Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4834 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 139
trừng phạt 3.

❊ ❊ ❊

"Thư Tuyết muốn mẹ, ba ba nói chúng ta rất nhanh sẽ trở về"

"Thư Tuyết ngoan, để cho… Ba ba nghe, mau để cho ba ba nghe…" Lâm Tử Hàn lau đi nước mắt trên mặt, vội vàng căn dặn.

Tiểu Thư Tuyết "À" một tiếng, giơ điện thoại lên trước mặt Lãnh Phong vẻ mặt đang trầm tĩnh khẽ nhấp cà phê, nói: "Ba ba, mẹ muốn nói chuyện với ba"

Lãnh Phong chần chờ một chút, cười lạnh buông chén, tiếp nhận điện thoại trong tay Tiểu Thư Tuyết, nghe Lâm Tử Hàn hổn hển hò hét cũng không động lòng.

Hóa ra, cô cũng có lúc sợ, cũng có lúc lo lắng!

"Phong ca! Van xin anh trả con lại cho em, em biết sai rồi, em không nên đồng ý giúp Đỗ Vân Phi việc này, em sai rồi"

"…"

Không được đáp lại, Lâm Tử Hàn càng thêm lo lắng: "Lãnh Phong! Các người rốt cuộc ở nơi nào ——?"

"Em muốn biết sao?" Lãnh Phong cuối cùng mở miệng, trước sau như một vẫn lạnh lùng!

Lâm Tử Hàn liều mạng mà gật đầu, sau khi phát hiện đối phương căn bản nhìn không thấy, mới lớn tiếng nói: "Muốn… Em muốn!"

"Vậy——, đợi năm giây nữa được không?"

Lâm Tử Hàn lo lắng, không biết anh là có ý gì, khi vừa định mở miệng hỏi, đầu kia điện thoại liền truyền đến tiếng chuông vang dội có quy luật, một tiếng lại một tiếng.

Tiếng chuông nước Ý! Lâm Tử Hàn sợ ngây người, tiếng chuông này cô rất quen thuộc, Tô Lâm Lâm bình thường hay cho Tiểu Thư Tuyết nghe tiếng chuông, Tiểu Thư Tuyết cả ngày nói ở bên miệng tiếng chuông nước Ý…

Bọn họ hiện tại ở Ý? Tiểu Thư Tuyết của cô sao lại chạy ra nước ngoài chứ?

Lâm Tử Hàn tức giận đến cả người run rẩy, rống lớn nói: "Lãnh Phong! Anh sao lại có thể đưa nó đi Ý? Vì sao phải dẫn nó đi xa như vậy?"

Đầu kia điện thoại, ngoại trừ tiếng "Keng, Keng" , không có bất luận thanh âm gì, anh lại cúp điện thoại, lại không để ý tới cô! Lâm Tử Hàn chuẩn bị nhắc lại quá khứ, mới phát hiện điện thoại di động trong tay căn bản đã bị tắt máy.

Cô hung hăng ném điện thoại cầm trong tay xuống mặt đất, điên cuồng gào thét một tiếng: "Lãnh Phong! Anh là tên Vương bát đản!" Điều này cũng không thể trút hết hận của cô, hai tay vung lên, hất cơm nước trên bàn xuống mặt đất, lớn tiếng khóc rống lên!

~~~~~~~~~~~~

Bên kia, Lãnh Phong dắt Tiểu Thư Tuyết đi trên đường phố nước Ý phồn hoa, trong đầu quẩn quanh là tiếng khóc tuyệt vọng của Lâm Tử Hàn.

Vừa nãy biểu hiện ra ngoài sự lạnh lùng, chẳng qua là cho cô xem mà thôi, trên thực tế, anh cũng không phải không hề động lòng như vậy.

Anh biết cô sẽ lo lắng, cũng có thể thể lĩnh hội sự đau lòng do mất đi con của cô. Chỉ là, cô hiện tại chỉ mới có hai ngày, cùng ba năm kia của anh, quá mức không đáng giá nhắc tới!

Xem ra, anh còn phải cám ơn tấm lòng tiểu nhân của Đỗ Vân Phi, bằng không, mình còn không biết khi nào mới có thể phát hiện Lâm Tử Hàn chính là người đàn bà năm biến anh làm con vịt.

Đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, khi tìm thấy được chẳng tốn công! Hóa ra, người anh đang tìm là người gối đầu bên cạnh.

"Ba ba, con nhớ mẹ!" Bên chân, vang lên giọng nói non nớt của Tiểu Thư Tuyết, đang ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Lãnh Phong: "Mẹ vừa khóc nhè"

Lãnh Phong hoàn hồn, cười ôn nhu với cô bé một cái, gật đầu: "Chúng ta ngày mai thì đi trở về, có được hay không?" Anh cũng nhớ cô, thực sự rất nhớ.

Cho dù đã biết cô và Đỗ Vân Phi là đồng đảng, anh vẫn còn không tàn nhẫn hạ quyết tâm xử tội cô, thậm chí mới đi khỏi hai ngày, mà bắt đầu nhớ cô.

"Được!" Khuôn mặt Tiểu Thư Tuyết giãn ra nụ cười, nắm tay Lãnh Phong ở giữa đường sôi nổi lên. Sau đó chỉ vào một gian cửa hàng đồ trang sức bên cạnh, hưng phấn nói: "Ba ba, con muốn mua"

"Đi thôi" Bàn tay Lãnh Phong buông lỏng, Tiểu Thư Tuyết liền giống uyên ương thoát chỉ, đã đi đến cửa hàng trang sức.

Chủ là một người phụ nữ trung niên, thấy Tiểu Thư Tuyết đáng yêu xinh đẹp, liền nhịn không được đưa tay đến ôm nó, khiến Tiểu Thư Tuyết sợ hãi, mở to một đôi mắt to kinh sợ trừng mắt với bà.

"Baby, cháu bao tuổi" Bà chủ cười tủm tỉm dùng tiếng địa phương hỏi.

Tiểu Thư Tuyết nghe không hiểu ngôn ngữ địa phương, chỉ có thể xin giúp đỡ mà nhìn Lãnh Phong phía sau, Lãnh Phong lại cười nói: "Mau nói cho dì, con hai tuổi"

Tiểu Thư Tuyết nghe lời mà gật đầu, xoay người lại vươn hai tay nhỏ bé hướng bà chủ, nói: "Dì à, dì có thể thả cháu xuống không?"

Sau khi được bên thứ ba phiên dịch, bà chủ mới cười ha ha mà thả cô bé xuống mặt đất, Tiểu Thư Tuyết vừa được tự do, liền tới gần quầy hàng. Đáng tiếc chiều cao quá thấp, cái gì cũng nhìn không thấy.

Lãnh Phong không thể làm gì khác hơn là ôm lấy cô bé, làm bạn để giúp nó chọn vật phẩm trang sức mình yêu thích.

Lãnh Phong chưa từng đưa ai đi dạo phố, cho nên, đối đủ loại kiểu dáng vật phẩm trang sức nữ tính thực sự rất lạ mắt. Hơn nữa có chút hoa mắt, nhưng thấy khuôn mặt tươi cười hài lòng của Tiểu Thư Tuyết, trong lòng bất giác cũng hài lòng theo.

"Ai nha, rơi rồi" Tiểu Thư Tuyết chỉ vào vòng tay rơi trên mặt đất nói: "Ba ba, mau giúp con nhặt lên đi"

"Đã biết" Lãnh Phong xoa mũi cô bé, cúi người nhặt trang sức bị rơi xuống. Đó là một chuỗi vòng tay màu bạc đính trân châu, một viên trân châu màu đen móc thêm một viên màu trắng nhìn rất là đẹp.

Thấy nhiều vàng bạc châu báu của tập đoàn Tạ thị, đột nhiên thấy loại trang sức giá trị rẻ tiền này, trong lúc nhất thời có cảm giác mới mẻ.

"Đây là vòng tay mới đưa ra thị trường, chỉ có một cái, cho nên…" Bà chủ áy náy mà chỉ chỉ bảng giá, đúng là so với cái khác đắt hơn ba bốn lần.

Dừng một chút sau đó không cam lòng mà lần thứ hai mở miệng: "Tiên sinh có thể mua một cái đưa cho bà xã của mình, cô ấy nhất định sẽ thích"

Lãnh Phong cười nhẹ một tiếng, hơi nhấc vòng trang sức trong tay lên, đưa tới trước mặt Tiểu Thư Tuyết đang bận bịu, hỏi: "Bảo bối, mẹ sẽ thích sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »