Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 5434 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 125
bị bắt.

❊ ❊ ❊

Không đợi hai người đàn ông kia lắc đầu, phía trước đột nhiên có một chiếc xe chuyển hướng, trực tiếp chắn ngang đường, người đàn ông mặc đồ đen phanh khẩn cấp, khẽ kêu một tiếng: "Xong!"

"Mau lui lại!" Một người đàn ông mặc đồ đen khác vội la lên, khi tài xế đang muốn rút lui, phát hiện phía sau cũng bị ngăn lại

"Xảy ra chuyện gì sao?" Lâm Tử Hàn tuy rằng không rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn ra được nhất định có chuyện gì xảy ra.

"Lâm tiểu thư, nằm sấp xuống ngay" Một người đàn ông mặc đồ đen trong đó quay đầu lại ra lệnh, cửa hai xe trước sau đồng thời mở ra, mười mấy gã đàn ông dùng súng nhanh chóng bước ra xe.

"Đây rõ ràng giữa ban ngày, còn có sơn tặc?" Lâm Tử Hàn cả kinh kêu lên, trời ạ, cô sẽ không xui xẻo như vậy chứ?

"Mẹ, sơn tặc là cái gì nha?" Tiểu Thư Tuyết hiếu kỳ nói.

Lâm Tử Hàn kinh sợ mà nhìn chằm chằm những gã đàn ông dùng súng đang vây tới bên người cô, ngay cả nhìn cũng không liếc nhìn cô một cái thuận miệng nói: "Chính là loại người chuyên môn bắt trẻ con nấu canh ăn"

Tiểu Thư Tuyết sợ hãi, rụt lui cổ khóc lên: "Mẹ, con không muốn bị bắt đi nấu canh"

Lâm Tử Hàn tức giận liếc nhìn con bé một cái: "Yên tâm đi, loại thứ phẩm như con, không ai nuốt trôi" Nói xong vỗ vỗ hai vị vệ sĩ ngồi phía trước, lo lắng nói: "Đại ca, các anh có thể hợp lại qua bọn họ không?" Thủ hạ của Lãnh Phong đều rất lợi hại, cô hẳn là không cần lo lắng thôi?

Nhưng mà, đối phương nhiều người như vậy, coi như là thần cũng đánh không lại thôi?

Chỗ xe Lâm Tử Hàn bị những gã đàn ông dùng súng bao vây thành vòng tròn, tài xế không thể không hạ cửa sổ, liều chết nhất định là không có khả năng, cô muốn biết bọn họ rốt cuộc muốn làm gì.

Hai vị vệ sĩ vừa mới dùng súng nhắm đối phương, đối phương lại theo chân bọn họ cùng một thời gian dùng súng nhắm ngay đầu bọn họ. Bên cạnh một gã đàn ông đeo kính râm ngồi ở ghế sau, cung kính nói: "Lâm tiểu thư, mời theo chúng tôi đi một chuyến"

Lâm Tử Hàn co rúm lại một chút, cuống quít lắc đầu: "Tôi không muốn!" Hóa ra mục tiêu của bọn họ là cô, khẳng định lại là bởi vì kim cương, không cần phải nói, ngoại trừ cái này không cái khác.

"Lâm tiểu thư, mời theo chúng tôi đi một chuyến" Đối phương đề cao âm lượng, có chút lo lắng nhìn hai bên đường, tuy rằng nơi này là đường quốc lộ ven núi, xe lui tới ít, nhưng ở lâu thêm một phút nhiều thêm một phần nguy hiểm!

"Tôi không có kim cương, các người bắt tôi đi cũng vô dụng!" Lá gan của Lâm Tử Hàn to thêm nói.

Gã đàn ông dùng súng không nhịn được mà vươn cánh tay, kéo thân thể Lâm Tử Hàn ra ngoài cửa xe, hai vị vệ sĩ muốn ra tay ngăn lại, trên đầu lại bị nhắm nhiều hơn hai khẩu súng.

"Các người đang làm gì đó?!" Lâm Tử Hàn hổn hển kêu la, ban ngày ban mặt cường đoạt phụ nữ? Thiên hạ còn có vương pháp hay không?

Gã đàn ông không để ý tới sự la hét giãy dụa của cô, một tay nhấc cô nhét vào một chiếc xe màu đen.

"Mẹ…" Tiểu Thư Tuyết bị dọa đến oa oa khóc lớn lên.

Lâm Tử Hàn thấy tài xế khởi động xe chuẩn bị rời đi, khẩn trương, kêu lên: "Các người muốn mang tôi đi đâu? Con gái của tôi, các người không thể làm hại con của tôi…!"

Gã đàn ông dùng súng do dự một chút, đi qua hướng Tiểu Thư Tuyết, ôm lấy thân thể nhỏ bé của nó, đưa đến bên người Lâm Tử Hàn.

"Các người là lũ thổ phỉ!" Lâm Tử Hàn gắt gao ôm Tiểu Thư Tuyết vào trong ngực, khóc to. Bọn họ rốt cuộc muốn mang cô đi nơi nào? Có thể giết cô diệt khẩu hay không?!

Xe nhanh chóng cách rời hiện trường, phóng nhanh trên đường quốc lộ ven núi, hướng xe đi, là nơi Lâm Tử Hàn cho tới bây giờ cũng chưa hề đi qua. Nhìn hoàn cảnh lạ lẫm, Lâm Tử Hàn càng thêm lo lắng.

Xe chạy sau một hồi, bắt đầu dần dần giảm tốc độ, vào một tòa nhà lớn thoạt nhìn tương đối cổ, sau khi đi qua một rừng thông xanh thẳm, cuối cùng dừng lại trước sảnh chính.

Một gã đàn ông đồng dạng mặc đồng phục đứng ở bên cạnh đi tới, mở cửa xe, đồng thời cung kính nói: "Lâm tiểu thư, mời xuống xe thôi"

"Các người bảo tôi lên xe thì lên xe, bảo tôi xuống xe thì phải xuống sao? Tôi đây không phải thật mất mặt!? Ôi… Ôi…" Lâm Tử Hàn oa oa kêu to để thêm can đảm, nói còn chưa xong, liền bị người ta cung kính rồi lại không chút nào ôn nhu mà "Mời" xuống xe.

Đáng ghét! Lâm Tử Hàn thoá mạ trong lòng, đỡ lấy cửa xe đứng thẳng người.

"Mẹ, ở đây thật xinh đẹp" Tiểu Thư Tuyết vừa mới chịu kinh hách, lại sinh động lên, hiếu kỳ đánh giá tòa nhà lớn xinh đẹp phong cách cổ xưa này.

"Mời Lâm tiểu thư" Gã đàn ông mặc đồng phục làm một thủ thế "mời" với cô, Lâm ca để cho bọn họ đem Lâm Tử Hàn bắt tới, tuy rằng bọn họ không biết ông ta vì sao phải làm như vậy, nhưng câu cuối cùng ông ta nói kia: Đừng làm tổn hại cô ta. Hắn cũng nhớ ở trong lòng, xem ra Lâm ca cũng không có ý muốn đả thương Lâm Tử Hàn, hắn đương nhiên cũng không thể xằng bậy.

Lâm Tử Hàn tuy rằng không cam lòng, người dưới mái hiên người ta, không thể không cúi đầu, cô không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn theo sau gã đàn ông kia vào nhà.

Nhà của kẻ có tiền chẳng qua cũng chỉ như thế, xa xỉ, hào hoa, cho nên, Lâm Tử Hàn cũng không có bao nhiêu hứng thú với tòa biệt thự hoàng cung này.

Theo gã đàn ông dẫn đường trực tiếp lên tầng hai, trên ghế sofa phòng khách tầng hai, một gã đàn ông khí thế vương giả cực cường đang nhắm mắt dưỡng thần.

Gã đàn ông dẫn đường đứng lại trước mặt ông ta, cung kính nói: "Lâm ca, đã đưa Lâm Tử Hàn đến"

Trầm mặc một lúc lâu, Lâm ca vẫn không có mở mắt, giọng nói xa thẳm từ trong miệng của ông ta nói ra: "Cậu đi xuống đi" Gã đàn ông dẫn đường gật đầu một cái, lui xuống.

Bởi vì Lâm ca là ngồi khuất bóng, Lâm Tử Hàn ban đầu cũng không thấy rõ ông ta là thần thánh phương nào, chỉ tới khi gã đàn ông dẫn đường gọi ông ta Lâm ca thì cuối cùng mới nhớ tới, mình đã từng gặp mặt ông ta tại triển lãm đồ châu báu.

Hóa ra bắt cô đến đây là ông ta! Lâm Tử Hàn căm giận trừng mắt với ông ta, cả giận nói: "Lão già chết tiệt này, ông bắt tôi tới nơi này để làm gì? Ông muốn kim cương đến điên rồi sao?"

Lâm ca mở mắt ra, tinh tế mà đánh giá cô, cho đến khi Lâm Tử Hàn phẫn nộ lớn đến luống cuống mới chậm rãi lắc đầu, nói: "Ngày hôm nay chúng ta không nói chuyện kim cương"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »