước xuất hiện giữa chiến trường, không coi ai ra gì tiến lên phía trước không khỏi phẫn nộ hét lên một tiếng, vung kiếm chém xuống đầu hắn.

Một kiếm tưởng chừng như trúng đích vậy mà lại thất bại, Ma pháp học đồ nọ chỉ nhích qua nửa bước, công kích của hắn bị né tránh một cách hời hợt. Hộ vệ nọ vội vàng lên ngựa đuổi theo, vung kiếm định chém lần nữa, bỗng bốn năm thanh kiếm sắc đâm qua, làm trên thân tuấn mã dưới chân hắn nhiều thêm không biết bao nhiêu lỗ thủng.

Tên hộ vệ ngã xuống ngựa, lập tức có một gã sơn tặc nhào tới ôm lấy hắn, dùng sức giữ chặt, mấy gã sơn tặc khác cầm kiếm, đâm loạn xạ vào thân thể đồng bọn mình, nhất thời chết đến mức không thể chết thêm.

Trên chiến trường vô cùng hỗn loạn, không chỉ có hộ vệ thương hội Hogan động thủ với Trương Đức Bưu, ngay cả sơn tặc cũng giết đến đỏ mắt rồi, bất quá, giờ phút này Trương Đức Bưu đang lâm vào một cảnh giới kỳ diệu, trong mắt hắn bây giờ chỉ có một mình thủ lĩnh hộ vệ đoàn – Sam, mỗi khi nguy hiểm cận kề, hắn luôn tránh thoát như chỉ mành treo chuông.

Cũng không có bao nhiêu người chú ý đến hắn, chiến trường chính là chiến trường, chỉ cần vung đao về phía địch nhân, ngươi sẽ chết rất nhanh, chết rất thảm!

Trong vô thức, Bích Tỳ đao trên vai Trương Đức Bưu đã nằm trong tay hắn, Dã Man kình cùng đấu khí đem Bích Tỳ đao cùng thân thể quyện lại thành một khối, giống như một chỉnh thể thống nhất.

Khí thế của hắn càng ngày càng mạnh, rốt cục đã lên đến đỉnh điểm, bước chân dân dần nhanh hơn, ban đầu như đi bộ bước lớn, lúc sau đã thành chạy nhanh, xu thế như mãnh hổ, nhào thẳng về phía Sam.

Lúc này Kane cùng Sandi đang lâm vào tuyệt cảnh, bị một kiếm của Sam chấn bay, thủ lĩnh hộ vệ đoàn thương hội Hogan cười lớn, chạy nhanh về phía trước, rồi đột nhiên tung người nhảy lên cao, như một con chim lớn trên không trung, đánh về phía nữ tử áo lục.

Hai tay Sam cầm kiếm, giơ qua khỏi đỉnh đầu, đấu khí toàn thân dũng mãnh tiến vào thân kiếm, thanh bảo kiếm nọ chấn động không ngừng, mũi kiếm bắn ra kiếm mang dài ba thước, hàn quang bốn phía.

Một kiếm này chém xuống, hắn tuyệt đối tự tin có thể lấy đầu nàng!

Đột nhiên, Sam cảm giác được sau lưng có một cỗ sát khí đang bao phủ hắn, trong lòng hoảng sợ, vội vàng xoay người giữa không trung, chỉ thấy gã Ma pháp học đồ vừa rồi còn đứng ở ven đường, không biết từ khi nào đã xuất hiện phía sau, nhảy cao hơn hắn, xu thế mạnh hơn hắn, trường bào ma pháp bị kình phong thổi tốc lên vù vù, giống như chim ưng vồ mồi, đánh về phía hắn.

Trong tay Ma pháp học đồ cầm một thanh trường đao chưa thấy bao giờ, đen thùi một mảnh, đồng dạng cũng giơ cao quá đầu.

- Đây là do ngươi tự tìm đường chết!

Sam giận dữ hét lớn, thế kiếm vừa chuyển, nghênh đón.

Nữ tử áo lục chứng kiến một màn làm cho nàng khó quên cả đời, chỉ thấy trên không trung có hai bóng đen xẹt qua, không có chiêu thức hoa lệ, không có tiếng vang bạo lực, chỉ có một đao, một kiếm, sau đó một đóa hoa máu nóng rực nở ra trên không trung!

Trương Đức Bưu rơi mạnh xuống đất, thân hình không khỏi lảo đảo, hắn ngưng tụ tinh thần lực cùng đấu khí toàn thân, sử dụng vạn cân cự lực Long Mông Bảo Tượng, mới có thể chém ra một đao hoàn mỹ như vậy.

Một đao này, đã đem hảo thủ cảnh giới đấu khí như đao – Sam – chém thành hai mảnh, nhưng sau một đao, tất cả lực lượng trong cơ thể hắn tiêu hao hầu như không còn tí gì, thân thể nhũn như con chi chi.

"Sảng khoái! Tu luyện đao pháp cùng Long Mông Bảo Tượng quyết chính là như thế này, mặc kệ đấu khí đối phương mạnh mẽ đến đâu, chiêu thức có tinh diệu đến đâu, ta chỉ một đao chém xuống, giết chết đối phương giống như chém chuối, thái rau!"

Trương Đức bưu lấy tấm lụa trắng ra, chậm rãi từ tốn lau vết máu, sao đó quấn Bích Tỳ đao lại, vác lên vai như trước, đột nhiên huýt sáo một tiếng, Tiểu Hắc liền chạy tới như bay.

Thiếu niên xoay người nhảy lên lưng thủ sơn khuyển, đang chuẩn bị chạy đi, nữ tử áo lục nọ vội ném cung tên trên lưng xuống, chặn ngang đường thủ sơn khuyển, chân thành nói:

- Toàn thể trên dưới Lục Y tặc tạ ơn các hạ đã giúp đỡ, xin hỏi tôn tính đại danh của các hạ?

Trong lòng Trương Đức Bưu vừa động, đang định báo tên Bane Claren, đột nhiên nghĩ đến nếu mình nói tên lão Bane ra, đám Lục Y tặc này chẳng phải lại cảm kích lão đầu đến rơi nước mắt sao, hắn lắc đầu nói:

- Chặn đường giết người trong thương đội như vậy không phải danh tiếng hay ho gì, tên ta không cần phải nói ra. Các ngươi nhanh chóng xử lý chỗ này đi, nơi đây cách thành Philina không xa, liên quân phòng ngự thành rất nhanh sẽ nhận được tin tức rồi chạy tới đây. Tiểu Hắc, chúng ta đi!

Thủ sơn khuyển gầm lần một tiếng, nhảy qua khỏi đỉnh đầu nàng, chạy điên cuồng về hướng hạp cốc Trầm Luân. Lục Dực Kim Quang tê ló đầu ra trên bả vai Trương Đức Bưu, le lưỡi về phía nàng kia, lớn giọng kêu:

- Hắn gọi là Đức…

Câu tiếp theo chưa kịp nói gì, tiểu lão hổ đã bị Trương Đức Bưu bịt miệng, kéo về. Lục Dực Kim Quang tê nhảy lên trán Tiểu Hắc, cả giận nói:

- Tại sao ngươi không cho ta nói chuyện? Ngươi còn dám bịt miệng ta, ngươi có biết ta là ai không? Ta là…

- Ngài là Thái ca, cả Lạc Nhật sâm lâm cùng thành Philina có ai mà không biết ngài là Thái ca hung tàn?

Trương Đức Bưu khen nó một câu, giải thích:

- Đám sơn tặc đó lòng dạ độc ác, chúng ta không thể có quan hệ cùng bọn họ, kiên quyết không quan hệ cùng bọn họ.

Thái ca cũng mặc kệ có quan hệ cùng đám sơn tặc hay không, điều nó ảo não bây giờ là Trương Đức Bưu đã cướp mất vai diễn của nó, khiến nó không biết làm gì. Con cọp lớn bằng con mèo này lại sinh hờn sinh giận trên trán Tiểu Hắc, một lúc sau đột nhiên ngồi dậy, đứng bằng hai chân, "xoát" một tiếng mở ra sáu đôi cánh, Thái ca nhìn cánh của mình ánh mắt lộ ra nét tươi cười, nhe hàm răng bén nhọn, cái đuôi nhỏ vẫy qua vẫy lại, nói:

- Ngươi xem, Thái ca ta có được đôi cánh đẹp nhất trên đời…

Trương Đức Bưu còn chưa kịp nói chuyện, một con Liệt Hỏa điểu bay qua đỉnh đầu bọn họ, lông vũ năm màu, đuôi chim dài rực lửa, sáng lạn giống hệt như sao chổi.

Lục Dực Kim Quang tê thẹn quá hóa giận, đột nhiên rít gào một tiếng, uy áp của thập lục cấp Vương cấp ma thú bạo phát, một cỗ ma pháp ba động mãnh liệt dâng lên, mười đạo lôi điện bổ vào ba bốn lần trên người con chim xui xẻo kia, con Liệt Hỏa điểu này từ nay biến mất trên nhân gian.

❊ ❊ ❊

- Tiểu thư, người vừa rồi là ai vậy?

Kane cùng Sandi đang dìu dỡ lẫn nhau, đi về phía nữ tử áo lục.

- Hắn không nói.

Nữ tử áo lục lắc đầu nói tiếp:

- Bất quá bộ dáng của hắn khẳng định là người trong thành, hơn nữa đã từng va chạm với thương hội Hogan, ra lệnh cho người trong thành âm thầm điều tra xem hắn là ai. Chúng là vốn là sơn tặc, có ân báo ân có thù báo thù, thù của thương hội Hogan sẽ báo, nhưng phần ân đức này cũng nhất định phải hoàn trả lại.

Sandi nhịn đau, cúi người nói:

- Vâng.

Nữ tử áo lục nhìn lại chiến trường vẫn còn người đang chém giết, nâng trường cung trong tay, liên châu tiễn bắn ra giết chết hết những hộ vệ thương hội Hogan còn sót lại, phất tay nói:

- Mang thi thể huynh đệ nhà mình lên xe ngựa, mang theo tất cả hàng hóa đi. Nhanh lên! Nơi này không thể ở lâu, liên quân phòng ngự thành sẽ tới ngay!

Bọn sơn tặc quét dọn chiến trường rất nhanh chóng và sạch sẽ, trên đường chỉ còn lại thi thể hộ vệ đoàn thương hội Hogan.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »