Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 5309 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 133
khả nghi 2.

❊ ❊ ❊

A Nghị hơi sửng sốt, từ giữa kính chiếu hậu nhìn anh một cái, trước đây bản thân vẫn kiến nghị anh đi điều tra Lâm Tử Hàn, đều bị anh cự tuyệt, ngày hôm nay anh cuối cùng cũng thông suốt?

Lãnh Phong mở cửa xe, ôm Tiểu Thư Tuyết ngủ say đi đến phòng ngủ, Lâm Tử Hàn! Cô bây giờ là triệt để ỷ lại anh, chỉ lo chơi đùa, ngay cả con gái cũng không để ý!

"Chị, chị sao lại muốn lừa anh rể nhiều chuyện như vậy?" Lâm Tử Y nằm úp sấp ở trên giường, đánh giá bàn chân nho nhỏ của Lâm Tử Hàn đang lay động trước mắt mình.

Lâm Tử Hàn liếc mắt nhìn cô, tức giận nói: "Không phải đã nói với em rồi sao? Anh ấy không phải anh rể của em"

"Nhưng em coi anh ấy là anh rể của em mà" Lâm Tử Y chớp chớp mắt nhìn cô: "Đúng là nhìn không ra chị còn thật sự có tài, quyến rũ được đàn ông thuộc hàng thượng đẳng"

"Quyến rũ cái gì?! Em còn nói lung tung nữa chị đá em về nhà!" Lâm Tử Hàn tức giận đến đưa tay chộp cái gối trên ghế sofa, đập vào gáy cô.

Lâm Tử Y rất nhanh mà lăn một vòng qua bên cạnh, lánh đi, sự dí dỏm trên mặt không giảm: "Chị không nói cho em vì sao phải nói dối, em đây tìm anh rể uống trà nói chuyện phiếm vậy.

" Em dám?! "

" Em không dám! "

Lâm Tử Hàn hiểu rõ cô ấy, không có chuyện thiếu đạo đức gì là cô ấy làm không được, cho nên, cô không thể làm gì khác hơn là thu hồi tức giận không dùng được. Không tình nguyện nói: " Lẽ nào em đúng là nhìn không ra Lãnh Phong cùng ba của chị đối đầu với nhau sao? "

" Chị là sợ anh ấy biết không cần chị sao? "

" Có một chút, chị càng sợ chính là anh ấy sau khi biết chuyện này, hoài nghi mục đích chị ở bên cạnh anh ấy " Trọng yếu hơn là, như vậy sẽ khiến Lãnh Phong ngờ vực vô căn cứ về thân phận của cô, chỉ riêng đoạn quá khứ hoa lệ lệ kia cũng rất có thể bị tìm ra sự thật. Điều quan trọng nhất là, Tạ Vân Triết và anh là bạn tốt! Trời ạ, nhớ tới vấn đề lớn liên tiếp này, đầu cô bắt đầu tê dại!

" Chị, chị vốn rất ngốc! Chị cứ đánh như thế thì biến thành ngốc thật đấy! " Lâm Tử Y vội kêu lên, cô lại đánh xuống đầu mình như thế, một lúc sau chắc phải đưa đi viện.

Lâm Tử Y khí thế hừng hực vỗ ngực: " Yên tâm đi, anh ấy dám không cần chị, em liều mạng với anh ấy! " Bởi vì vỗ có chút dùng sức, hơi thở thiếu chút nữa không thuận, ghé vào mép giường từng ngụm từng ngụm thở phì phò.

Lâm Tử Hàn mỉa mai liếc nhìn cô đang sống không bằng chết, kiểu như này, còn muốn liều mạng với người ta?! Quả nhiên là cách nghĩ rất Lâm Tử Y!

" Em không gây thêm phiền cho chị, chị đã rất vui mừng " Lâm Tử Hàn chui vào ổ chăn, không hề phản ứng cô.

" Này, chị ngủ ở giường em để làm chi? " Lâm Tử Y một tay lấy cái chén cốc lên người cô, lớn tiếng nói: " Anh Nghị nói, gian phòng này tạm thời thuộc về em "

" Chúng ta còn phân cái gì mà chị em chứ, cùng nhau ngủ đi " Lâm Tử Hàn hi hi cười nói, bởi vì anh Nghị không phân phòng cho cô, Lâm Tử Y, Lâm Thư Tuyết đều có, cô lại không có!

" Anh rể một người ở trên tầng hai lạnh lẽo, rất thương cảm nha " Lâm Tử Y cười gian kéo cô xuống giường, đẩy qua cửa.

" Anh ấy mới không cần thương xót…! " Lâm Tử Hàn bị cô một đường đẩy ra khỏi cửa phòng như thế, hổn hển kêu lên: " Này…! Lâm Tử Y! Em có thể thu hồi chuyện bà tám của em lại không? "

Đáp lại cô là một tiếng " Rầm" cửa bị đóng sầm, Lâm Tử Hàn ôm gối đầu thì như thế thương cảm, yên lặng đứng bên cửa gỗ khắc hoa.

Ngây người một lúc, thần trí Lâm Tử Hàn mới trở lại hiện thực tàn khốc không gì sánh được, bên cạnh phòng rất nhiều, nhưng mà không có một người có thể mở ra.

Cảnh này khiến cô phải hoài nghi Lãnh Phong rắp tâm, đang muốn mở miệng mắng, phía sau lại truyền tới một người giọng nói của phụ nữ: "Lâm tiểu thư, tiên sinh mời cô đến phòng ngủ của ngài "

Lâm Tử Hàn xoay người lại, nhìn nữ hàu biết rõ còn hỏi nói : " Đến phòng ngủ của anh ta làm gì? " Nữ hầu không hiểu mà lắc đầu: " Xin lỗi, tiên sinh cũng không nói gì "

Nghe thấy Lâm Tử Hàn " À" một tiếng, nữ hầu mới cúi đầu lui xuống.

Đáng ghét, người ta thật vất vả có thể lý trí một lúc, lại còn dám dùng đến chiêu này, Lâm Tử Hàn căm giận mắng trong lòng . Cô rất rõ ràng, chuyến đi này không những không thể phản kháng lại, còn bị anh ăn sạch sẽ!

Tuy là nghĩ như vậy, bước chân lại không tự chủ được đi lên tầng hai, cánh cửa phòng ngủ Lãnh Phong khép hờ, Lâm Tử Hàn dè dặt ghé vào khe cửa nhìn xung quanh .

"Rầm " một tiếng rung động, là tiếng động một vật nặng nện lên cửa gỗ, cửa gỗ lay động, vừa vặn chạm lên mũi một người.

" A ——! "Lâm Tử Hàn sau khi thét chói tai một tiếng, lấy tay bưng mũi bị đụng đau, phẫn hận dùng chân đá văng cửa gỗ, nhìn thoáng qua quyển sách trên mặt đất, trừng mắt nhìn Lãnh Phong tựa ở đầu giường nhàn nhã xem tạp chí.

Nghiến răng nghiến lợi mắng: " Vương bát đản ——! "

Lãnh Phong ngay cả con mắt cũng không ngẩng lên một chút, tiếp tục lật tờ tạp chí kinh tế tài chính, thanh âm ôn hoà nói : " Nói cho anh biết, em chừng nào thì mới có thể bỏ thói quen lén lút này đi? " Nói xong câu đó, mới giương mắt không hài lòng liếc cô.

" Em vừa rồi không làm cái gì " Lâm Tử Hàn đứng cạnh cửalầm bầm.

" Tóm lại, loại thói quen này của em thật không tốt " Anh cũng không dám cam đoan ngày nào đó ngủ mơ mơ màng màng, khi nhìn thấy bóng người thì rút súng bắn chết cô.

" Em sửa là được thôi! " Sao lại hạ thủ đến cái mũi của người ta, thật là xấu!

Lãnh Phong thoả mãn cười nhẹ một tiếng, " Soạch " một tiếng khép tạp chí trong tay lại: " Không còn sớm, lại đây ngủ thôi "

Mời cô ngủ? Nghe khẩu khí sao lại giống như mời ăn cơm vậy? Thật là gã đàn ông không biết xấu hổ! Lâm Tử Hàn quẫn bách hi hi cười gượng hai tiếng nói: " Cám ơn ý tốt của anh, cũng là anh tự mình ngủ đi "

" Nếu như em không muốn ngủ, mời tự giác chút ra đứng ở sân thượng đi ". " Tạch" một tiếng, toàn bộ đèn đều tắt. Trong nháy mắt bóng tối bao phủ khắp ngõ ngách gian phòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »