Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 5422 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 117
cướp dâu.

❊ ❊ ❊

Lâm Tử Hàn tức giận đến sắp thổ huyết, đưa tay bóp cái chén trên mặt bàn, hung hăng rót một ít nước, hít sâu hồi lâu, mới bình tĩnh sơ sơ lại.

Tất cả thời gian chuẩn bị sắp xếp, đã hơn mười giờ, áo cưới của Lâm Tử Hàn nhìn qua cao quý mỹ lệ, da thịt trắng nõn mọng nước lỏa lồ trong thước vải lụa mỏng, thật là mê người.

Đỗ Vân Phi đã chờ tại lễ đường nhìn như ngây dại, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc, đợi ba năm, anh cuối cùng chờ đến giờ phút này.

Được Vương Văn Khiết giúp đỡ, Lâm Tử Hàn từng bước một vượt qua chính giữa thảm đỏ lễ đường, đi đến đầu hạnh phúc kia.

"Vân Phi, nói mau, Tử Hàn của chúng ta có đẹp hay không" Vương Văn Khiết cười tủm tỉm nói.

Lâm Tử Hàn lúng túng, nhanh chóng liếc mắt nhìn Đỗ Vân Phi, xấu hổ rũ đôi mắt xuống, nghĩ thầm bà tám Vương Văn Khiết này thật đúng là quá tám rồi, lời này sẽ không có thể giữ lại hỏi riêng sao?

Đoàn người dưới đài vang lên một tiếng cười trộm, vẻ mặt Lâm Tử Hàn liền càng thêm đỏ lên.

Đỗ Vân Phi dừng ở Lâm Tử Hàn đang xấu hổ sợ hãi, kích động gật đầu run giọng nói: "Rất đẹp…" Thật sự rất đẹp, Đỗ Vân Phi không chỉ có giọng nói run lên, trái tim cũng run rẩy theo, cả người kích động mà run rẩy…

Vương Văn Khiết cười ha ha giao tay Lâm Tử Hàn vào bàn tay anh, cha sứ không vui mà nhìn chằm chằm chị, thời khắc thần thánh như thế, không thể nghiêm túc một chút sao?

Lâm Tử Hàn từ sáng sớm đến bây giờ sẽ không có nửa điểm tươi cười miễn cưỡng cười một chút, đứng trước mặt cha sứ cùng Đỗ Vân Phi .

Cha sứ thanh thanh cổ họng, giọng nói cao vút mà trang trọng: "Đỗ Vân Phi tiên sinh…"

"Chú à, chú không cần hỏi, anh ấy đều đồng ý" Lâm Tử Hàn có lòng tốt mà cắt ngang lời ông, không cần ông phải mệt mỏi như vậy.

Cha sứ rùng mình, có cô dâu như vậy sao? Hơn nữa, cô vừa rồi kêu ông là gì?

"Sặc…" Nghe thấy thuộc hạ cười trộm, Đỗ Vân Phi xấu hổ cười gượng hai tiếng, lại không biết nên mở miệng an ủi cha sứ tim gan đã bị thương tổn như thế nào.

Làm sao vậy? Cô làm sai cái gì? Làm sao tất cả mọi người có một biểu tình biểu tình như vậy? Trong lòng Lâm Tử Hàn có một mảnh buồn bực.

Cha sứ hờn giận mà nhìn chằm chằm cô, nghiến răng nghiến lợi mở miệng: "Vậy Lâm Tử Hàn tiểu thư con thì sao?"

"Con…" Lâm Tử Hàn trong lòng cứng lại, hai chữ đồng ý thế nào cũng nói không nên lời, ngừng ba giây đồng hồ, cho đến khi tất cả mọi người thay cô đổ mồ hôi, mới hé miệng…

"Cô ấy không đồng ý!" Giọng nói tà mị của một người vang lên, pha trộn với tiếng cửa gỗ của giáo đường mở ra, vang vọng toàn bộ giáo đường.

Nơi cửa, ánh sáng trắng chói mắt len vào, ánh mắt mọi người đồng thời quét qua, một người thân ảnh màu đen cao quý như vương giả bị những ánh sáng trắng vây quanh, chậm rãi mà bước vào.

"Ai đó…" Đoàn người nổi lên một trận rối loạn, bởi vì ánh sáng trắng quá mạnh mẽ, ai cũng không có thấy rõ chân diện của người vừa mới tới.

Chỉ thấy thân ảnh màu đen gần đi hết thảm đỏ, Lâm Tử Hàn mới lui về phía sau một bước, hô nhỏ một tiếng: "Lãnh Phong!" Anh sao lại đột nhiên xuất hiện?

Mà phía sau anh, trời ạ, là muốn kéo bè kéo phái đánh nhau sao?

"Anh muốn làm cái gì?" Đỗ Vân Phi liếc nhìn anh, lạnh lùng mở miệng.

Lãnh Phong chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn anh, hướng về phía Lâm Tử Hàn sớm đã thành công trốn được dưới bàn ra lệnh: "Lâm Tử Hàn, em đi ra cho anh!"

Mới không cần đi ra ngoài! Nhìn sắc mặt kinh khủng như vậy của anh, đánh chết cô cũng không muốn đi ra ngoài! Lâm Tử Hàn hoảng sợ nghĩ, giương giọng nói: "Phong ca, anh là tới uống rượu mừng sao? Nếu vậy thì ngồi xuống bàn bên dưới, chúng ta đêm nay không say không về…"

"Ầm" Một tiếng vang thật lớn, Lâm Tử Hàn chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời, bàn đã bay ra phía sau cô, tiếp theo cả khán phòng vang lên tiếng thét chói tai.

Lãnh Phong ôm cánh tay Lâm Tử Hàn, cố sức kéo, cô chuẩn xác ngã vào trong ngực của anh.

Lâm Tử Hàn kinh hãi, thét chói tai giãy dụa: "Anh làm gì! Buông ra!"

"Tử Hàn…" Đỗ Vân Phi bị hai người mặc áo đen dùng súng uy hiếp, vừa vội vừa tức lại bất đắc dĩ, tuy rằng bản lĩnh của anh không tồi, nhưng đối phương người đông thế lớn, căn bản không phải lúc liều mạng.

"Lẽ nào anh không cảm thấy gì sao? Cô ấy không muốn gả cho anh" Lãnh Phong liếc anh cười lạnh nói, dùng bàn tay nâng cằm Lâm Tử Hàn lên, hôn lên môi cô, trước mặt mọi người hôn sâu xuống, tuyên cáo quan hệ của anh và cô.

Đỗ Vân Phi bị tức điên, cô dâu của mình bị người ta khinh bạc như vậy, thể diện của anh biết để vào đâu? Dù cho anh không có thể diện, anh cũng không cam nguyện nhìn đến người đàn ông khác khác chạm vào cô!

Lâm Tử Hàn xấu hổ đỏ mặt giãy dụa, nhưng thế nào cũng đánh không lại khí lực mạnh mẽ của anh, chỉ có thể thoá mạ dưới đáy lòng: Vương bát đản! Ngay cả một chút thể diện cũng không giữ lại cho cô!

Anh sao lại làm trò trước mặt rất nhiều người với cô chứ? Làm sao có thể làm trò trước mặt chú rể hôn cô dâu chứ? Trời ạ! Anh điên rồi! Biến thái rồi!

Một lúc lâu sau, Lãnh Phong cuối cùng cũng buông môi cô ra, không để ý tới chửi bới của cô, ôm lấy ngang người cô, cất bước ra cửa lớn giáo đường.

"Vân Phi! Cứu mạng! Em đồng ý! Em đồng ý gả cho anh…" Giọng nói của Lâm Tử Hàn càng ngày càng xa, cuối cùng biến mất ra khỏi cửa giáo đường.

Người mặc đồ đen buông Đỗ Vân Phi ra, bắt đầu lui lại. Đoàn người chấn kinh không nhỏ lúc này mới đem trái tim treo cao lôi xuống, vỗ vỗ ngực đều thấy bản thân may mắn vì vẫn còn sống.

Rõ như ban ngày thế này, lại có người có người ngang nhiên cầm súng tới cướp cô dâu?

Đỗ Vân Phi thất vọng ngã ngồi xuống đất, cô dâu đã không có, hôn lễ này cũng không cần dùng! Vốn tưởng rằng hạnh phúc ngay trước mắt, nghĩ không ra…

Lãnh Phong! Trong miệng của anh lạnh lùng mà bức ra hai chữ này, run rẩy nắm chặt nắm tay, hung hăng nện lên thảm đỏ, thù cướp vợ này, há lại không báo chứ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »