Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4909 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 173
sợ hãi 2.

❊ ❊ ❊

"Dì Duẫn tặng con gấu nhỏ" Tiểu Thư Tuyết dương tay chỉ vào gấu nhỏ thoải mái nói, lập tức vỗ tay Lâm Tử Hàn, nghi hoặc hỏi thăm: "Mẹ, mẹ vì sao phải khóc nha? Dì Duẫn cũng không phải là người xấu"

"Cô ta là người xấu! Cô ta chính là người xấu!" Lâm Tử Hàn quát, hình ảnh dao nhỏ đỏ như máu, đâm thật sâu vào con gấu nhỏ khắc sâu vào tâm trí cô, chuyển đi không được!

Tiêu Ký Phàm không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng nếu cô không thích sống ở chỗ này, anh sẽ mang cô rời đi, vỗ vai cô an ủi: "Tử Hàn, em bình tĩnh một chút, chúng ta rời khỏi đây, lập tức rời khỏi đây" Cô làm sao vậy? Chẳng lẽ là bị Lão đầu họ Duẫn kia hù dọa ra chứng sợ hãi, ngay cả thấy Duẫn Ngọc Hân cũng sợ hãi?

Nghe được anh hứa hẹn, Lâm Tử Hàn lúc này mới tỉnh táo lại, nhào vào trong lòng anh, chảy nước mắt nói: "Ký Phàm, chúng ta cũng không thể sống cuộc sống người bình thường sao? Không làm Tiêu Ký Phàm, không làm Lãnh Phong!" Không có Tiêu phu nhân, không có Duẫn Ngọc Hân, không có hắc đạo, chỉ có một nhà ba người. Tựa như lúc trước ở thôn Ninh Thủy, tuy rằng khốn cùng, nhưng chính là cuộc sống vui vẻ nhất "

" Mặc kệ em muốn cuộc sống gì, anh đều có thể cho em " Tiêu Ký Phàm ôm cô, nói nhỏ bên tai cô. Chỉ cần cô cảm thấy hài lòng, muốn anh làm cái gì cũng có thể!

" Thật vậy chăng?" Lâm Tử Hàn rời khỏi lòng anh, hai mắt đẫm lệ quan sát anh, anh thực sự có thể buông tha cho tất cả, cùng sống cuộc sống của người bình thường?

Để không cho Tiểu Thư Tuyết bị thương tổn, không cho Tiêu Ký Phàm trở lại thân phận Lãnh Phong, cô hẳn là nghe theo A Nghị, đem anh rời khỏi nơi thị phi này.

Trước không muốn làm như vậy, là bởi vì suy nghĩ đến anh là người thừa kế duy nhất của Tiêu gia, công ty không thể tách khỏi anh, còn có sự bức thiết phải tìm kiếm Ngôi sao thiên thần của anh, nhưng hiện tại cô không thể không làm như vậy, trước khi A Nghị không tìm được Ngôi sao thiên thần, cô không thể để cho anh là Lãnh Phong hoặc là Tiêu Ký Phàm!

"Thực sự " Tiêu Ký Phàm thật thà nói.

" Nhưng mà công ty làm sao bây giờ? " Đây là một vấn đề lớn.

" A Nghị sẽ xử lý " Mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần giao cho A Nghị, sẽ không có chuyện làm không xong.

" Thực sự có thể chứ?" Nếu như là dễ dàng như vậy, sao không sớm nghe lời A Nghị, bắt cóc anh đi?

Để cho cô giải sầu, Tiêu Ký Phàm tự tin gật đầu, đương nhiên, anh là thủ lĩnh tập đoàn, chuyện kí tên đóng dấu có người đại diện. Nếu Lâm Tử Hàn thích qua cuộc sống bình dân, anh sẽ sống cùng cô.

Duẫn Ngọc Hân trốn ở góc phòng nghe trộm nghe được Tiêu Ký Phàm phải đi, luống cuống, do dự hai giây đi tới. Nức nở nói: "Tử Hàn, cô hiểu lầm tôi, tôi không có ý muốn đả thương Tiểu Thư Tuyết, xin hai người đừng đi"

Thật vất vả mới trông mong được Tiêu Ký Phàm trở về, cô cư nhiên lại muốn mang anh đi? Cô sao có thể làm như vậy? Dù cho không được Tiêu Ký Phàm yêu, chỉ cần mỗi ngày có thể liếc anh một cái, cô ta cũng đã cảm thấy vừa lòng.

Lâm Tử Hàn xoay người lại nhìn chằm chằm cô ta, cô ta vừa nãy rõ ràng đã nghĩ muốn Tiểu Thư Tuyết chết, cô ta hận Tiểu Thư Tuyết như vậy, làm sao có thể sẽ bỏ qua cho nó chứ?

"Ký Phàm…" Duẫn Ngọc Hân tủi thân gọi, trước đây mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần cô ta dùng loại giọng này gọi anh, anh đều sẽ ôn nhu đáp ứng tất cả thỉnh cầu vô lễ của mình.

Nhưng hiện tại không giống trước kia, sự nuông chiều, ôn nhu của anh đều chỉ cho Lâm Tử Hàn, vĩnh viễn cũng không có phần của cô ta! Tiêu Ký Phàm liếc mắt nhìn cô ta, thản nhiên mở miệng nói: "Ngọc Hân, Tử Hàn không có thói quen sống ở đây, cho nên anh muốn mang cô ấy và Thư Tuyết rời đi, chính em bảo trọng "

Cha cô ta làm ra loại chuyện kia với Lâm Tử Hàn, khiến cho anh càng thêm phản cảm tới cực điểm với Duẫn gia, nhưng Duẫn Ngọc Hân là vô tội. Cho nên, thấy mình đã từng nợ cô ta, anh vẫn còn rất lịch sự với cô ta.

Duẫn Ngọc Hân đau lòng lui về phía sau một bước, chống lên tường, chuyển hướng sang cầu xin Lâm Tử Hàn: " Tử Hàn, cô không nên mang Ký Phàm đi, tôi cam đoan, tôi sau này không xuất hiện ở Tiêu gia, có thể chứ?"

Lâm Tử Hàn bị bộ dạng của cô ta dọa, đáy lòng lại có chút dao động, không được! Cô không thể bị nước mắt của cô ta lừa gạt, cô ta trước đây đã làm nhiều chuyện hãm hại mình như vậy, làm sao có thể thay đổi tốt hơn? Cô kiên quyết mà lắc đầu, cúi đầu không hề liếc mắt nhìn biểu tình thụ thương của cô ta.

~~~~~~~~~~

Trong phòng ngủ, Lâm Tử Hàn đang thu dọn đồ đạc, khi chuẩn bị khóa va li thì cái va li "Rầm " một tiếng bị người ta đẩy xuống đất, đồ mới vừa thu thập xong cũng rơi xuống.

Lâm Tử Hàn nâng mắt lên, nhìn liếc mắt Tiêu phu nhân nổi giận đùng đùng, cúi người một lần nữa thu thập hành lý.

" Cô dám đem Ký Phàm và Thư Tuyết mang đi thử xem?! " Tiêu phu nhân nổi giận gầm lên một tiếng.

Lâm Tử Hàn không đáp lại, tiếp tục thu thập. Cô không rõ, Tiêu phu nhân rõ ràng thích Tiểu Thư Tuyết như vậy, sao lại thả mặc cho Duẫn Ngọc Hân suốt ngày chạy qua Tiêu gia, lẽ nào bà ta không biết phụ nữ mất đi lý trí thì là rất đáng sợ sao?

" Tôi không cho phép cô dẫn bọn họ đi! " Tiêu phu nhân gào thét tê tâm liệt phế, bà ta thật vất vả mới khuyên được Tiêu Ký Phàm về nhà, sao có thể để anh rời đi lần nữa!

" Cháu nhất định phải dẫn anh ấy đi!" Lâm Tử Hàn liếc nhìn bà ta lạnh lùng nói, trước kia cô kính trọng bà ta là trưởng bối, là bởi vì bà ta là mẹ của Tiêu Ký Phàm. Nhưng mà từ sau khi bà ta bảo lão già họ Duẫn kia làm ra loại chuyện đó, cũng không muốn cung kính với bà ta nữa.

Tiêu phu nhân bị cô chọc, nhất thời tức giận đến cả người phát run lên, vô cùng tức giận, trừng mắt nói với cô: "Cô rốt cuộc muốn thế nào? Nói mau! "

" Cháu sẽ để Ký Phàm sống tốt, Thư Tuyết sống tốt!" Cô muốn chính là đơn giản như vậy, cái khác, cô cái gì cũng không cần!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »