Vừa chạm đất, một luồng khí tức vừa mờ mút lại sắc bén vô song đã phong tỏa hai người. Cảm giác như bị một con quái vật khổng lồ đưới đáy biển sâu để mắt tới, chỉ cần có chút động tĩnh liền sẽ bị xé thành mảnh vụn.
Lawrence vô thức đè tay lên chuôi kiếm bên hông.
"Austin, đồ già vô lại nhà ngươi!"
Một giọng nữ lạnh băng từ căn phòng kiên cố kia vọng ra.
Ngay sau đó, tấm màn cửa được vén lên.
Bước ra là một người phụ nữ trông chừng bốn mươi tuổi.
Nàng mặc một bộ áo vải thô đơn giản, tóc búi gọn sau gáy, để lộ làn da rám nắng khỏe khoắn trên cổ tay và cẳng tay do gió biển quanh năm. Trông nàng không khác gì một bà ngư dân bình thường.
Nhưng khi Lawrence nhìn thấy nàng, con ngươi hơi co lại.
Người phụ nữ cầm một con dao lọc xương trong tay, lưỡi dao còn dính vảy cá. Nhưng con dao đó lại khiến Lawrence cảm thấy nguy hiểm hơn cả thần binh.
Phía sau người phụ nữ, một người đàn ông vạm vỡ như cột nhà đứng sừng sững.
Người đàn ông cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn, da đầy những vết sẹo dữ tợn, tay xách nửa con cá ngừ vừa được xẻ
Anh ta im lặng, vững chãi như tảng đá ngầm dưới chân, mặc cho gió mưa vùi dập, không hề nhúc nhích.
"Baelor, Sera."
Austin mỉm cười hiền từ chào hỏi, như thể không hề nhận ra sự khó chịu trong giọng nói của người phụ nữ.
"Đã lâu không gặp, hai vị trông vẫn khỏe."
"Bỏ cái trò này đi.”
Người phụ nữ tên Sera hừ lạnh một tiếng, vung dao lọc xương vẽ một đường trên không trung, rồi cắm phập vào cột gỗ bên cạnh.
Dao ngập sâu ba phân, chỉ còn chuôi dao rung nhẹ.
"Thư ta đã gửi cho ngươi rồi."
Sera tiện tay lau tay lên tạp dề, giọng điệu cứng nhắc.
"Mặc kệ là Giáo Đình hay Bắc Lục, mặc kệ là Quang Minh Thần hay chó má Tà Thần gì đó, đều không liên quan đến chúng ta."
"Chúng ta không hứng thú với tranh chấp trên đại lục."
"Tiễn khách!"
Nói xong, nàng quay người bước vào phòng.
Người đàn ông tên Baelor vẫn im lặng, chỉ khẽ gật đầu với Austin và Lawrence, coi như chào hỏi, rồi cũng quay người định rời đi.
Nhìn bóng lưng hai người, trong đầu Lawrence chợt lóe lên một cái tên huyền thoại:
Nộ Hải Song Tinh.
Mười lăm năm trước, một con Ma Kình biển sâu cấp diệt thế thức tỉnh, gây nên sóng thần suýt nhấn chìm toàn bộ bờ biển phía đông.
Ngay khi mọi người tuyệt vọng, một cặp vợ chồng bất ngờ xuất hiện.
Hai người hợp lực chém giết Ma Kình biển sâu trong trận cuồng phong bão táp đó, dập tắt sóng thần.
Sau đó, hai người mai danh ẩn tích. Không ngờ, họ lại ẩn cư ở đây.
"Nếu vì cái gọi là tranh giành quyền lực, đương nhiên ta sẽ không đến quấy rầy sự thanh tịnh của hai vị."
Giọng Austin xuyên qua gió biển, lọt vào tai hai người.
Sera dừng bước.
"Nhưng trên đời này, làm gì có chốn đào nguyên thực sự?"
Austin thở dài, pháp trượng khẽ chạm đất.
"Tổ chim bị phá, trứng có an toàn? Nếu ý chí thế giới sụp đổ, bản nguyên thế giới bị thôn phệ, vùng biển này còn có thể giữ được sự yên tĩnh như bây giờ không?"
"Sera, Baelor, các ngươi hẳn phải biết rõ sự khủng khiếp ở tầng diện đó."
Sera đột ngột quay người lại.
Gió biển thổi rối tóc nàng, nhưng không che giấu được ngọn lửa giận dữ ẩn sâu trong đáy mắt.
“Thì sao?"
Nàng chỉ tay về phía mặt biển cuộn trào phía xa.
"Chúng ta liều mạng cả đời, giết ma kình, dẹp sóng dữ, cứu được bao nhiêu người? Kết quả thì sao?"
"Baelor bị phế một chân, những người chúng ta cứu lại quay sang tranh giành vài mảnh đất, đầu rơi máu chảy."
"Thế giới này thối nát rồi, Austin."
. 3 ^ ⁄ z Giọng Sera trở nên sắc bén.
"Có đáng không? Vì lũ người bùn nhão trét không lên tường kia mà liều mạng thêm một lần nữa?"
Baelor, người nãy giờ vẫn im lặng, đưa bàn tay chai sạn to lớn nhẹ nhàng vỗ vai vợ.
Ánh mắt hiền giả Austin vượt qua hai vợ chồng, nhìn về phía căn phòng kiên cố tối tăm.
"Nếu ta nhớ không lầm, con của các ngươi năm nay hẳn là mười tám tuổi rồi nhỉ?"
Sera đột ngột quay đầu lại, như một con sư tử cái bảo vệ con, gắt gao nhìn chằm chằm Austin.
"Ngươi muốn làm gì?!"
"Đừng khẩn trương."
Austin xua tay.
"Ta chỉ cảm thấy, chim ưng con cũng nên học bay lượn, ấu long cũng nên rời tổ."
"Các ngươi bảo bọc nó quá kỹ rồi."
"Trong loạn thế sắp tới, bảo bọc quá mức đôi khi lại là một sự tàn nhẫn."
"Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?"
Sera nghiến răng.
"Đánh cược đi."
Austin chi vào Lawrence bên cạnh.
"Đây là Lawrence."
Lawrence bước lên một bước, hướng về phía hai người hành lễ kỵ sĩ.
"Chào hai vị tiền bối."
Sera đánh giá Lawrence từ trên xuống dưới, ánh mắt lướt qua mấy con "thú cưng" vô hại trên vai hắn.
"Cấp thiên tai? Nền tảng ngược lại vững chắc, nhưng không biết có phải chỉ là hình thức không.”
"Có phải hình thức hay không, thử rồi mới biết."
Austin cười như một con cáo già ranh mãnh.
"Để con gái các ngươi đấu với thằng nhóc này một trận."
"Nếu thằng nhóc này thua, ta, Austin, quay đầu đi ngay, đồng thời thề rằng, chỉ cần ta chưa chết, sẽ không ai đến quấy rầy cuộc sống ẩn dật của các ngươi nữa."
Lời hứa này rất nặng.
Lời hứa của một trong những pháp sư mạnh nhất loài người đủ để biến hòn đảo hoang này thành pháo đài an toàn nhất trên đời.
Sera và Baelor nhìn nhau.
Rõ ràng, họ đã động lòng.
"Vậy nếu chúng ta thua thì sao?"
Baelor trầm giọng hỏi.
"Nếu các ngươi thua..."
Austin thu lại nụ cười, vẻ mặt trang nghiêm.
"Vậy chứng tỏ, sự bảo vệ của các ngươi không đủ để nó sinh tồn trong loạn thế này."
"Đã như vậy..."
Austin dừng một chút.
"Xin các ngươi, vì thế giới này, tái chiến một lần cuối cùng."
Đây mới là mục đích thực sự của Austin.
Lawrence nhìn bóng lưng còng xuống của lão pháp sư, trong lòng chợt hiểu ra.
Lão già này đã tính toán mọi thứ từ đầu.
Ông ta hiểu điểm yếu của hai vợ chồng này là đứa con.
Ông ta cũng biết, đối với những cường giả cấp bậc này, không gì quan trọng hơn việc chứng minh truyền thừa của mình.
"Được."
Một giọng nói trong trẻo vang lên từ trong nhà.
Tấm màn cửa lại được vén lên.
Một thiếu nữ bước ra.
Nàng mặc một bộ giáp da bó sát màu lam, tóc dài buộc cao thành đuôi ngựa.
Nàng có bảy phần giống Sera, nhưng giữa hai hàng lông mày lại có thêm vài phần trầm ổn của Baelor.
Thiếu nữ tiến thẳng đến trước mặt Lawrence, hơi hếch cằm, trong đôi mắt xanh thẳm bừng cháy ngọn lửa chiến ý.
"Ta tên là Ella."
"Nếu ngươi thua..."
Ánh mắt Ella nhìn con Nguyệt Quang trên vai Lawrence.
"Hãy đưa con mèo trắng trên vai ngươi cho ta."
Gào?
Nguyệt Quang đang ngủ gật trên vai Lawrence giật mình tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn cô thiếu nữ loài người không biết trời cao đất rộng này.
Lawrence cười khổ.
Hắn quay đầu nhìn Austin.
Lão pháp sư đang khoanh tay sau lưng, vẻ mặt "Ta rất xem trọng ngươi", như thể mọi chuyện không liên quan gì đến ông ta.
"Đây là đồng bọn của ta, không thể coi là điều kiện trao đổi."
Lawrence quay đầu, nhìn cô thiếu nữ tràn đầy chiến ý trước mặt, chậm rãi đặt tay lên chuôi kiếm.
"Xin chỉ giáo.”
Ầm!
Lời còn chưa dứt, bóng dáng Ella đã biến mất ngay tại chỗ.
Trong không khí chỉ còn lại một vệt tàn ảnh và hơi nước nhàn nhạt.
Nhanh thật!
Con ngươi Lawrence đột ngột co lại.
Đây mà là hoa trong nhà kính sao?
Đây rõ ràng là một con cá mập con được mài giũa răng nanh dưới đáy biển sâu!
Keng!
Tia lửa tóe ra.
Thanh trường kiếm trong tay Lawrence kịp thời chắn ngang trước ngực, đỡ lấy thanh bảo kiếm đâm thăng vào yết hầu.
Một lực lượng khổng lồ truyền đến từ thân kiếm, khiến hổ khẩu hắn run lên.
"Cũng có chút bản lĩnh đấy."
Ella nhếch mép cười lạnh, mượn lực bật lùi lại, như một con hải âu linh xảo, hoàn thành một cú xoay người không tưởng trên không trung, rồi lại lao đến tấn công Lawrence.
Nguyên tố nước xung quanh bắt đầu điên cuồng xao động.
Lawrence thậm chí có thể cảm thấy hơi ấm trong không khí đang ngưng kết thành những mũi nhọn hữu hình.
Hơi ẩm trong không khí nặng trịch như chì.
Bóng dáng Ella xuyên qua giữa những tảng đá ngầm, nhanh đến mức chỉ còn lại một vệt tàn ảnh màu lam nhạt.
Thân pháp cô nương này rất quái dị.
Không giống kỵ sĩ xông thẳng chém giết, mà giống như một loài cá săn mồi trong dòng nước ngầm dưới biển sâu, mỗi lần đổi hướng đều trái với lẽ thường, nhưng lại thuận theo dòng chảy.
Choang!l
Đoạn Lưu run rẩy, cổ tay Lawrence xoay chuyển, mũi kiếm vừa vặn chặn đứng nhát kiếm hiểm hóc đâm tới từ phía dưới sườn trái.
Những đốm lửa nhỏ nổ tung trong không khí ẩm ướt, thoáng qua trong chớp mắt.
Lực đạo thật mạnh.
Tảng đá ngầm dưới chân Lawrence phát ra tiếng răng rắc đáng sợ, nứt ra vài đường nhỏ.
"Ngươi chỉ biết trốn thôi sao?”
Ella nhất kích không thành, mượn lực phản chấn từ thân kiếm, cả người nhẹ như lông vũ, bay ra xa hơn mười mét, vững vàng đáp xuống một tảng đá nhô ra.
Thanh trường kiếm trong tay nàng chỉ xiên xuống đất, mũi kiếm vẫn còn nhỏ giọt nước.
Trong đôi mắt xanh thẳm, sự bất mãn gần như trào ra.
Lawrence vẩy vẩy cổ tay hơi tê, điều chỉnh nhịp thở.
"Lệnh tôn lệnh đường đều là nhân kiệt đương thời, là văn bối, ta nhường vài chiêu cũng là lẽ thường.”
Lời này của hắn không phải khách sáo.
Hai vợ chồng kia là những người có thể chém giết ma kình cấp diệt thế, dẹp yên sóng dữ.
Nếu con gái họ không có tuyệt chiêu áp đáy hòm thì mới lạ.
Hơn nữa, Lawrence có thể cảm thấy, chiêu thức cô nương này tuy sắc bén, nhưng sự hung hãn không thuần túy, mà là một loại khát khao chứng minh bản thân.
"Khéo mồm khéo miệng."
Ella hừ lạnh một tiếng.
Thanh trường kiếm trong tay nàng đột nhiên phát ra tiếng vo vo, hơi nước tản loạn xung quanh như nghe theo hiệu lệnh của tướng quân, điên cuồng hội tụ về phía thân kiếm.
"Đã ngươi thích làm rùa đen, vậy thì nếm thử cái này đi."
Thiếu nữ cổ tay rung lên, thân kiếm vẽ một vòng tròn trên không trung.
"Lĩnh vực - Kiếm Khí Ngang Dọc!"
Ầm!
Không khí vốn tĩnh lặng bỗng chốc sôi trào.
Lấy Ella làm trung tâm, không gian trong vòng bán kính một trăm mét dường như bị vô số lưỡi dao vô hình cắt chém.
Những giọt nước lơ lửng giữa không trung bị cắt thành sương mù li ti, mỗi hạt sương đều chứa đựng kiếm ý sắc bén vô song.
Bề mặt đá ngầm lập tức xuất hiện đầy những vết kiếm chẳng chịt, sâu đến vài tấc.
"Con bé này bắt đầu nghiêm túc rồi."
Sera khoanh tay đứng dưới mái hiên, ngoài miệng trách mắng, nhưng khóe mắt lại mang theo vẻ kiêu hãnh không giấu giếm.
Đây chính là lĩnh vực thành danh của Baelor.
Nén đấu khí đến cực hạn, rồi giải phóng qua một tần số đặc biệt, tạo thành một lĩnh vực kiếm khí tràn ngập tính hủy diệt.
Trong lĩnh vực này, người thi triển chính là chúa tể.
Lawrence chỉ cảm thấy vô số kiếm khí vô hình chém giết đến từ bốn phương tám hướng, tránh cũng không được.
Đã không thể trốn thoát, vậy thì không né.
Lawrence khẽ nheo mắt, sức mạnh trong cơ thể bắt đầu trào dâng.
Ngao!
Một tiếng long ngâm trầm thấp vang vọng trên hòn đảo đầy kiếm khí gào thét.
Trắng và đen.
Hai bóng Cự Long khổng lồ lăng không xuất hiện.
Đó là hình chiếu linh hồn của Nguyệt Quang và Than Cầu.
Một con thần bí kỳ dị, long khu đen như tơ lụa lay động khiến không gian rung nhẹ; một con thần thánh cao thượng, quanh thân tràn ngập ánh trăng bạc.
Lĩnh vực Long Hồn.
Hai bóng Cự Long không tùy ý khuếch trương như bình thường, mà dưới sự khống chế của Lawrence, nhanh chóng thu nhỏ, đầu đuôi chạm nhau, xoay quanh trong vòng mười thước quanh hắn.
Mười mét này chính là cấm khu tuyệt đối của Lawrence.
Mặc cho bão kiếm khí tàn phá thế nào, tấm chắn do hai bóng long ảnh đen trắng tạo thành vẫn vững như Thái Sơn.
Những kiếm khí sắc bén va vào long ảnh, như mưa rơi trên tấm thép, chỉ gây ra những vòng gợn sóng, không thể tiến thêm.
“Đây là lĩnh vực của ngươi?”
Ella nhìn thân ảnh bình yên vô sự giữa biển kiếm khí, cau mày.
Nàng không ngờ đối phương lại có thể khống chế sức mạnh tinh tế đến mức này.
Nén lĩnh vực trong vòng mười thước không chỉ tiết kiệm thể lực, mà còn nâng lực phòng ngự lên một tầm cao đáng kinh ngạc.
Đây quả thực là một con rùa đen không thể đánh bại.
"Đồ rùal"
Ella tức giận nghiến răng.
Nàng nhón chân trên tảng đá, cả người phóng lên trời.
Gió biển thổi rối mái tóc đuôi ngựa của nàng, giáp da màu lam phản chiếu ánh sáng chói mắt.
Nàng lao thẳng lên độ cao hơn mười mét, đến khi sắp rơi xuống thì đột ngột đổi mũi kiếm, đầu chúc xuống, như một ngôi sao băng rơi xuống, hung hăng nện xuống Lawrence.
Những kiếm khí tàn phá xung quanh như tìm được chỗ thoát nước, điên cuồng hội tự quanh nàng.
Trong chớp mắt, cả người nàng hóa thành một cơn lốc kiếm khí đường kính hơn năm mét.
"Ăn ta một kiếm nữa!"
Tiếng thét trong trẻo của thiếu nữ vang lên từ trung tâm bão.
Nhát kiếm này mượn sức trời, dung phong áp, hội tụ toàn bộ tinh khí thần của nàng.
Dù là một khối thép tinh, dưới một kích này cũng phải hóa thành bột mịn.
Lawrence ngẩng đầu.
Nhìn cơn bão kiếm khí mang theo khí tức hủy diệt giáng xuống, vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh, chỉ là những ngón tay cầm kiếm hơi siết chặt.
"Dung hợp."
Hắn thầm niệm trong lòng.
Hai bóng Cự Long xoay quanh quanh thân như nghe thấy tiếng triệu hồi, đồng thời ngửa mặt lên trời gầm thét, rồi hóa thành hai đạo lưu quang, nhập vào cơ thể Lawrence.
Lĩnh vực Long Hồn vừa có thể dùng Long Hồn cường hóa đồng bạn Cự Long, vừa có thể dùng để cường hóa bản thân.
Ầm!
Một luồng khí thế kinh khủng bộc phát từ người Lawrence.
Tóc đen hắn không gió mà bay, trên thân thần binh "Đoạn Lưu", hai màu trắng đen xen lẫn quấn quanh, cuối cùng hóa thành một màu hỗn độn mờ ảo.
Đối mặt với cơn bão hủy diệt từ trên trời giáng xuống, Lawrence không hề lùi bước.
Hắn chỉ đơn giản rút kiếm, đâm lên.
"Đoạn Lưu."
Một đường kiếm khí bán trong suốt rời khỏi tay.