Dã Man Vương Tọa

Lượt đọc: 4388 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »
Chương 9
naga tám tay

❊ ❊ ❊

Tình huống không đúng!

Đột nhiên một tên đạo tặc dừng lại, sắc mặt ngưng trọng nói.

Khoa Long không nhịn được hỏi:

- Cái gì không đúng? Mau đuổi nhanh đi, chậm một bước là tên Trư La Man tộc lại bỏ xa!

- Đại nhân, người xem! Dấu chân thủ sơn khuyển lưu lại, nông hơn rất nhiều so với lúc trước!

Khoa Long vội vàng cúi người người xuống, cẩn thận xem xét một lát, ngẩng đầu nói:

- Xem ra đúng là có vấn đề. Tên Trư La Man tộc kia không cỡi thủ sơn khuyển nữa, chắc chắn là mai phục trên đường chúng ta truy đuổi! Không xong, tình huống lão Mellin bọn họ không ổn rồi, mau quay trở về!

Sáu người vội vàng chạy trở về, đột nhiên đạo tặc vừa nãy dừng chân lại, Khoa Long cả giận quát:

- Làm sao vậy?

- Phía trước có người…

Khoa Long ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy phía trước một người thân ảnh cao lớn chậm rãi đi lại trên đường, giờ phút này sắc trời đã trở nên hôn ám, mờ mờ mịt mịt, nhìn chẳng phân biệt được rõ ràng.

- Quan tâm hắn làm gì!

Khoa Long nhe răng cười nói:

- Nếu như là man tử, giết ngay tại chỗ, nếu như là ma thú, cũng chém chết luôn, tối nay chúng ta mở tiệc! Tại địa phương tồi tàn như Nam Cương này, còn chưa có người nào là đối thủ của ta!

Sáu người gào thét xông lên phía trước, sát ý trong lòng Khoa Long càng ngày càng nóng rực, "keng keng" rút ra hai thanh cự kiếm to như hai cánh cửa, không nói không rằng đánh xuống đầu người kia!

- Địa Liệt trảm!

Hai đạo kiếm quang tinh luyện quấn quít nhau xuất hiện, đấu khí hùng hậu ở mũi kiếm hình thành kiếm mang dài hai thước, loại đấu khí hình thành kiếm quang cơ hồ cứng rắn không gì phá hủy được, vậy mà khi rơi xuống thân ảnh cao lớn kia, lại như tuyết tan, ngay cả một chút dấu vết cũng không lưu lại!

Thân ảnh cao lớn chậm rãi quay đầu, ba loại âm thanh khác nhau ong ong phát ra:

- Các ngươi có nhìn thấy con của Già Địch không? Con của Già Địch mất tích rồi…

Ánh mắt sáu người nhất thời ngốc trệ, trong lòng dâng lên một luồng hơi lạnh, không nhịn được run rẩy cả người.

Chỉ thấy thân ảnh lực lưỡng này là một quái vật đầu người mình rắn, cao hơn ba thước, dài hơn mười thước, Khoa Long cũng được coi là cao to, nhưng đứng trước quái vật kia hắn không khác gì một đứa bé vừa tập đi. Quái vật kia có tám cánh tay tráng kiện vô cùng, ba cái đầu cứng rắn như bàn thạch, đỉnh đầu mọc chi chit những gai xương bén nhọn, trên thân thể trần trụi lộ ra hoa văn giống như những đám mây đen, hoa văn này tạo thành một ma pháp trận tự nhiên, làm cho toàn thân nó dâng trào lên ma pháp ba động dị thường khủng bố.

Mới vừa rồi, chính ma pháp ba động này dễ dàng khu trừ đấu khí Khoa Long.

- Naga tám tay …

Khoa Long khó nhọc phun ra một ngụm trọc khí. Naga tám tay được coi là cường giả đứng đầu rừng rậm, là thập ngũ cấp Vương cấp ma thú, hơn nữa có trí tuệ cực cao. Hắc sắc ban văn trên thân thể vốn là một loại phòng ngự ma pháp trận hình thành một cách tự nhiên, đừng nói đến song thủ đại kiếm sĩ nho nhỏ như Khoa Long không cách nào công phá phòng ngự của nó, cho dù có là Kiếm đấu sĩ Man đấu sĩ, cũng đừng mơ động đến một sợi tóc gáy của con quái vật này.

- Con của Già Địch mất tích rồi, các ngươi có nhìn thấy con của Già Địch hay không?

Ba cái đầu Naga tám tay vẫn ồm ồm liên tục hỏi không ngừng.

- Không, không thấy…

Khoa Long lắp bắp nói.

- Ah…

Naga tám tay chậm rãi xoay người, tiếp tục bò về phía trước:

- Các ngươi, có thể chết được rồi...

Đám người Khoa Long biến sắc, đột nhiên bên cạnh người xuất hiện vô số đạo điện quang, điên cuồng chuyển động như cơn lốc, trong chớp mắt hình thành một lôi trì phạm vị hơn mười trượng, ầm ầm một tiếng nổ mạnh bắn ra. Đám người Khoa Long bên trong lôi bạo đã tan xương nát thịt, trên mặt đất chỉ lưu lại một cái hố to, khói vẫn bốc lên nghi ngút.

Naga tám tay một bên ngửi ngửi mùi trong không khí, một bên chậm rãi chạy về phía trước, lẩm bẩm nói:

- Nhân loại đáng chết, trộm con của Già Địch, Già Địch hận nhân loại, Già Địch muốn giết sạch nhân loại…

Ở đầu đường khác, Trương Đức Bưu nghe được tiếng lôi bạo phát nổ, quay đầu lại nhìn thoáng qua, tiếp tục hướng doanh địa thương đoàn Đà Linh đi tới. Trong lòng hắn ôm một khỏa trứng lớn. Khỏa trứng lớn này bên mặt ngoài đầy hắc sắc ban văn hình đám mây, mơ hồ tản ra ma lực ba động kỳ lạ, đúng là hài tử của Naga tám tay bị trộm đi.

"Một mình ta căn bản không phải là đối thủ của thương đoàn Đà Linh, không thể làm gì khác hơn là "mời" ngươi đến trợ giúp. Đáng tiếc Tri Chu sâm lâm quá xa, nếu không có thể "mời" được nhện Lati nữ hoàng cùng hộ vệ đoàn của nàng, thì càng thêm hoàn mỹ rồi."

- Người nào? Đứng lại!

- Là Nam Cương man tử kia! Địch tập!

- Mọi người không cần khẩn trương, man tử bị dọa sợ chạy mất tiêu rồi!

Tổng quản Malue đi ra khỏi trướng bồng, không vui nói:

- Ầm ĩ cái gì thế?

Một hộ vệ thương đoàn cười cười nói:

- Tổng quản đại nhân, mới vừa rồi có man tử nọ đến quấy rối, ném ra vật kia rồi bỏ chạy.

Tổng quản Malue hừ lạnh một tiếng:

- Cái tên phế vật Khoa Long này, vậy mà còn chưa giết chết tên Trư La tể. Vừa rồi Trư La tể ném ra cái gì?

- Một cái trứng, đã nát.

- Trứng?

Tổng quản Malue nhíu mày, nói:

- Cái trứng gì? Đưa ta đi xem một chút!

Tổng quản dưới sự hộ tống của hộ vệ đi tới trước doanh địa, ngồi chồm hổm nhặt lên một mảnh vỏ trứng, phía trên còn một ít lòng trứng màu vàng nhạt.

- Thật vớ vẩn!

Tổng quản Malue vội vàng ném mảnh vỏ trứng sang một bên, lấy ra khăn lau lau hai tay, cười nói:

- Những man tử này đúng thật là quá thô bỉ, ném đồ bỏ linh tinh, chẳng lẽ hắn tưởng rằng một quả trứng là có thể đánh bại chúng ta sao?

Các hộ vệ khác cười ha ha lên, cười đến không thở nổi, dần dần tiếng cười càng ngày càng thấp, có vài người thậm chí bắt đầu run rẩy. Malue không hờn không giận hỏi:

- Làm sao vậy?

Tổng quản đại nhân ngẩng đầu liền quái vật to lớn, đầu người thân rắn, quái vật không biết xuất hiện trước doanh địa từ khi nào, ba cái đầu, sáu con mắt, nhất tề phun ra lửa giận.

- Naga tám tay…

Tổng quản Malue không còn thong dong như trước, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.

- Con của Già Địch đã chết…

Ba cái đầu Naga tám tay giận dữ hét lên, thanh âm cuồn cượn như sấm:

- Nhân loại ti bỉ giết chết con của Già Địch!

Tổng quản Malue giật mình một cái, vội vàng cao giọng nói:

- Không phải chúng ta làm!

- Các ngươi đều phải chết!

Điên cuồng hét lên một tiếng, Naga tám tay điên cuồng phẫn nộ rút lên một đại thụ chọc trời bên cạnh, nện xuống đầu thành viên thương đoàn Đà Linh!

Tổng quản Malue vội lui về phía sau, lạnh lùng nói:

- Phản kích, nhanh phản kích!

Các hộ vệ ngay lập tức tỉnh ngộ lại, vội vàng rút ra đao kiếm lao về phía Naga tám tay chém giết.

Không thể nói đây là một trận chiến đấu, tốt hơn hết nên nói là một hồi "ngược sát", đòn tấn công của các hộ vệ căn bản không cách nào tạo thành bất cứ tổn thương gì đối với con Vương cấp ma thú mạnh mẽ này, Naga tám tay không cần phòng ngự, ra tay chém giết không kiêng nể. Chỉ thấy ba cái đầu của nó liên tục tụng niệm ma pháp chú ngữ, đầu bên trái ngưng tụ hỏa hệ pháp lực, sóng lửa bốc lên, đầu bên phải hội tụ băng sương tiêm thứ, phóng đốt loạn xạ, cái đầu ở giữa xuất ra lôi hệ ma pháp, khắp nơi lôi điện cuồn cuộn, lại phối hợp với đại thụ trong tay nện xuống, đánh giết người của thương đoàn Đà Linh không còn mảnh giáp, không hề có khả năng hoàn thủ!

"Đây căn bản không phải lực lượng nhân loại có khả năng chống lại. Thương đoàn Đà Linh, xem như đã hoàn toàn bị diệt…"

Ở trong rừng cây, Trương Đức Bưu nhìn trong chốc lát, hơn trăm người thương đoàn Đà Linh đã tử vong hơn phân nửa, những người còn lại hầu như cũng bị thương, căn bản không có người nào có thể chống đỡ được một hiệp dưới tay Naga tám tay, thậm chí ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có.

"Thừa dịp này, trước tiên cứu đám A Bộ Căn ra rồi tính sau!"

Trương Đức Bưu lẻn tới trước như một con mèo, lặng lẽ chui vào một cái trướng bồng, chỉ thấy trong doanh trướng những thiếu niên Man tộc thuộc nhiều bộ lạc khác nhau đang cuộn mình nằm một chỗ, bị gân trâu rừng trói chặt.

Trương Đức Bưu rút đoản đao ra, cắt đứt gân trâu rừng trên người một thiếu niên:

- Không nên nhiều lời, nhanh cứu những người khác đi ra!

Hơn tám mươi cái trướng bồng quân dụng cớ lớn, ngoại trừ người thương đoàn Đà Linh, còn lại trong trướng bồng chất đầy thiếu niên Man tộc, những người này đến từ các bộ lạc khác nhau ở Nam Cương, nếu như không có sự xuất hiện của Trương Đức Bưu, bọn họ có lẽ sẽ bị bán tại trường đấu nô lệ hoặc bán cho những trang viên lớn, cuộc sống sau này sống không bằng chết.

Bên ngoài, thành viên thương đoàn Đà Linh chết thảm trọng, rốt cục cũng không kiên trì được nữa, bảo vệ tổng quản Malue chạy trốn, Naga tám tay ở phía sau đuổi theo chém giết, nhất thời doanh địa an tĩnh lại.

- Mọi người rời khỏi nơi này thật nhanh, Naga tám tay kia sau khi giết sạch thương đoàn Đà Linh khẳng định còn quay lại nơi này!

Hơn hai trăm thiếu niên theo Trương Đức Bưu lục đục kéo nhau ra khỏi doanh địa, thẳng hướng sông Aergan mà đi.

Lần cứu viện này, khiến cho Trương Đức Bưu thu được tình hữu nghị của ba mươi ba bộ lạc Man tộc Nam Cương, cùng với một trăm năm mươi bảy thôn xóm, trước mắt những thiếu niên Man tộc này còn rất ngây thơ nhỏ yếu, nhưng tương lại không lâu bọn họ sẽ trở thành trụ cột các thôn trang, bộ lạc, lúc Trương Đức Bưu cần bọn họ, những người này sẽ không ngần ngại mang theo tộc nhân của mình đứng ra, điều đó tương đương với một lực lượng khổng lồ đủ để làm cho mọi người khiếp sợ!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223
Tiến »